Chương 39: Buông Bỏ
Tôi nhận chiếc nhẫn, nhưng chưa đưa ra câu trả lời ngay.
Vài ngày sau, tôi đến thăm mộ cha mẹ, lần đầu tiên sau mười hai năm, với danh tính thật của mình, không cần che giấu.
Hứa Doanh, đã ra viện, đi cùng tôi.
Trước mộ, tôi đặt xuống một bó hoa, và cuốn sổ da cũ, nơi tôi đã ghi lại toàn bộ kế hoạch trả thù của mình suốt mười hai năm.
“Con đã làm được rồi.”
Tôi nói, giọng nhỏ, như đang trò chuyện với cha mẹ.
“Sự thật đã được sáng tỏ. Những kẻ gây ra chuyện này, đã và sẽ phải trả giá. Cổ phần của gia tộc, đã được lấy lại.”
Tôi nhìn vào tấm ảnh trên mộ, hình ảnh cha mẹ tôi, trẻ trung, hạnh phúc.
“Nhưng con nghĩ, con không muốn tiếp tục sống chỉ vì hận thù nữa.”
Hứa Doanh đặt tay lên vai tôi.
“Nhiên, em nghĩ, cha mẹ em, sẽ muốn em sống hạnh phúc, hơn là tiếp tục ôm giữ hận thù cả đời.”
“Em biết.”
Tôi nói, nhìn lên bầu trời, nơi có ánh nắng nhẹ xuyên qua những tán cây.
“Em chỉ cần thời gian, để học cách, đặt cuốn sổ này xuống, mà không cảm thấy mình đang phản bội cha mẹ.”
Tôi đặt cuốn sổ da cũ lại trước mộ, châm lửa, để nó cháy thành tro, theo phong tục.
Lần đầu tiên, sau mười hai năm, tôi nhìn ngọn lửa, mà không cảm thấy sợ hãi hay căm hận.
Chỉ có một cảm giác, nhẹ nhõm, như đang thả một gánh nặng đã mang quá lâu.
“Cha, mẹ.”
Tôi nói, giọng run nhưng bình thản.
“Con tìm thấy người, con muốn dành phần đời còn lại để ở bên. Con hy vọng, cha mẹ sẽ chúc phúc cho con.”
Gió nhẹ thổi qua, những cánh hoa trên mộ rung rinh.
Tôi đứng dậy, nhìn về phía xa, nơi Lăng Tử Kình đang đứng đợi, cách đó một khoảng, không muốn làm gián đoạn khoảnh khắc riêng tư của tôi.
Tôi bước về phía anh, đưa tay ra.
“Đưa em về nhà.”
Anh nhìn tôi, hiểu ý nghĩa trong câu nói đó, nắm lấy tay tôi.
“Về nhà.”