Hôm nay là ngày cuối cùng tôi ngồi ở cái bàn này.
Tám năm. Tám năm tôi đến sớm hơn tất cả, về muộn hơn tất cả, nhận những dự án không ai muốn nhận, gánh những lỗi không phải do mình gây ra.
Tám năm — và hôm nay, Giám đốc Trần thông báo thăng chức Trưởng phòng cho Lý Minh.
Lý Minh. Người mới vào được hai năm. Người mà bản báo cáo quý trước tôi viết đến hai giờ sáng, anh ta chỉ việc đổi tên tác giả rồi trình lên.
Mọi người vỗ tay.
Tôi cũng vỗ tay.
Vì tôi biết — đây không phải lần đầu. Chỉ là lần cuối.
——————————
“Trần Hi, sao không thấy cậu vui?”
Đồng nghiệp ngồi cạnh thì thầm. Tôi nhìn lên sân khấu, nơi Lý Minh đang bắt tay Giám đốc Trần, miệng cười rạng rỡ trước ống kính.
Cái miệng đó. Tháng trước còn thì thầm vào tai tôi: “Hi ơi, cậu giỏi hơn tôi, nhưng sếp thích người biết chơi. Cậu quá thẳng, tội cậu lắm.”
Lúc đó tôi tưởng anh ta đang an ủi tôi.
Giờ tôi mới hiểu — anh ta đang giải thích tại sao anh ta xứng đáng hơn tôi ăn thứ anh ta cướp từ tay tôi.
“Có vui mà.” Tôi mỉm cười. “Anh ấy xứng đáng.”
Câu nói đó — tôi cố tình nói đủ to để Lý Minh nghe thấy.
Anh ta khựng lại một giây. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, không chớp.
Lần đầu tiên trong tám năm, tôi thấy anh ta không dám nhìn lại.
——————————
Buổi chiều, Giám đốc Trần gọi tôi vào phòng riêng, đóng cửa lại.
“Trần Hi, tôi biết cô không vui. Nhưng cô phải hiểu—”
“Anh Trần.” Tôi đặt thứ gì đó lên bàn.
Không phải đơn từ chức.
Là một chiếc USB.
Giám đốc Trần nhìn xuống, chưa kịp hỏi thì tôi lên tiếng, giọng rất nhẹ.
“Bên trong là toàn bộ file gốc của ba năm báo cáo chiến lược — bao gồm metadata, dấu thời gian chỉnh sửa, tên tác giả thật.” Tôi dừng lại một nhịp. “Và bản ghi âm cuộc họp tháng trước, lúc anh Lý Minh trình bày số liệu mà anh ấy không thể trả lời nổi một câu hỏi phản biện nào — vì anh ấy không phải người làm ra nó.”
Không khí trong phòng đột ngột đặc lại.
“Tôi không định dùng những thứ này.” Tôi đứng dậy, đặt thêm một tờ giấy xuống cạnh chiếc USB. “Nhưng nếu trong vòng hai tuần tới, tôi không nhận được đủ một tháng lương bồi thường và xác nhận thôi việc sạch sẽ — thì anh biết tôi phải làm gì rồi đấy.”
Giám đốc Trần mặt tái đi. Môi mấp máy mà không ra tiếng.
Tôi nhìn ông ta lần cuối.
“Cảm ơn tám năm qua, anh Trần. Em học được rất nhiều.”
Tôi quay người đi ra, khép cửa lại nhẹ nhàng.
——————————
Ra đến bàn làm việc, Lý Minh đã đứng đó từ lúc nào, tay khoanh trước ngực, cố ra vẻ bình thản.
“Cậu vừa nói gì với sếp vậy?”
“Chuyện nội bộ.” Tôi mở hộc bàn, lấy cái ly ra.
“Trần Hi.” Giọng anh ta hạ xuống, mang theo chút gì đó nghe như van xin. “Chúng ta quen nhau tám năm. Cậu không cần phải—”
“Lý Minh.” Tôi ngẩng lên nhìn anh ta. “Cậu biết điều tệ nhất cậu đã làm với tôi là gì không?”
Anh ta im lặng.
“Không phải cái báo cáo. Không phải chuyện thăng chức.” Tôi đặt cái ly vào túi. “Là cậu làm tất cả những thứ đó trong khi vẫn gọi tôi là bạn.”
Lần này anh ta không mở miệng được nữa.
Tôi xách túi, đi ra.
——————————
Đến sảnh thì điện thoại rung.
Tin nhắn từ số lạ.
“Chị Trần Hi? Em là Minh — bên Công ty Hướng Nam. Sếp em xem hồ sơ chị xong, anh ấy nói đúng một câu: ‘Người này tại sao chưa có ai giữ lại?’ Chị có thể qua phỏng vấn sớm nhất có thể không?”
Tôi đứng giữa sảnh, nắng chiều vàng rực qua cửa kính.
Khóe mắt cay một chút.
Không phải vì buồn.
Mà vì câu hỏi đó — tại sao chưa có ai giữ lại — tôi đã tự hỏi mình suốt tám năm.
Hóa ra câu trả lời không phải là tôi không đủ giỏi.
Mà là tôi đã ở nhầm chỗ quá lâu.
“Em ơi, chị rảnh ngay ngày mai.”
Tôi gửi tin, bước ra ngoài.
Cánh cửa tự động đóng lại sau lưng.
Tám năm.
Kết thúc bằng một chiếc USB, một câu nói thật, và một tin nhắn đến đúng lúc.
——————————
Phần 2: Giám đốc công ty mới bước vào phòng phỏng vấn.
Trần Hi nhìn lên — và đứng hình.
Người ngồi đối diện cô, chính là người tám năm trước đã nói với cô: “Em ở lại đây với anh đi, công ty kia không xứng với em đâu.”
Người mà cô đã từ chối vì nghĩ mình phải tự chứng minh bản thân một mình.
Anh ta nhìn cô, khẽ cười:
“Mất tám năm, cuối cùng em cũng chịu đến đây rồi.”



