Chương 3
Tôi gặp ông Đặng tại văn phòng công chứng vào buổi chiều, mang theo cuốn sổ.
Ông xác nhận, quỹ tín thác đó được lập từ mười hai năm trước, đứng tên Hứa Vãn Thanh, nắm giữ hai mươi phần trăm cổ phần của công ty gia đình họ Tề, tách biệt hoàn toàn khỏi phần di sản đã công bố trong buổi đọc di chúc.
– Vì sao đến giờ mới được tiết lộ?
– Bà Tề có điều kiện riêng. Quỹ chỉ được kích hoạt khi người đứng tên chủ động đến tìm và xác nhận danh tính, sau khi di chúc chính đã công bố xong. Bà muốn chắc rằng cô không vì phần này mà thay đổi cách cô đối xử với gia đình trong những năm qua.
Tôi hiểu ra, đây là cách cuối cùng bà kiểm chứng lòng người, một bài học bà học được từ những lần chứng kiến người trong gia tộc tranh giành tài sản.
– Hai mươi phần trăm cổ phần, đủ để có tiếng nói trong hội đồng quản trị không?
– Đủ để không ai có thể ra quyết định lớn mà không hỏi qua cô. Ông Đặng nhìn tôi. Cô định làm gì với nó?
Tôi chưa có câu trả lời ngay. Mười năm qua tôi sống như một cái bóng trong nhà họ Tề, học cách không đòi hỏi, không tranh giành. Giờ tôi cầm trong tay một quyền lực mà tôi chưa từng tưởng tượng đến.
– Tôi cần thời gian.
Ông Đặng gật đầu, đưa cho tôi một bộ hồ sơ đầy đủ, kèm theo một phong bì nhỏ khác.
– Cái này bà gửi riêng, dặn chỉ đưa sau khi cô đã đọc hết cuốn sổ.
Tôi mở phong bì ngay tại bàn. Bên trong là một tấm ảnh cũ, chụp một người phụ nữ trẻ đứng cạnh bộ ấm trà sứ Nhữ Kiêu, phía sau là cánh cổng tôi nhận ra ngay, chính là cổng ngôi nhà phố Đông tôi vừa nhận.
Mặt sau tấm ảnh, một dòng chữ ngắn.
“Đây là mẹ của con, năm hai mươi ba tuổi.”
Tôi sững người. Người phụ nữ trong ảnh có gương mặt rất giống tôi, nhưng tôi chưa từng thấy tấm ảnh này, và mẹ tôi đã qua đời khi tôi còn nhỏ, tôi gần như không có ký ức nào về bà.
– Bà Tề và mẹ tôi quen biết nhau từ trước sao?
Ông Đặng nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
– Đó là điều bà muốn cô tự tìm ra, không phải qua tôi.
Tôi mang tấm ảnh về nhà, đặt cạnh bộ ấm trà sứ trên bàn gỗ nhỏ trong phòng khách.
Nhìn kỹ, tôi nhận ra bộ ấm trong ảnh và bộ ấm tôi đang giữ là một, cùng những vết men rạn nhỏ ở quai cầm mà chỉ người lau nó hàng trăm lần mới nhận ra.
Câu chuyện bà Tề kể năm xưa, về món quà cưới của cha chồng tặng năm bà hai mươi ba tuổi nghèo đến mức phải mượn áo cưới, đột nhiên có một lớp nghĩa khác.
Tôi gọi điện cho người cô họ xa, người duy nhất còn giữ liên lạc từ phía gia đình mẹ tôi. Sau nhiều câu vòng vo, cô ấy mới chịu nói.
– Mẹ con hồi trẻ có làm việc trong một hiệu thuốc Đông y, từng quen với một người phụ nữ giàu có hay đến mua thuốc bổ cho chồng. Hai người thân nhau lắm, thân đến mức người ta đồn mẹ con với người đó coi nhau như chị em.
– Người đó có phải tên Tề không?
Cô họ im lặng một lúc.
– Hồi đó người ta gọi là cô Tề, lấy chồng giàu, sau này nghe đâu chồng mất sớm, một mình nuôi con. Mẹ con mất, cô ấy có đến đưa tiễn, đứng khóc còn nhiều hơn người nhà.
Tôi nắm chặt điện thoại, cảm giác như mọi mảnh ghép đang dần khớp lại.
Bà Tề biết tôi từ trước khi tôi về làm con dâu. Có thể ngay từ đầu, cuộc hôn nhân được sắp đặt giữa tôi và Tề Minh Hạo không hoàn toàn là sự trùng hợp của hai gia đình cần nhau, mà có một phần là ý định của bà, muốn chuộc lại điều gì đó với con của người bạn cũ đã khuất.
Nhưng nếu vậy, vì sao bà không bao giờ nói với tôi một lời?
Tôi nhớ lại những buổi sáng bà kể chuyện về chồng, về các con, không một lần nhắc đến tên tôi trong những hồi tưởng đó, như ông Đặng đã nói, bà cố ý giữ mọi thứ tách bạch, không muốn tôi sống dựa vào một món nợ tình cảm từ quá khứ.
Bà muốn tôi tự đứng bằng chính những gì tôi làm trong mười năm qua, không cần một lý do nào khác.
Điện thoại tôi reo. Số của Tề Minh Hạo.
Tôi nhìn màn hình một lúc lâu rồi bắt máy.
– Vãn Thanh, anh nghe nói tối qua em có về nhà. Tề Lam nói em lấy đi một thứ của mẹ.
Giọng anh không trách móc, nhưng có gì đó dò xét, như đang thay mặt ai đó hỏi tôi.
– Tôi lấy lại đồ của tôi. Tôi đáp, giọng bình thản.
– Đồ của em? Tề Lam nói đó là sổ tay riêng của mẹ.
– Bà đưa cho tôi giữ trước khi mất. Anh có thể hỏi ông Đặng, luật sư của bà, nếu anh không tin tôi.
Đầu dây kia im lặng một lúc.
– Anh không nói anh không tin em. Anh chỉ… muốn hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mẹ trước khi mất có nhiều việc không nói với anh.
Câu đó khiến tôi chợt mềm lòng một chút. Tề Minh Hạo không phải người xấu, chỉ là một người đàn ông sống quá lâu dưới cái bóng của người mẹ quyền lực và hai người con riêng tranh giành ảnh hưởng, đến mức quên mất phải tự mình quyết định điều gì.
– Tôi sẽ không giấu anh chuyện gì liên quan đến anh. Nhưng có những chuyện của riêng tôi, anh không cần biết.
– Vãn Thanh, mười năm chúng ta là vợ chồng.
– Mười năm, chúng ta là vợ chồng trên giấy tờ và là người chăm bệnh với người bệnh trong thực tế. Tôi nói chậm, không phải để làm anh đau, mà vì đó là sự thật tôi đã giữ trong lòng quá lâu. Anh đừng dùng từ vợ chồng lúc này, nó không công bằng với cả hai ta.
Anh không đáp lại ngay. Tôi nghe tiếng anh thở dài bên kia đầu dây.
– Anh xin lỗi. Vì mười năm đó, anh chưa từng hỏi em có hạnh phúc không.
Tôi không trả lời câu đó. Có những câu xin lỗi đến đúng lúc lại càng làm người ta thấy rõ hơn khoảng trống đã mất.
– Tôi phải đi. Tôi nói rồi cúp máy.
Buổi tối, tôi ngồi trước cửa nhà mới, nhìn giàn hoa giấy trước cổng, nghĩ về việc tiếp theo nên làm gì với hai mươi phần trăm cổ phần đang nắm trong tay.
Tôi không muốn dùng nó để trả thù Tề Tuấn hay Tề Lam, dù họ chưa từng đối xử tốt với tôi. Nhưng tôi cũng không muốn để nó nằm im, trở thành một bí mật khác chôn theo bà Tề.
Tôi nghĩ đến tấm bằng dược sĩ tôi chưa từng dùng đến trong mười năm, đến những buổi sáng tôi tự học cách pha thuốc Đông y cho bà giảm đau khớp.
Một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu tôi, rõ ràng đến mức tôi tự ngạc nhiên vì sao mình không nghĩ đến nó sớm hơn.
Tôi sẽ mở một hiệu thuốc nhỏ, ngay tại căn nhà phố Đông này.