Chương 10 (Hoàn)
Ba tháng sau khi mọi biến cố lắng xuống, cuộc sống của Uyển Nhi dần trở lại quỹ đạo bình yên. Mẹ cô, bà Đường Tú Lan, sức khỏe đã hồi phục hoàn toàn sau ca phẫu thuật, hiện đang sống cùng Tưởng Vĩnh Khang trong một căn nhà nhỏ ấm cúng ở ngoại ô thành phố, nơi hai người có thể lặng lẽ nối lại những năm tháng đã bị đánh mất, dù không còn có thể quay ngược thời gian để làm lại từ đầu.
Uyển Nhi, với phần cổ phần được cha ruột chuyển nhượng, quyết định không tham gia trực tiếp vào việc điều hành tập đoàn lớn, thay vào đó cô dùng nguồn vốn ấy để hiện thực hóa ước mơ ấp ủ từ lâu, mở một xưởng may nhỏ mang tên mẹ mình, chuyên đào tạo nghề miễn phí cho những phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn, như một cách để tri ân những năm tháng gian khó mà mẹ con cô từng trải qua.
Còn hợp đồng hôn nhân giả giữa cô và Cố Thời Ngôn, dù về mặt pháp lý vẫn còn hiệu lực, nhưng cả hai đều ngầm hiểu rằng, mối quan hệ giữa họ đã dần vượt ra khỏi khuôn khổ của một bản giao kèo lạnh lùng ban đầu.
Một buổi chiều cuối tuần, Cố Thời Ngôn đề nghị đưa Uyển Nhi tới thăm lại khuôn viên trường đại học cũ, nơi cả hai từng có những kỷ niệm đẹp đẽ nhất thời thanh xuân trước khi biến cố xảy ra. Hai người sóng bước bên nhau dọc theo con đường rợp bóng cây quen thuộc, dừng lại trước hồ nước nơi họ từng cùng nhau đạp xe dạo chơi mỗi buổi hoàng hôn năm nào.
“Em còn nhớ nơi này không?” Cố Thời Ngôn hỏi, ánh mắt anh nhìn cô đầy hoài niệm.
“Sao có thể quên được.” Uyển Nhi mỉm cười, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp lạ thường. “Đây là nơi anh từng hứa sẽ bảo vệ tôi khỏi mọi sóng gió cuộc đời, dù lời hứa đó đã từng bị gián đoạn suốt bốn năm.”
“Anh xin lỗi vì bốn năm đó.” Cố Thời Ngôn quay sang nhìn thẳng vào cô, giọng điệu trở nên nghiêm túc. “Nhưng anh muốn nói với em, tất cả những gì anh đã làm trong suốt thời gian qua, từ việc điều tra thân thế của em khi lựa chọn hồ sơ hôn nhân, cho tới việc đứng ra bảo vệ em trước bà nội và cả gia tộc, đều xuất phát từ một tình cảm chưa từng thay đổi suốt bốn năm xa cách.”
Uyển Nhi im lặng, để trái tim mình lắng nghe trọn vẹn từng lời anh nói, không còn phòng thủ hay nghi ngờ như những ngày đầu.
Cố Thời Ngôn từ từ quỳ một chân xuống trước mặt cô, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ, bên trong là chiếc nhẫn đính hôn giản dị nhưng tinh tế, hoàn toàn khác biệt với sự xa hoa thường thấy trong giới thượng lưu mà anh thuộc về.
“Đường Uyển Nhi.” Anh nói, giọng điệu run rẩy vì xúc động nhưng ánh mắt vẫn giữ vững sự kiên định chưa từng lung lay. “Bốn năm trước, anh đã hứa sẽ ở bên em suốt đời giữa sân trường này. Lời hứa đó đã bị trì hoãn quá lâu vì những sai lầm và toan tính của người khác. Hôm nay, anh muốn thực hiện lại lời hứa đó, không phải với tư cách một bản hợp đồng hôn nhân giả, mà bằng chính trái tim chân thành của anh. Em có đồng ý làm vợ thật sự của anh không?”
Nước mắt Uyển Nhi lăn dài trên gò má, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc, hoàn toàn khác với những giọt nước mắt đau khổ cô đã rơi suốt những tháng ngày sóng gió vừa qua. Cô gật đầu, giọng nghẹn ngào nhưng chan chứa niềm hạnh phúc chân thật.
“Em đồng ý.”
Cố Thời Ngôn đứng dậy, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô, sau đó ôm cô vào lòng giữa khuôn viên trường đại học ngập tràn ánh hoàng hôn, nơi đã chứng kiến cả sự khởi đầu và sự hồi sinh của mối tình đầu tưởng chừng đã tan vỡ mãi mãi.
“Cảm ơn em, vì đã không từ bỏ niềm tin vào tình yêu, dù đã từng bị tổn thương sâu sắc tới vậy.” Anh thì thầm bên tai cô, giọng điệu tràn đầy yêu thương.
“Cảm ơn anh, vì đã chọn đứng về phía sự thật và công lý, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc phải đối đầu với chính người thân của mình.” Uyển Nhi đáp lại, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận trọn vẹn sự bình yên mà cô đã tìm kiếm suốt một hành trình đầy giông bão.
Sáu tháng sau lời cầu hôn tại khuôn viên trường đại học, hôn lễ chính thức giữa Cố Thời Ngôn và Đường Uyển Nhi được tổ chức trong một khu vườn nhỏ ấm cúng, hoàn toàn khác biệt với sự xa hoa rình rang mà giới thượng lưu thường mong đợi từ một đám cưới của tổng giám đốc tập đoàn Cố thị.
Đó là quyết định chung của cả hai người, họ muốn một buổi lễ giản dị, chân thành, chỉ có sự hiện diện của những người thân yêu thực sự, thay vì hàng trăm khách mời xa lạ chỉ tới vì danh vọng và quan hệ làm ăn.
Bà Đường Tú Lan, trong tà áo dài truyền thống trang nhã, đứng bên cạnh Tưởng Vĩnh Khang, cả hai cùng dắt tay Uyển Nhi bước vào lễ đường, hoàn thành trọn vẹn nghi thức mà lẽ ra họ đã có thể thực hiện từ hơn hai mươi năm trước nếu không có những toan tính quyền lực chia cắt.
“Con gái, nhìn con hạnh phúc như thế này, mẹ cảm thấy mọi hy sinh trong suốt hai mươi hai năm qua đều xứng đáng.” Bà Tú Lan thì thầm, giọng nghẹn ngào xúc động khi trao tay con gái mình cho Cố Thời Ngôn tại lễ đường.
Tưởng Vĩnh Khang đứng bên cạnh, ánh mắt ông tràn đầy tự hào lẫn xúc động khi lần đầu tiên trong đời được thực hiện trọn vẹn vai trò của một người cha trong ngày trọng đại của con gái mình. “Ta rất tự hào về con, Uyển Nhi. Con đã chứng minh rằng, dù xuất phát điểm có khó khăn tới đâu, con người vẫn có thể tự viết nên số phận của chính mình bằng lòng dũng cảm và sự chính trực.”
Trong số khách mời có mặt, ngoài những người thân thiết như Tiêu Nhã, dì Vương, ông Hà Quốc Bình và bà Vương Ngọc Hân, đáng chú ý còn có sự xuất hiện của Lâm Nhược Vy, người đã trở về nước sau thời gian học tập ở nước ngoài, mang theo một phiên bản trưởng thành và điềm tĩnh hơn hẳn so với hình ảnh kiêu ngạo, toan tính trước kia.
“Chúc mừng hạnh phúc của hai người.” Nhược Vy nói, nụ cười trên môi lần này hoàn toàn chân thành, không còn chút toan tính hay ganh ghét như trước. “Cảm ơn cô đã cho tôi cơ hội để sửa sai và làm lại cuộc đời mình.”
“Cảm ơn cô đã can đảm đứng lên vì lẽ phải, dù phải đánh đổi nhiều thứ.” Uyển Nhi đáp lại, ôm nhẹ Nhược Vy, khép lại hoàn toàn những hiềm khích của quá khứ bằng sự bao dung chân thành.
Về phần Chu Tuyết Anh, sau khi hoàn tất mọi thủ tục pháp lý và chấp hành đầy đủ bản án treo cùng nghĩa vụ bồi thường, bà chọn cách sống ẩn dật tại một căn nhà nhỏ ở vùng quê yên tĩnh, tránh xa hoàn toàn những xô bồ quyền lực và toan tính mà bà từng gắn bó cả cuộc đời. Bà không có mặt trong hôn lễ, nhưng đã gửi tới một bức thư ngắn cùng món quà cưới giản dị là chiếc trâm cài bằng bạc khắc hình bông sen, di vật gia truyền mà bà từng cho Uyển Nhi xem trong buổi tiệc sinh nhật năm nào.
“Ta không dám mong các con tha thứ hoàn toàn cho những sai lầm của ta.” Bức thư viết. “Nhưng ta thật lòng chúc phúc cho hạnh phúc của hai con, và hy vọng rằng, những bi kịch bắt nguồn từ lòng tham và sự cố chấp của thế hệ chúng ta sẽ không bao giờ lặp lại ở thế hệ của các con.”
Uyển Nhi cầm chiếc trâm bạc trong tay, lòng dâng lên nhiều cảm xúc lẫn lộn. Cô không thể quên hoàn toàn những tổn thương đã trải qua, nhưng cô cũng chọn cách để tâm hồn mình được nhẹ nhõm, không tiếp tục mang theo gánh nặng hận thù vào chương mới của cuộc đời.
Buổi lễ diễn ra trong bầu không khí ấm áp, tràn ngập tiếng cười và những giọt nước mắt hạnh phúc. Khi Cố Thời Ngôn nắm tay Uyển Nhi trao lời thề nguyện dưới ánh hoàng hôn dịu dàng buông xuống khu vườn, cả hai đều hiểu rằng, hành trình họ vừa đi qua không chỉ là câu chuyện tình yêu vượt qua thử thách, mà còn là hành trình tìm lại sự thật, công lý và lòng tự trọng cho chính bản thân mình cùng những người thân yêu.
“Từ hôm nay, không còn hợp đồng hôn nhân nào giữa chúng ta nữa.” Cố Thời Ngôn thì thầm bên tai vợ mình ngay sau khi hoàn tất nghi thức trao nhẫn, ánh mắt tràn đầy yêu thương chân thành. “Chỉ còn lại một cuộc hôn nhân thật sự, được xây dựng trên nền tảng của tình yêu, sự tin tưởng và những gì chân thật nhất mà chúng ta đã cùng nhau trải qua.”
Uyển Nhi mỉm cười, tựa đầu vào vai chồng mình, ánh mắt hướng về phía mẹ và cha ruột đang đứng nhìn cô với ánh mắt tự hào và hạnh phúc trọn vẹn. Sau tất cả những sóng gió, dối trá và đau thương đã qua, cô cuối cùng cũng tìm được bến đỗ bình yên thực sự cho trái tim mình, một mái ấm được xây dựng không phải bằng những toan tính quyền lực hay tiền bạc, mà bằng tình yêu chân thành và sự thật đã được trả lại đúng vị trí vốn có của nó.
