Chương 2

  1. Home
  2. Ảnh Vương Trở Về
  3. Chương 2
Prev
Next

Đại sảnh khách sạn Kim Long rực rỡ ánh đèn, hàng trăm khách mời quyền quý đứng thành từng nhóm nhỏ, ly rượu vang sóng sánh trên tay, tiếng cười nói xen lẫn tiếng nhạc thính phòng du dương. Trên bục cao, Nhiếp Yên đứng cạnh Hàn Thiếu Bằng trong bộ vest đen may đo hoàn hảo, gương mặt anh lạnh lùng, sắc sảo, ánh mắt sâu thẳm không lộ chút cảm xúc nào trước ống kính của đám phóng viên đang chờ chụp khoảnh khắc trao nhẫn.

Đúng lúc người dẫn chương trình cất giọng mời hai người tiến hành nghi lễ, cánh cửa đại sảnh bất ngờ mở toang.

Nhiếp Vân bước vào trong bộ váy dạ hội đen tuyền đơn giản nhưng toát lên khí chất sắc lạnh khiến toàn bộ đại sảnh lập tức im bặt. Không trang sức cầu kỳ, không tô vẽ lòe loẹt, chỉ có ánh mắt của cô, sắc như dao, quét một vòng khắp phòng trước khi dừng lại ở bục cao.

“Xin lỗi vì tới muộn.” Cô cất giọng, không lớn nhưng đủ để cả đại sảnh nghe rõ. “Nhưng lễ đính hôn này, tôi nghĩ nên hoãn lại.”

Nhiếp Uyển Thanh đứng gần đó tái mặt, hoảng hốt bước tới định ngăn cản, nhưng Nhiếp Vân đã đi thẳng lên bục, đứng đối diện với Hàn Thiếu Bằng, khoảng cách chỉ vừa đủ để hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.

Trong khoảnh khắc đó, Nhiếp Vân nhận ra một điều kỳ lạ. Ánh mắt Hàn Thiếu Bằng khi nhìn cô không hề có sự ngạc nhiên của một người xa lạ lần đầu chạm mặt, mà là ánh mắt của một kẻ vừa nhận ra đối thủ đáng gờm.

“Ảnh Vương.” Anh khẽ nói, giọng trầm thấp chỉ đủ để cô nghe thấy, hoàn toàn không giống thái độ của một doanh nhân giàu có đang chuẩn bị đính hôn. “Không ngờ tổ chức lại cử người tới sớm vậy.”

Nhiếp Vân sững người trong tích tắc, nhưng lập tức lấy lại vẻ điềm tĩnh. Không ai trong giới ngầm quốc tế biết được gương mặt thật của Ảnh Vương, cô luôn hành động dưới lớp mặt nạ và thân phận giả. Việc Hàn Thiếu Bằng nhận ra cô ngay từ ánh mắt đầu tiên chứng tỏ hắn không đơn giản như những gì tổ chức báo cáo.

“Anh nhầm người rồi.” Cô đáp, giọng lạnh như băng. “Tôi chỉ là chị gái của cô dâu, tới đây để hỏi rõ một chuyện. Hợp đồng hôn ước này, có thật sự là ý nguyện của em gái tôi không, hay chỉ là một món hàng trao đổi giữa những kẻ có mưu đồ riêng?”

Cả đại sảnh xôn xao, ống kính máy ảnh chớp liên tục. Nhiếp Uyển Thanh vội vàng bước lên, cố gắng kéo Nhiếp Vân ra khỏi bục, giọng the thé vang lên đầy giả tạo. “Chị Vân, đây là chuyện gia đình, chị không nên làm ầm ĩ trước mặt khách khứa như vậy!”

“Chuyện gia đình?” Nhiếp Vân hất tay Uyển Thanh ra, ánh mắt sắc bén quét qua cô em họ. “Vậy sao tôi lại nghe được cuộc trò chuyện của cô với người đàn ông này trong phòng làm việc của cha tôi sáng nay, bàn về việc chuyển nhượng cổ phần ngay sau lễ đính hôn?”

Sắc mặt Uyển Thanh trắng bệch, môi run run không nói nên lời. Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt tò mò lẫn nghi ngờ đổ dồn về phía cô.

Hàn Thiếu Bằng đứng yên quan sát toàn bộ diễn biến, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó đoán. Anh bước tới, đứng chắn giữa Nhiếp Vân và Uyển Thanh, giọng nói vang lên đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.

“Cô Nhiếp Vân nói đúng.” Anh nói, khiến cả đại sảnh sững sờ. “Lễ đính hôn này, tạm thời nên hoãn lại.”

Nhiếp Yên đứng cạnh đó không giấu nổi vẻ ngỡ ngàng, còn Uyển Thanh thì như chết lặng, không hiểu vì sao Hàn Thiếu Bằng, người mà cô tưởng đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của mình, lại đột nhiên đổi thái độ.

“Anh nói vậy là có ý gì?” Uyển Thanh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói đã run rẩy. “Chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận xong xuôi rồi sao?”

Hàn Thiếu Bằng không trả lời cô, chỉ quay sang nhìn Nhiếp Vân, ánh mắt anh lúc này mang một tia sắc bén khác hẳn, như thể đang gửi đi một tín hiệu ngầm chỉ có hai người hiểu được.

“Cô muốn nói chuyện riêng không?” Anh hỏi, giọng trầm thấp. “Tôi nghĩ cả hai chúng ta đều có những điều cần làm rõ.”

Nhiếp Vân nhìn thẳng vào mắt anh, trong lòng dấy lên vô số nghi vấn. Một kẻ bị tổ chức xác nhận là trùm buôn vũ khí quốc tế, lại có thể nhận ra thân phận Ảnh Vương của cô ngay lập tức, và giờ đây chủ động đề nghị hoãn hôn lễ ngay trước mặt đồng bọn của chính mình. Mọi thứ không hề đơn giản như báo cáo tình báo mà cô nhận được.

“Được.” Cô gật đầu, giọng điệu vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng cảnh giác.

Hai người rời khỏi đại sảnh, bước vào một phòng riêng nhỏ phía sau sân khấu, nơi tiếng nhạc và tiếng xì xào của khách mời chỉ còn vọng lại mơ hồ qua lớp cửa gỗ dày.

Vừa đóng cửa lại, Hàn Thiếu Bằng lập tức đổi giọng, không còn chút gì của vẻ lạnh lùng kiêu ngạo trước đám đông. “Tôi không phải kẻ tổ chức của cô đang truy tìm.” Anh nói thẳng, ánh mắt nghiêm túc. “Tôi bị vu oan.”

Nhiếp Vân nhíu mày, tay vẫn đặt hờ nơi bên hông, sẵn sàng phản ứng nếu có bất trắc. “Anh nghĩ tôi sẽ tin lời một kẻ đang bị truy nã quốc tế chỉ vì vài câu nói suông sao?”

“Tôi không cần cô tin ngay lập tức.” Hàn Thiếu Bằng đáp, giọng điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự cấp bách. “Nhưng tôi cần cô biết một điều, kẻ thực sự đứng sau đường dây buôn vũ khí mà tổ chức của cô đang truy tìm, chính là người đang thao túng toàn bộ tập đoàn Nhiếp thị lúc này.”

Nhiếp Vân sững người, trong đầu lập tức liên kết những manh mối rời rạc lại với nhau. Đội bảo vệ bị thay thế, cha đột quỵ đúng lúc nhạy cảm, hợp đồng hôn ước được thiết kế như một cái bẫy hoàn hảo, tất cả đều chỉ về một kẻ chủ mưu duy nhất đang ẩn mình phía sau Uyển Thanh.

“Ai?” Cô hỏi, giọng sắc lạnh.

Hàn Thiếu Bằng vừa định mở miệng trả lời, một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên từ phía đại sảnh chính, kèm theo tiếng la hét hoảng loạn của khách mời.

Cả hai người lập tức lao ra khỏi phòng, chỉ kịp thấy khói đen bốc lên từ khu vực sân khấu chính, nơi Nhiếp Yên vừa đứng đó chỉ vài phút trước.

Khói bụi mù mịt phủ kín đại sảnh, tiếng hét hoảng loạn của khách mời vang lên khắp nơi khi mọi người xô đẩy nhau tìm lối thoát. Nhiếp Vân lao thẳng về phía sân khấu, bản năng đặc vụ mười năm rèn luyện khiến cô lập tức phân tích tình huống trong tích tắc, đây không phải một vụ nổ thật sự gây sát thương lớn, mà giống một quả khói nghi binh được cài đặt có chủ đích.

“Nhiếp Yên!” Cô hét lớn, gạt đám đông đang hoảng loạn để tìm em gái.

Giữa làn khói dày đặc, cô thấy bóng dáng quen thuộc của em gái đang bị một người đàn ông lạ mặt kéo về phía cửa thoát hiểm phía sau sân khấu. Không chút do dự, Nhiếp Vân lao tới, một cú đá chính xác khiến tên bắt cóc loạng choạng buông tay khỏi Nhiếp Yên.

“Chị Vân!” Nhiếp Yên hoảng loạn ôm chầm lấy chị gái, toàn thân run rẩy.

Tên bắt cóc lấy lại thăng bằng, rút ra một con dao ngắn định phản công, nhưng Hàn Thiếu Bằng đã kịp lao tới từ phía sau, một đòn khóa tay chuyên nghiệp khiến tên này ngã quỵ xuống sàn, con dao văng ra xa.

Nhiếp Vân liếc nhìn Hàn Thiếu Bằng, trong lòng dấy lên chút ngạc nhiên trước thân thủ nhanh nhẹn và chuyên nghiệp của anh, hoàn toàn không giống một doanh nhân bình thường.

“Đưa em gái cô rời khỏi đây trước.” Anh nói nhanh, ánh mắt nghiêm túc. “Tôi sẽ giữ chân hắn lại để hỏi vài câu.”

Nhưng chưa kịp để Hàn Thiếu Bằng hành động, tên bắt cóc đã nhanh chóng cắn vỡ một viên nang giấu trong răng, sùi bọt mép rồi gục xuống bất động ngay tại chỗ. Cả hai người đều sững sờ trong giây lát, nhận ra ngay đây không phải một tên bắt cóc tầm thường, mà là một sát thủ được huấn luyện bài bản, sẵn sàng tự sát để bịt đầu mối.

Đội an ninh khách sạn cùng cảnh sát nhanh chóng có mặt để xử lý hiện trường, đám đông dần được sơ tán ra ngoài trong trật tự. Nhiếp Vân đưa Nhiếp Yên đang hoảng loạn tới một góc yên tĩnh, nhẹ nhàng trấn an em gái trước khi quay sang nhìn Hàn Thiếu Bằng với ánh mắt đầy nghi vấn.

“Ai đã cử người tới đây?” Cô hỏi thẳng, không còn giữ thái độ dè chừng như trước, tình huống vừa rồi đã chứng minh phần nào lời nói của anh không hoàn toàn là dối trá.

Hàn Thiếu Bằng nhìn xuống thi thể tên sát thủ, sắc mặt trầm xuống. “Người này thuộc về một tổ chức tội phạm có tên Hắc Diệu, chuyên buôn bán vũ khí và hàng cấm xuyên quốc gia. Tôi từng là một trong những nhân vật chủ chốt điều tra tổ chức này dưới danh nghĩa một cơ quan tình báo độc lập, cho tới khi bị chính kẻ cầm đầu thật sự của Hắc Diệu gài bẫy, vu khống tôi chính là thủ lĩnh của chúng để che giấu danh tính thật.”

Nhiếp Vân im lặng lắng nghe, trong đầu nhanh chóng đối chiếu thông tin này với những gì tổ chức của cô đã báo cáo. Cô nhớ lại, hồ sơ về Hàn Thiếu Bằng mà tổ chức cung cấp có khá nhiều điểm mơ hồ, thiếu chứng cứ trực tiếp, chỉ dựa trên các giao dịch tài chính đáng ngờ liên quan tới tên anh, điều này hoàn toàn phù hợp với khả năng bị gài bẫy mà anh vừa nói.

“Vậy vì sao anh lại đồng ý hôn ước với em gái tôi để đổi lấy khoản nợ của tập đoàn?” Cô hỏi, ánh mắt vẫn giữ sự cảnh giác cần thiết.

“Vì kẻ chủ mưu thật sự của Hắc Diệu chính là người đang thao túng tập đoàn Nhiếp thị của các cô.” Hàn Thiếu Bằng đáp, giọng nói trở nên nghiêm trọng. “Tôi cần một lý do chính đáng để tiếp cận nội bộ tập đoàn, tìm ra bằng chứng vạch trần hắn trước khi hắn hoàn toàn thâu tóm tài sản và biến tập đoàn thành vỏ bọc rửa tiền cho đường dây buôn vũ khí.”

Nhiếp Vân nhíu mày, mọi mảnh ghép trong đầu cô dần khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh hơn. Cô nhớ tới cuộc trò chuyện nghe lén được sáng nay trong phòng làm việc của cha, giọng người đàn ông lạ mặt bàn bạc với Uyển Thanh về việc chuyển nhượng cổ phần, giọng nói đó hoàn toàn không phải của Hàn Thiếu Bằng.

“Vậy kẻ đó là ai?” Cô hỏi, giọng lạnh như băng.

Hàn Thiếu Bằng nhìn thẳng vào mắt cô, do dự trong chốc lát trước khi đáp. “Đường Bác Văn, phó chủ tịch tập đoàn Nhiếp thị, cũng là người bạn thân thiết nhiều năm của cha cô.”

Nhiếp Vân sững người, cảm giác lạnh buốt lan khắp cơ thể. Đường Bác Văn, người mà cô còn nhớ rõ từng bế cô trên tay khi cô còn nhỏ, từng là người duy nhất ngoài cha cô lên tiếng bênh vực cô trong buổi họp gia tộc năm xưa, dù cuối cùng vẫn không thể ngăn được quyết định đuổi cô đi. Một người mà cả gia tộc tin tưởng tuyệt đối suốt mấy chục năm qua, lại chính là kẻ cầm đầu một đường dây buôn vũ khí xuyên quốc gia và là chủ mưu đứng sau toàn bộ âm mưu chiếm đoạt tập đoàn.

“Tôi cần bằng chứng.” Cô nói, giọng điệu lấy lại vẻ điềm tĩnh sắc bén thường ngày. “Lời nói suông của anh không đủ để tôi tin tưởng hoàn toàn.”

“Tôi cũng đang cần chính bằng chứng đó.” Hàn Thiếu Bằng đáp, ánh mắt anh lộ ra vẻ mệt mỏi hiếm hoi. “Suốt hai năm qua, tôi mang danh nghĩa kẻ bị truy nã, không thể công khai hành động, mọi nguồn lực điều tra của tôi đều bị hạn chế nghiêm trọng. Nếu cô đồng ý hợp tác, với năng lực và mạng lưới của Ảnh Vương, chúng ta có thể lật đổ Đường Bác Văn trước khi hắn kịp hoàn tất kế hoạch.”

Nhiếp Vân im lặng suy nghĩ, ánh mắt lướt qua Nhiếp Yên đang ngồi run rẩy phía xa, rồi nhìn lại thi thể tên sát thủ vẫn còn nằm đó dưới ánh đèn nhấp nháy của xe cứu thương. Cô biết, dù có tin tưởng Hàn Thiếu Bằng hay không, tình hình hiện tại đã vượt xa khỏi phạm vi một âm mưu gia tộc thông thường, đây là một cuộc chiến liên quan tới an ninh quốc tế mà cô không thể một mình xử lý.

“Được.” Cô cuối cùng cũng gật đầu, giọng nói dứt khoát. “Nhưng nếu anh dối tôi dù chỉ một lần, tôi sẽ không nương tay.”

Hàn Thiếu Bằng khẽ gật đầu, ánh mắt anh thoáng qua một tia nhẹ nhõm khó nhận thấy. Ngay lúc đó, điện thoại của Nhiếp Vân bất ngờ đổ chuông, số hiển thị là bệnh viện nơi cha cô đang điều trị.

Cô nhấc máy, giọng bác sĩ vang lên đầu dây bên kia, gấp gáp và đầy lo lắng. “Cô Nhiếp Vân, xin cô tới bệnh viện ngay lập tức. Có người vừa cố xâm nhập vào phòng bệnh của cha cô, may mắn bị bảo vệ phát hiện kịp thời, nhưng ông ấy vừa tỉnh lại và liên tục gọi tên cô.”

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal