Chương 6 (Hoàn)
Chúng tôi lên kế hoạch cẩn thận cùng bác sĩ Vương và Chu Hạo trong ba ngày tiếp theo, tập hợp toàn bộ bằng chứng: kết quả đối chiếu ADN, hồ sơ tài chính, lời khai của bác sĩ Vương, dấu vết nội gián trong phòng giám định, và quan trọng nhất, sự xuất hiện công khai của chính Đường Vũ.
Chúng tôi quyết định không báo trước cho cảnh sát địa phương, nơi có thể vẫn còn tai mắt của Bách Xuyên, mà liên hệ trực tiếp với một đơn vị điều tra cấp cao hơn ở trung ương, thông qua mối quan hệ cũ của bác sĩ Vương với một vị công tố viên đáng tin cậy ông từng cứu chữa nhiều năm trước.
Buổi gặp mặt diễn ra tại trụ sở tập đoàn Đường, nơi Đường Vũ, với sự hộ tống kín đáo của đội điều tra trung ương cải trang thành nhân viên bảo vệ, bước vào phòng họp nơi Đường Bách Xuyên đang chủ trì một cuộc họp cổ đông quan trọng.
Khi Đường Vũ bước vào, gương mặt Bách Xuyên trắng bệch trong tích tắc, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc lẫn hoảng sợ, trước khi ông ta kịp lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy.
“Cháu… còn sống?” Bách Xuyên nói, giọng run rẩy dù cố giữ vẻ bình thản.
“Chú ngạc nhiên vì cháu còn sống,” Đường Vũ nói, giọng lạnh lùng nhưng vững vàng, “hay ngạc nhiên vì cháu dám xuất hiện đúng lúc chú cần cháu biến mất vĩnh viễn để hoàn tất quyền thừa kế?”
Cả phòng họp im lặng, các cổ đông khác nhìn nhau đầy hoang mang, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Ta không biết cháu đang nói gì,” Bách Xuyên nói, cố lấy lại vị thế. “Cháu mất tích sáu năm, giờ đột nhiên xuất hiện với những lời buộc tội vô căn cứ…”
“Không vô căn cứ đâu, thưa ông Đường Bách Xuyên,” tôi nói, bước ra từ phía sau Đường Vũ, tay cầm tập hồ sơ. “Tôi là bác sĩ pháp y Lâm Tư Ninh. Tôi có đầy đủ bằng chứng cho thấy ông đã dàn dựng vụ tai nạn năm 2019 nhằm ám hại Đường Vũ, và gần đây nhất, đã ra lệnh sát hại một nhân viên vô tội tên Lý Vĩnh Khang để tạo bằng chứng giả nhằm buộc tôi và chồng tôi phải im lặng hoặc từ bỏ.”
Bách Xuyên nhìn tôi, rồi nhìn tập hồ sơ trên tay tôi, ánh mắt lần đầu tiên lộ rõ sự hoảng loạn thực sự. “Cô không có quyền…”
“Tôi có đủ thẩm quyền và bằng chứng, thưa ông,” một giọng nói khác vang lên từ cửa phòng họp. Vị công tố viên trung ương, cùng đội điều tra, bước vào, huy hiệu công vụ giơ lên rõ ràng. “Ông Đường Bách Xuyên, chúng tôi có lệnh khám xét văn phòng và tài khoản của ông, liên quan đến nghi vấn giết người và làm giả bằng chứng.”
Bách Xuyên đứng chết lặng giữa phòng họp, xung quanh là những cổ đông bàng hoàng, và trước mặt ông là người cháu trai ông từng cố giết sáu năm trước, giờ đứng đó, sống sờ sờ, với đầy đủ bằng chứng buộc tội trong tay.
“Đường Vũ,” Bách Xuyên nói, giọng bỗng trở nên yếu ớt, gần như van xin, “ta chỉ làm những gì cần thiết cho tập đoàn này. Cháu còn quá trẻ, quá thiếu kinh nghiệm để…”
“Chú đã giết một người vô tội chỉ để che giấu tội ác của mình,” Đường Vũ ngắt lời, giọng không còn chút run rẩy nào. “Không có lý do gì biện minh được cho điều đó.”
Ba tuần sau buổi đối đầu tại trụ sở tập đoàn Đường, phiên điều trần chính thức diễn ra tại tòa án trung ương, thu hút sự chú ý của truyền thông cả nước vì liên quan đến một trong những gia tộc doanh nhân kín tiếng nhất.
Tôi được mời với tư cách nhân chứng chuyên môn, trình bày toàn bộ quá trình giám định pháp y, từ việc phát hiện dấu vân tay bất thường, đến kết quả đối chiếu ADN cho thấy cái x/á/c không phải là Đường Vũ mà là nạn nhân Lý Vĩnh Khang.
“Thưa quý tòa,” tôi nói, đứng trước bục nhân chứng, giọng bình tĩnh dù trong lòng vẫn còn dư âm của biết bao ngày tháng sợ hãi vừa qua, “với tư cách một bác sĩ pháp y có mười năm kinh nghiệm, tôi khẳng định toàn bộ quy trình giám định của tôi tuân thủ đúng chuẩn mực khoa học và đạo đức nghề nghiệp. Bằng chứng cho thấy dấu vân tay của tôi bị chèn giả vào hồ sơ hệ thống thông qua sự can thiệp trái phép của một nhân viên kỹ thuật, người đã nhận tiền từ bị cáo Đường Bách Xuyên.”
Luật sư bào chữa cho Bách Xuyên cố gắng công kích tính khách quan của tôi, chỉ ra rằng tôi là vợ của Đường Vũ, người có lợi ích trực tiếp trong vụ án. Nhưng bằng chứng ADN độc lập từ phòng xét nghiệm tư nhân, cùng lời khai chi tiết của bác sĩ Vương Chí Thành và dữ liệu tài chính do Chu Hạo cùng đội điều tra trung ương xác minh, đã tạo thành một chuỗi bằng chứng không thể bác bỏ.
Bác sĩ Vương đứng trước tòa, giọng run run vì tuổi tác nhưng đầy sự thành khẩn, kể lại toàn bộ quá trình ông đã tham gia cứu sống và che giấu Đường Vũ sáu năm trước, chấp nhận trách nhiệm pháp lý về việc làm giả giấy tờ tùy thân, nhưng khẳng định mục đích duy nhất của ông là cứu một mạng người vô tội khỏi âm mưu sát hại.
“Tôi biết mình đã phạm pháp khi làm giả danh tính cho Đường Vũ,” bác sĩ Vương nói trước tòa, “nhưng tôi sẵn sàng chịu mọi hình phạt thích đáng, miễn là sự thật cuối cùng cũng được đưa ra ánh sáng, và người vô tội như Lý Vĩnh Khang không bị lãng quên trong bóng tối của âm mưu này.”
Đường Vũ, đứng trước tòa với tư cách bị hại và người thừa kế hợp pháp, kể lại chi tiết đêm mười bốn tháng chín năm 2019, cách anh bị phục kích, cách anh sống sót, và sáu năm sống trong nỗi sợ hãi triền miên dưới một danh tính khác.
“Tôi không đứng đây để đòi lại tài sản hay quyền lực,” Đường Vũ nói, giọng vang vọng khắp phòng xử án. “Tôi đứng đây vì một người vô tội đã mất mạng chỉ vì lòng tham của chú tôi, và vì người vợ tôi yêu thương đã suýt mất tất cả chỉ vì bí mật tôi đã giữ kín quá lâu.”
Phiên tòa kéo dài thêm hai tuần với nhiều lời khai và bằng chứng bổ sung, bao gồm cả lời khai của kỹ thuật viên Phùng Đạt, người sau khi bị bắt giữ đã hợp tác khai báo toàn bộ quá trình được Bách Xuyên chỉ đạo xâm nhập hệ thống dữ liệu sinh trắc học pháp y.
Cuối cùng, hội đồng xét xử tuyên bố đủ căn cứ để truy tố Đường Bách Xuyên với các tội danh giết người có tổ chức, làm giả bằng chứng, và tham nhũng trong quản lý tài sản gia tộc, chuyển hồ sơ sang giai đoạn xét xử hình sự chính thức.
Phiên tòa hình sự chính thức diễn ra ba tháng sau đó, kết thúc với bản án nghiêm khắc dành cho Đường Bách Xuyên: chung thân vì tội giết người có tổ chức và nhiều tội danh liên quan đến làm giả bằng chứng, tham nhũng tài sản gia tộc.
Kỹ thuật viên Phùng Đạt, người đã nhận tiền để cài cắm dữ liệu vân tay giả vào hệ thống pháp y, nhận án tù mười năm vì tội xâm nhập trái phép hệ thống dữ liệu nhà nước và tiếp tay cho tội phạm.
Bác sĩ Vương Chí Thành, dù thừa nhận hành vi làm giả giấy tờ tùy thân, được tòa xem xét giảm nhẹ đáng kể nhờ động cơ nhân đạo rõ ràng và sự hợp tác tích cực trong quá trình điều tra, chỉ phải chịu án treo cùng khoản phạt hành chính, cho phép ông tiếp tục hành nghề y dưới sự giám sát chặt chẽ.
Về phần tôi, sau khi toàn bộ sự việc được phơi bày, Viện trưởng Đặng Quốc Bình cũng bị điều tra về mối liên hệ với công ty vỏ bọc của Bách Xuyên. Kết quả điều tra cho thấy ông đã nhận một khoản tiền để làm ngơ trước một số bất thường trong hồ sơ vụ án 0914 năm 2019, dù không trực tiếp tham gia vào âm mưu giết người. Ông bị cách chức và truy tố về tội nhận hối lộ.
Tôi được phục hồi hoàn toàn danh dự nghề nghiệp, thậm chí còn được đề bạt lên vị trí phó viện trưởng phụ trách chuyên môn, một sự công nhận cho quá trình điều tra độc lập, kiên trì và chính xác mà tôi đã thực hiện giữa muôn vàn áp lực và đe dọa.
Chu Hạo, người đã liều mạng giúp tôi suốt hành trình này, được tuyên dương chính thức và trở thành trợ lý pháp y chính thức đầu tiên trong lịch sử phòng giám định được đặc cách thăng chức sớm nhờ đóng góp xuất sắc trong một vụ án đặc biệt nghiêm trọng.
Đường Vũ chính thức lấy lại tên thật của mình trước pháp luật, đồng thời tiếp quản vị trí lãnh đạo hợp pháp của tập đoàn Đường. Nhưng anh quyết định không giữ toàn bộ quyền lực cho riêng mình, mà thành lập một hội đồng quản trị độc lập, mời những chuyên gia uy tín tham gia giám sát, như một cách để đảm bảo bi kịch tranh giành quyền lực trong gia tộc sẽ không bao giờ lặp lại.
Gia đình của Lý Vĩnh Khang, nạn nhân vô tội đã mất mạng trong âm mưu của Bách Xuyên, nhận được khoản bồi thường lớn từ tài sản bị tịch thu của Bách Xuyên, cùng lời xin lỗi công khai từ Đường Vũ, người luôn day dứt vì cái chết đó đã xảy ra một phần vì thân phận thật của anh.
“Nếu ngày đó tôi không chọn cách trốn chạy trong im lặng,” Đường Vũ nói với tôi một đêm sau khi mọi thủ tục pháp lý đã hoàn tất, “có lẽ Lý Vĩnh Khang đã không phải chết. Đây sẽ là điều tôi mang theo suốt đời.”
Tôi nắm tay anh, không phủ nhận nỗi đau đó, nhưng cũng không để anh chìm đắm mãi trong tự trách. “Anh không thể thay đổi quá khứ,” tôi nói, “nhưng anh đã chọn đối mặt với sự thật thay vì tiếp tục trốn chạy, và điều đó đã cứu được nhiều mạng người khác trong tương lai.”
Sáu tháng sau khi bản án cuối cùng được tuyên, tôi đứng trước mộ của Lý Vĩnh Khang cùng Đường Vũ, đặt một bó hoa trắng lên phần mộ mới được gia đình anh chuyển về quê nhà an táng tử tế, sau nhiều năm thi thể vô danh nằm trong ngăn lưu trữ lạnh lẽo của phòng giám định.
“Vụ án 0914 giờ đã thực sự khép lại,” tôi nói khẽ, nhìn tấm bia mộ khắc tên đầy đủ của người đàn ông đã vô tình trở thành nạn nhân của một âm mưu tranh giành quyền lực không liên quan gì đến cuộc đời bình dị của anh.
Đường Vũ đứng cạnh tôi, im lặng hồi lâu trước khi nói: “Anh đã nghĩ rất nhiều về việc liệu mình có xứng đáng được sống một cuộc đời bình yên sau tất cả những gì đã xảy ra hay không. Nhưng anh nghĩ, cách tốt nhất để xứng đáng với điều đó là sống thật, không còn giấu diếm bất cứ điều gì nữa, kể cả với chính bản thân mình.”
Chúng tôi rời nghĩa trang, lái xe về căn nhà nhỏ chúng tôi vẫn ở, căn nhà không còn mang bí mật nào giấu kín giữa hai vợ chồng nữa. Minh Khải, giờ đây được mọi người biết đến với tên thật Đường Vũ, vẫn giữ lại cái tên Minh Khải như tên gọi thân mật giữa hai chúng tôi, một phần ký ức của mười hai năm bên nhau mà anh không muốn xóa bỏ hoàn toàn, dù đó từng là một danh tính giả.
“Em có bao giờ hối hận vì đã tiếp tục điều tra, dù biết có thể phá vỡ mọi thứ giữa chúng ta không?” anh hỏi tôi một tối, khi chúng tôi ngồi trên ban công nhìn ra thành phố.
Tôi nghĩ về câu hỏi đó thật lâu trước khi trả lời. “Nếu em không điều tra đến cùng, có lẽ chúng ta vẫn sống trong một lời nói dối êm đềm, nhưng em sẽ không bao giờ thực sự biết mình đang yêu ai. Bây giờ, dù mọi thứ đã thay đổi, ít nhất em biết chắc chắn một điều: người đàn ông ngồi cạnh em, dù mang tên gì, cũng là người thật lòng yêu em, đủ để đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất đời mình chỉ để bảo vệ em.”
Chu Hạo, giờ đã là trợ lý pháp y chính thức với nhiều trọng trách hơn, thỉnh thoảng vẫn ghé thăm chúng tôi vào cuối tuần, kể những câu chuyện vui về công việc mới, về những vụ án nhỏ nhặt bình thường không còn liên quan đến âm mưu tranh giành quyền lực hay những bí mật chết người nào nữa.
Bác sĩ Vương Chí Thành, sau khi hoàn thành án treo, trở thành cố vấn danh dự cho quỹ từ thiện mới do Đường Vũ thành lập, chuyên hỗ trợ pháp lý miễn phí cho những nạn nhân của các vụ tranh chấp tài sản gia đình, như một cách chuộc lại phần nào lỗi lầm ông đã mang suốt sáu năm.
Tôi trở lại công việc pháp y với một góc nhìn khác về nghề nghiệp của mình, không chỉ là người đọc bằng chứng trên những cái x/á/c vô tri, mà còn là người có thể, đôi khi, giúp mang lại công lý cho cả những người còn sống, những người đang phải mang trên vai những bí mật nặng nề như chính tôi đã từng trải qua.
Đêm đó, khi Đường Vũ ngủ say bên cạnh tôi, tôi nhìn hình xăm nhỏ 09.14 trên cổ tay anh, giờ không còn là một bí mật đáng sợ nữa, mà là một dấu ấn của một cuộc đời đã được cứu chuộc, một lời nhắc nhở rằng đôi khi, sự thật dù đau đớn đến đâu, vẫn luôn tốt hơn một lời nói dối êm đềm kéo dài mãi mãi.
Tôi khép mắt lại, lần đầu tiên sau nhiều tháng, chìm vào giấc ngủ không còn bị ám ảnh bởi những cuộc gọi lúc nửa đêm hay những cái x/á/c mang khuôn mặt người thân yêu. Vụ án 0914, cuối cùng, đã thực sự khép lại, không chỉ trên giấy tờ, mà cả trong trái tim tôi.
