Chương 19: Manh Mối
Sau nụ hôn đó, cả hai chúng tôi đều tránh mặt nhau vài ngày, không ai nhắc lại chuyện đã xảy ra.
Trong khoảng thời gian đó, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ Tưởng Khải Văn, hôn phu của Bạch Vy Vy.
“Cô Tô, tôi có thể gặp cô một chút không? Là việc riêng.”
Chúng tôi gặp nhau tại một quán ăn nhỏ, không ai trong giới kinh doanh thường đến.
“Tôi biết, có thể cô không tin tôi, vì tôi là hôn phu của Bạch Vy Vy.”
Tưởng Khải Văn nói, vẻ mặt nghiêm túc.
“Nhưng gần đây, tôi tình cờ phát hiện một số tài liệu cũ, liên quan đến một vụ làm ăn của công ty tôi với tập đoàn Lăng, từ mười hai năm trước.”
Anh đặt một tập tài liệu mỏng lên bàn.
“Công ty tôi từng là đơn vị bảo hiểm cho nhà máy của Tô thị tập đoàn.”
Tôi siết chặt tay, cố giữ bình thản.
“Vụ cháy năm đó, hồ sơ bảo hiểm ghi nhận nguyên nhân là chập điện. Nhưng…”
Anh mở tập tài liệu, chỉ vào một trang báo cáo kỹ thuật.
“Báo cáo giám định độc lập, mà công ty tôi giữ một bản sao, lại ghi nhận dấu hiệu của chất gây cháy, không phải chập điện thông thường.”
Tôi nhìn vào trang báo cáo, tim đập thình thịch.
“Báo cáo này, tại sao không được công bố?”
“Vì ngay sau đó, hồ sơ chính thức bị thay đổi. Người ký quyết định thay đổi kết luận giám định…”
Anh chỉ vào một cái tên ở cuối trang.
Tôi nhìn vào cái tên đó, cảm giác như có một luồng điện chạy qua người.
Không phải Lăng Tử Kình.
Cũng không phải cha của anh, người đã mất.
Mà là một cái tên khác, một cái tên tôi chưa từng nghĩ tới khi bắt đầu kế hoạch này.
“Lăng Tử Phong.”
Tôi đọc to cái tên đó, giọng khô khốc.
“Mười hai năm trước, Lăng Tử Phong mới mười tám tuổi. Sao một người mười tám tuổi có thể ký quyết định thay đổi kết luận giám định của một vụ việc lớn như vậy?”
“Đó là điều tôi cũng không hiểu.”
Tưởng Khải Văn nói.
“Có thể, anh ta chỉ là người đứng tên, thay cho ai đó.”
“Hoặc…”
Tôi nhìn vào tập tài liệu, một suy nghĩ lạnh người nảy ra trong đầu.
“Hoặc, anh ta đã có quyền lực đó từ rất sớm, và không ai trong gia tộc Lăng biết.”
Tưởng Khải Văn nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Cô Tô, tôi không biết cô có liên quan gì đến vụ này. Nhưng tôi nghĩ, cô nên biết sự thật này, trước khi quá muộn.”
“Tại sao anh giúp tôi?”
“Vì Vy Vy gần đây liên tục nhắc đến tên cô, với một sự căm ghét khác thường. Tôi có cảm giác, cô đang đứng giữa một cuộc chiến lớn hơn những gì cô tưởng.”
Anh đứng dậy, để lại tập tài liệu trên bàn.
“Tôi không muốn liên quan sâu hơn. Coi như, đây là món nợ tôi trả, vì những gì gia tộc tôi đã vô tình góp phần che giấu năm đó.”
Anh rời đi, để tôi ngồi lại một mình với tập tài liệu.
Tôi nhìn cái tên “Lăng Tử Phong” một lần nữa.
Mọi mảnh ghép, dần dần, đang ghép lại thành một hình ảnh hoàn toàn khác với những gì tôi từng nghĩ.