Chương 1
Viên đạn sượt qua tai Nhiếp Vân đúng lúc điện thoại vệ tinh trong túi áo rung lên không ngừng. Cô nép sau bức tường bê tông đổ nát, tay vẫn giữ chắc khẩu súng, mắt không rời khỏi mục tiêu đang cố thủ trong tòa nhà kho hàng bỏ hoang. Đây là nhiệm vụ giải cứu con tin cuối cùng trong hợp đồng ba năm với tổ chức an ninh quốc tế, và cô không định để bất cứ điều gì làm gián đoạn.
Nhưng tiếng chuông điện thoại cứ dai dẳng vang lên, số hiển thị là một dãy số quen thuộc mà cô đã cố quên suốt mười năm qua, mã vùng của thành phố quê nhà.
Cô nghiến răng, một tay bắn hạ gọn gàng tên lính canh cuối cùng, tay kia rút điện thoại nghe máy, giọng lạnh băng. “Nói.”
“Tiểu thư… tiểu thư Nhiếp Vân, là con, con là quản gia già Lý đây!” Giọng nói run rẩy vang lên đầu dây bên kia, xen lẫn tiếng nấc nghẹn. “Lão gia bị đột quỵ nhập viện, còn tiểu thư Nhiếp Yên sắp bị ép gả cho Hàn Thiếu Bằng để trừ khoản nợ năm trăm tỷ của tập đoàn. Cô… cô có thể về được không?”
Nhiếp Vân đứng sững giữa đống đổ nát của tòa kho hàng, tiếng súng xa xa vẫn còn vang vọng, nhưng trong đầu cô lúc này chỉ còn hiện lên hình ảnh cô em gái nhỏ nhắn hiền lành, người duy nhất trong gia tộc từng lén lút gửi thư an ủi cô suốt những năm tháng cô bị đuổi khỏi nhà trong tủi nhục.
Mười năm trước, năm mười tám tuổi, cô bị chính cha ruột tuyên bố trước toàn thể gia tộc là đứa con vô dụng, không có chút năng lực kinh doanh nào, xứng đáng bị loại khỏi danh sách thừa kế và tống ra nước ngoài tự sinh tự diệt. Đêm hôm đó, cô một mình xách chiếc vali cũ kỹ bước ra khỏi cổng biệt thự dưới cơn mưa tầm tã, không một ai trong gia tộc tiễn đưa, chỉ có Nhiếp Yên khi đó mới mười hai tuổi lén chạy theo, dúi vào tay cô một phong bì nhỏ đựng toàn bộ tiền tiết kiệm ít ỏi của mình, vừa khóc vừa nói “chị nhất định phải sống thật tốt”.
Không ai trong gia tộc biết, mười năm qua, cô gái bị coi là phế vật đó đã trải qua những năm tháng khổ luyện khắc nghiệt nhất, từ một du học sinh nghèo phải làm thêm đủ nghề để trang trải cuộc sống, tình cờ được một cựu đặc vụ về hưu nhận làm học trò sau khi chứng kiến cô đơn độc đánh bại ba tên côn đồ tấn công mình trong một con hẻm tối. Từ đó, cô bước chân vào con đường huấn luyện đặc vụ, dần dần trở thành một trong những đặc vụ hàng đầu của tổ chức an ninh quốc tế, mang biệt danh “Ảnh Vương” khiến giới ngầm khắp châu lục phải kiêng dè.
Suốt mười năm đó, cô chưa từng một lần liên lạc về nhà, cũng chưa từng nhận được một lời hỏi thăm nào từ cha mình, ngoại trừ những lá thư ngắn ngủi đều đặn mỗi năm của Nhiếp Yên, người em gái duy nhất chưa từng quay lưng với cô dù bị cả gia tộc gây áp lực.
“Ba ngày nữa tôi sẽ có mặt.” Nhiếp Vân đáp gọn, cúp máy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía tòa kho hàng đang cháy đỏ rực phía sau lưng. Cô biết, sau khi hoàn thành nhiệm vụ này, con đường phía trước sẽ còn khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào cô từng trải qua.
Ba ngày sau, Nhiếp Vân xuất hiện trước cổng biệt thự nhà họ Nhiếp trong bộ dạng giản dị, tóc buộc gọn, không trang điểm, chỉ khoác một chiếc áo khoác cũ kỹ, trông chẳng khác gì cô gái phế vật bị đuổi đi năm nào. Đây là lựa chọn có chủ đích của cô, cô muốn quan sát toàn bộ tình hình gia tộc trước khi quyết định lộ diện thân phận thật sự của mình.
“Ơ kìa, không ngờ con nhỏ vô dụng đó cũng biết đường về nhà.” Một giọng nói the thé vang lên từ trong sảnh, chính là Nhiếp Uyển Thanh, em họ cùng cha khác mẹ, người luôn coi thường và bắt nạt cô từ thuở nhỏ. “Về đúng lúc hay ho ghê, chị tưởng ở nước ngoài chị sống tốt lắm rồi chứ, sao còn quay về cái nhà mà chị từng bị đuổi đi làm gì?”
Nhiếp Vân không đáp, chỉ lặng lẽ bước qua người em họ, ánh mắt quét nhanh khắp sảnh chính, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Cô nhận ra ngay, đội bảo vệ quen thuộc của gia tộc đã bị thay thế toàn bộ bằng người lạ, mang phong thái không giống nhân viên an ninh thông thường mà giống hệt những tay súng đánh thuê cô từng chạm trán trong các nhiệm vụ quốc tế.
“Nhiếp Yên đâu?” Cô hỏi thẳng, giọng điệu không chút cảm xúc.
“Em ấy đang chuẩn bị cho lễ đính hôn tối nay, chị tới không đúng lúc rồi.” Nhiếp Uyển Thanh cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ đắc ý. “À mà thôi, chị cũng không cần lo lắng làm gì, dù sao chị cũng chẳng còn tư cách gì trong gia tộc này nữa.”
Nhiếp Vân nhếch môi cười lạnh, bước thẳng lên cầu thang không thèm đáp lại lời khiêu khích. Trong lòng cô, cơn giận dữ đang âm ỉ cháy, nhưng mười năm rèn luyện trong môi trường khắc nghiệt đã dạy cô cách kiểm soát cảm xúc tuyệt đối, không để lộ bất kỳ sơ hở nào trước khi nắm chắc toàn bộ tình hình.
Nhiếp Vân dừng lại trước cửa phòng làm việc cũ của cha mình, nơi giờ đây đã bị khóa kín bằng một ổ khóa điện tử hiện đại hoàn toàn xa lạ với kiến trúc cổ điển của căn biệt thự. Cô áp tai vào cánh cửa gỗ dày, nghe thấy tiếng trò chuyện mơ hồ vọng ra từ bên trong, giọng của Nhiếp Uyển Thanh xen lẫn một giọng đàn ông trầm thấp mà cô chưa từng nghe qua.
“…chỉ cần lễ đính hôn tối nay diễn ra suôn sẻ, toàn bộ giấy tờ chuyển nhượng cổ phần sẽ được ký ngay trong tuần sau. Lão già đó có tỉnh lại cũng không còn ý nghĩa gì nữa.” Giọng người đàn ông vang lên, lạnh lùng và đầy toan tính.
“Anh yên tâm, con nhỏ Nhiếp Yên đó nhát gan lắm, sẽ không dám phản kháng đâu.” Tiếng Uyển Thanh đáp lại, kèm theo tiếng cười khẽ đầy toan tính.
Nhiếp Vân siết chặt nắm đấm, kiềm chế cơn giận đang sôi sục trong lòng. Cô rời khỏi cửa phòng, bước nhanh nhưng không gây tiếng động về phía hành lang tầng hai, nơi tiếng khóc của em gái vẫn còn văng vẳng.
Phòng của Nhiếp Yên nằm ở cuối hành lang tầng hai, cửa khép hờ, tiếng khóc thút thít vọng ra từ bên trong. Nhiếp Vân đẩy cửa bước vào, thấy cô em gái đang ngồi thu mình trên giường, chiếc váy cưới trắng muốt treo trên giá gần đó như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về số phận đã được định đoạt.
“Chị… chị Vân?” Nhiếp Yên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhiều, nhìn thấy cô liền òa lên nức nở, chạy tới ôm chầm lấy cô. “Chị về thật rồi, em cứ tưởng không ai còn nhớ tới em nữa.”
“Chị luôn nhớ tới em.” Nhiếp Vân vỗ nhẹ lưng em gái, giọng nói hiếm hoi trở nên dịu dàng. “Kể chị nghe, chuyện hôn ước với Hàn Thiếu Bằng là thế nào?”
Nhiếp Yên nức nở kể lại, giọng nói đứt quãng vì nghẹn ngào. Ba tháng trước, cha cô vì đầu tư sai lầm vào một dự án bất động sản lớn, khiến tập đoàn nợ nần chồng chất, đúng lúc đó Hàn Thiếu Bằng, một doanh nhân giàu có nhưng khét tiếng tàn bạo trong giới kinh doanh ngầm, chủ động đề nghị xóa nợ để đổi lấy cuộc hôn nhân với Nhiếp Yên. Cha cô, dù biết rõ tiếng xấu của Hàn Thiếu Bằng, vẫn buộc phải gật đầu vì không còn lựa chọn nào khác.
“Ba tuần trước, cha đột quỵ ngay sau khi ký giấy tờ hôn ước, tới giờ vẫn còn hôn mê trong bệnh viện.” Nhiếp Yên nói, nước mắt lại tuôn rơi. “Còn Uyển Thanh, không hiểu sao lại nắm hết quyền quản lý tập đoàn trong lúc cha nằm viện, mọi quyết định đều do cô ấy và Hàn Thiếu Bằng thao túng.”
Nhiếp Vân nghe xong, trong lòng dần hình thành một bức tranh rõ ràng hơn về âm mưu đang diễn ra. Đội bảo vệ bị thay thế, cha đột quỵ đúng lúc nhạy cảm, Uyển Thanh bất ngờ nắm quyền, tất cả những mảnh ghép này đều chỉ về một hướng duy nhất, đây không đơn thuần là một cuộc hôn nhân vì nợ nần, mà là một âm mưu chiếm đoạt toàn bộ tập đoàn được sắp đặt kỹ lưỡng từ trước.
“Lễ đính hôn tối nay, mấy giờ bắt đầu?” Nhiếp Vân hỏi, giọng điệu trở nên sắc lạnh.
“Bảy giờ tối, tại đại sảnh khách sạn Kim Long.” Nhiếp Yên đáp, ánh mắt đầy lo lắng nhìn chị gái. “Chị định làm gì?”
Nhiếp Vân đứng dậy, bước tới cửa sổ, nhìn xuống khu vườn biệt thự nơi vài bóng người lạ mặt đang tuần tra với phong thái chuyên nghiệp đáng ngờ. Khóe môi cô nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, ánh mắt lấp lánh thứ khí thế mà mười năm qua chưa từng ai trong gia tộc này được chứng kiến.
“Chị sẽ tới dự lễ đính hôn đó.” Cô nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ. “Với tư cách là người phá hôn.”
Ngay lúc đó, điện thoại vệ tinh của cô lại rung lên, một tin nhắn mã hóa từ tổ chức gửi tới, nội dung ngắn gọn nhưng khiến ánh mắt Nhiếp Vân lập tức tối sầm lại.
“Hàn Thiếu Bằng là bí danh của mục tiêu truy nã quốc tế, kẻ cầm đầu đường dây buôn bán vũ khí xuyên quốc gia mà tổ chức đã theo dõi suốt hai năm qua.”
Nhiếp Vân đọc đi đọc lại dòng tin nhắn, từng câu chữ như những mảnh ghép cuối cùng khớp vào bức tranh toàn cảnh mà cô đang dần hé lộ. Không phải ngẫu nhiên mà một kẻ giàu có bí ẩn như Hàn Thiếu Bằng lại nhắm tới đúng gia tộc Nhiếp thị đang lâm vào khó khăn tài chính, cũng không phải ngẫu nhiên mà đội bảo vệ trong biệt thự lại bị thay thế toàn bộ chỉ trong vòng vài tuần ngắn ngủi. Tất cả đều được tính toán kỹ lưỡng, và Nhiếp Yên, cô em gái ngây thơ của cô, chỉ là một quân cờ trong ván bài lớn hơn nhiều so với những gì gia tộc này tưởng tượng.
Cô cất điện thoại vào túi, quay lại nhìn Nhiếp Yên đang ngồi trên giường với đôi mắt vẫn còn ngấn lệ, trong lòng dâng lên quyết tâm sắt đá chưa từng có. Mười năm trước, cô rời khỏi nơi này trong tủi nhục và cô độc. Hôm nay, cô trở về không phải để xin sự công nhận của bất kỳ ai, mà để đích thân kết thúc toàn bộ âm mưu đang bủa vây lấy gia đình mình.
“Em cứ chuẩn bị đồ đạc như bình thường, đừng để lộ bất cứ điều gì khác lạ trước mặt Uyển Thanh.” Nhiếp Vân dặn dò, giọng nói bình tĩnh nhưng đầy uy lực. “Bảy giờ tối nay, chị sẽ có mặt tại đại sảnh khách sạn Kim Long, đúng vào giây phút Hàn Thiếu Bằng đeo nhẫn đính hôn lên tay em.”
