Chương 40: Hôn Lễ (Hoàn) Thật
Ba tháng sau, một hôn lễ mới được tổ chức, tại một khu vườn nhỏ, không phải đại sảnh khách sạn Lăng Các.
Không có hàng trăm ống kính, không có thông cáo báo chí, không có danh sách khách mời dài dằng dặc.
Chỉ có những người thân thiết nhất.
Hứa Doanh, đứng ở vị trí người thân của cô dâu, mỉm cười không ngớt.
Tưởng Khải Văn, được mời với vai trò một người bạn, người đã giúp chúng tôi rất nhiều trong những thời điểm khó khăn nhất.
Tôi mặc một chiếc váy cưới đơn giản, không phải kiểu váy lộng lẫy của lần cưới trước.
Lăng Tử Kình đứng đợi tôi ở cuối lối đi, trong khu vườn đầy hoa.
Khi tôi bước đến gần, anh nhìn tôi, ánh mắt chứa đựng tất cả những gì đã trải qua trong gần một năm qua.
“Lần trước, tôi tuyên bố kết hôn với cô, trước mặt cả thế giới, vì một mục đích khác.”
Anh nói, giọng nhỏ, chỉ đủ tôi nghe.
“Lần này, tôi muốn nói lại, trước mặt những người thân thiết nhất của chúng ta.”
Anh nắm tay tôi, nhìn vào mắt tôi.
“Tô Diệc Nhiên. Tô Diệc Hi. Bất kể tên gì, tôi chỉ muốn nói, tôi yêu cô, và tôi muốn dành cả đời còn lại, ở bên cô, không phải vì bất cứ hợp đồng nào, mà vì đây là điều tôi chọn, từ chính trái tim mình.”
Tôi nhìn anh, mỉm cười, nước mắt lăn xuống nhưng lòng tràn đầy hạnh phúc.
“Tôi cũng vậy.”
Tôi nói.
“Một năm trước, tôi bước vào cuộc hôn nhân này, với một cuốn sổ ghi đầy âm mưu và hận thù. Hôm nay, tôi bước vào hôn lễ này, với một trái tim trống rỗng những điều đó, chỉ còn lại tình yêu, dành cho anh.”
Hai chiếc nhẫn được trao đổi, lần này, không phải vì hình ảnh, không phải vì hợp đồng.
Khi môi chúng tôi chạm vào nhau, dưới ánh nắng nhẹ của khu vườn, tiếng vỗ tay và chúc mừng vang lên từ những người thân thiết.
Một cuộc hôn nhân, bắt đầu từ hai âm mưu, hai mục đích riêng, hai vết thương cũ.
Nhưng kết thúc, bằng một tình yêu thật, một gia đình thật, và một lời hứa, cho một chương mới, không còn đắng, chỉ còn ngọt.
HẾT.