Chương 22
Ba tháng sau cuộc họp cổ đông, một bưu phẩm khác đến — lần này có địa chỉ người gửi rõ ràng.
Trần Quốc Hưng.
Bên trong là một cuốn sách mỏng, in nội bộ, bìa giấy thường. Tiêu đề: “Hai phía của một cuộc chuyển giao — Ghi chép từ một người từng ở cả hai bên.”
Kèm theo là một tấm thiếp nhỏ, chữ viết tay.
“Cô Uyên, tôi không biết liệu cuốn này có giá trị gì với ai khác. Nhưng viết nó, là lần đầu tiên trong hai năm, tôi cảm thấy thời gian mình có không bị lãng phí. Con trai tôi giúp tôi biên tập — và lần đầu, chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn về công việc, ít hơn về tiền. Cảm ơn cô, vì câu nói hôm đó.”
Tôi lướt qua vài trang. Không phải một lời thanh minh. Là những ghi chép thẳng — về cách ông từng duyệt một báo cáo không đọc, về cảm giác khi lần đầu bị gọi là “cố vấn không lương”, về những gì ông nhận ra, quá muộn, về Ngô Bác, về tầng 12.
Tôi đặt cuốn sách vào ngăn kéo — cạnh tấm dán tên cũ.
Hai thứ, từ hai phía khác nhau của cùng một câu chuyện.
—
Cùng tuần đó, Hạ Vy chuyển đến Bangkok, nhận vị trí Giám đốc Chiến lược chi nhánh mới. Buổi tiễn diễn ra đơn giản — không tiệc lớn, chỉ vài người thân thiết tụ tập ở sân thượng quen.
“Chị,” Hạ Vy nói, trước khi ra sân bay, “em có một câu hỏi cuối, trước khi đi.”
“Hỏi đi.”
“Mười năm nữa,” cô nói, “chị nghĩ Thiên Lãm sẽ là gì?”
Tôi nhìn ra Hà Nội — buổi tối, đèn thành phố trải dài, quen thuộc nhưng chưa bao giờ giống nhau hai lần.
“Tôi không biết,” tôi nói thật. “Và tôi nghĩ, đó là điều tốt.”
“Vì sao?”
“Vì nếu tôi biết chính xác,” tôi nói, “có nghĩa là tôi đang cố giữ nó y như hôm nay, mãi mãi. Một công ty chỉ thật sự sống, khi người đứng đầu không thể đoán hết nó sẽ thành gì.”
Hạ Vy gật đầu, rồi mỉm cười.
“Vậy mười năm nữa,” cô nói, “có khi chính em sẽ là người về đây, ngồi đúng chỗ chị đang ngồi, kể cho ai đó về một cô bé thực tập từng hỏi câu này.”
“Có thể,” tôi nói. “Và nếu vậy — tôi hy vọng, khi đó, em cũng sẽ không biết chính xác câu trả lời.”
Cô cười, ôm tôi một cái ngắn — lần đầu tiên trong suốt những năm qua, một cử chỉ không nằm trong bất kỳ “quy trình” nào.
Rồi cô đi, kéo vali, khuất vào cửa ra máy bay.
—
Tối đó, tôi ở lại văn phòng một mình, lâu hơn thường lệ.
Không có việc gấp. Không có hồ sơ cần ký.
Tôi mở ngăn kéo, nhìn tấm dán tên cũ, và cuốn sách của ông Hưng nằm cạnh nhau.
Hai vật nhỏ. Hai câu chuyện. Một điểm bắt đầu chung — tầng 12, ba năm bị xem là không tồn tại.
Điện thoại rung. Một email mới, từ địa chỉ tôi không thường nhận thư công việc — hệ thống lưu trữ nội bộ, bộ phận quản lý tài sản tòa nhà cũ Centrepoint.
Tiêu đề: “Thông báo: Tòa nhà Centrepoint — chuyển nhượng quyền sử dụng, theo yêu cầu từ phía thuê.”
Tôi mở ra, đọc nhanh.
Công ty đang thuê tầng 12 — nơi từng là văn phòng cũ — vừa thông báo chấm dứt hợp đồng sớm, chuyển văn phòng đi nơi khác. Tầng 12 sẽ trống, từ tháng sau.
Tôi ngồi nhìn email đó một lúc lâu.
Rồi gõ một dòng, gửi cho Minh Hà — không phải yêu cầu, chỉ là một suy nghĩ tôi muốn ai đó khác biết, trước khi tôi quyết định.
“Tầng 12 sắp trống. Có lẽ, đã đến lúc nghĩ xem, nó nên trở thành gì — không phải vì quá khứ, mà vì tương lai.”
Tôi đóng laptop, nhìn ra Hà Nội lần cuối trong ngày.
Có những vòng tròn, mất nhiều năm để khép lại.
Và có những vòng tròn, khi khép lại, không phải để kết thúc — mà để mở ra một vòng khác, rộng hơn, từ chính điểm đã từng là khởi đầu.