Chương 20: Chữ Ký Giả
Đêm đó, tôi mang tất cả tài liệu mình có, đối chiếu từng chi tiết.
Hồ sơ chuyển nhượng cổ phần của Tô thị tập đoàn, với chữ ký của cha tôi.
Báo cáo giám định bị thay đổi, với chữ ký của Lăng Tử Phong.
Bức ảnh chụp đêm xảy ra vụ cháy, lấy từ phong bì trong két sắt.
Tôi lấy chữ ký của cha tôi trong hồ sơ chuyển nhượng, so sánh với chữ ký thật của ông trong những lá thư cũ tôi còn giữ.
Nét bút khác nhau, dù đã được mô phỏng khá giống.
Đặc biệt, ở chữ “Vũ” cuối cùng, người giả mạo có một nét hất nhẹ về sau, một thói quen mà cha tôi không có.
Nhưng tôi nhận ra, đó lại là một thói quen viết chữ tôi đã thấy ở đâu đó, gần đây.
Tôi lục lại trí nhớ, cố nhớ xem mình đã thấy nét chữ đó ở đâu.
Và rồi, tôi nhớ ra.
Hôm họp Hội đồng quản trị, Lăng Tử Phong có ký một văn bản ngay trước mặt tôi, để chuyển cho thư ký.
Chữ “g” trong tên anh ta, cũng có một nét hất về sau, giống hệt như vậy.
Tôi lấy hai mẫu chữ ra so sánh trực tiếp.
Càng nhìn, càng chắc chắn.
Người giả mạo chữ ký của cha tôi trong hồ sơ chuyển nhượng cổ phần, rất có khả năng, chính là Lăng Tử Phong.
Mười hai năm trước, khi mới mười tám tuổi, anh ta đã có khả năng giả mạo chữ ký của một người đứng đầu một tập đoàn lớn, và thay đổi kết luận giám định của một vụ cháy gây chết người.
Một người như vậy, ở tuổi đó, không thể hành động đơn độc.
Phải có người đứng sau, bảo vệ và chỉ đạo anh ta.
Tôi nhìn lại bức ảnh chụp đêm xảy ra vụ cháy, nơi có một bóng người đứng nhìn từ xa.
Dáng vẻ đó, tôi đã thấy nó ở đâu, trong một bức ảnh khác, treo trong phòng làm việc của Lăng Tử Kình.
Bức ảnh chụp cha của anh, chủ tịch đời trước của tập đoàn Lăng.
Tay tôi run lên.
Nếu đúng như vậy, thì kẻ đứng sau vụ cháy năm đó, có thể chính là cha của Lăng Tử Kình, người đã mất từ lâu, và Lăng Tử Phong chỉ là người thực hiện.
Còn Lăng Tử Kình, anh có biết điều này không?
Anh có liên quan gì không?
Tôi nhìn vào màn đêm ngoài cửa sổ, trong lòng rối loạn.
Mười hai năm, tôi luôn nghĩ, kẻ thù của mình là cả gia tộc Lăng.
Nhưng giờ đây, sự thật lại phức tạp hơn tôi tưởng rất nhiều.
Và ở giữa tất cả những điều đó, là một người đàn ông, vài ngày trước, đã hôn tôi, với một sự chân thành mà tôi không thể phủ nhận.