Chương 8 (Hoàn)
Ba tuần sau đại hội cổ đông, tin tức về vụ bê bối của Tập đoàn Vĩnh Khang tràn ngập khắp các mặt báo. Chu Vĩnh Khang bị khởi tố với hàng loạt tội danh, gian lận tài chính, rửa tiền, bắt cóc, và thao túng thị trường chứng khoán. Tòa án tuyên án tạm giam để điều tra, tài sản cá nhân bị phong tỏa toàn bộ. Những tấm biển hiệu Tập đoàn Vĩnh Khang từng sáng chói trên các tòa nhà cao tầng, giờ lần lượt bị gỡ xuống trong im lặng.
Chu Nhược Vy cũng không thoát khỏi trách nhiệm, bị truy tố tội đồng lõa gian lận tài chính và vu khống, cố ý gây thương tổn danh dự người khác. Cô ta xin gặp tôi một lần, tại phòng thăm gặp của trại tạm giam.
“Cô hài lòng chưa?” Chu Nhược Vy nhìn tôi qua lớp kính, giọng cay đắng, không còn vẻ kiêu ngạo như trước. “Cô đã cướp mất tất cả của tôi.”
“Tôi không cướp gì cả.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng bình thản. “Cô và cha cô tự tay hủy hoại mọi thứ, bằng chính lòng tham và thủ đoạn của mình.”
Chu Nhược Vy im lặng, mắt đỏ hoe, nhưng không nói thêm được lời nào.
Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời đi, nhưng dừng lại trước cửa. “Nếu cô thực sự có tình cảm với anh Phàm như cô từng nói, tôi hy vọng cô hiểu ra một điều. Tình yêu không phải là chiếm đoạt bằng mọi giá. Chúc cô sớm nhận ra sai lầm của mình.”
Tôi không thể tha thứ hoàn toàn cho những gì cô ta đã gây ra, những đêm mất ngủ, những lần suýt mất tự do, nỗi sợ hãi khi mẹ tôi bị đe dọa. Nhưng tôi cũng không muốn giữ mãi sự thù hận trong lòng.
Về phần thư ký Lâm và Kiệt, nhờ thái độ hợp tác tích cực cùng hoàn cảnh bị ép buộc rõ ràng, tòa án xem xét giảm nhẹ hình phạt, chuyển sang án treo kèm điều kiện giám sát. Thư ký Lâm xin nghỉ việc tại Dịch Phàm, chuyển gia đình đến một thành phố khác để bắt đầu cuộc sống mới, tránh xa mọi thị phi.
“Cảm ơn tổng giám đốc, và cảm ơn cô Diệp.” Ông nói trong ngày chia tay, cúi đầu thật sâu. “Tôi sẽ không bao giờ quên ơn này.”
Kiệt vẫn tiếp tục làm việc tại công ty, con gái anh hồi phục tốt sau ca phẫu thuật, thường xuyên gửi lời cảm ơn tới Tôn Dịch Phàm và tôi qua những tấm thiệp nhỏ do chính tay cô bé vẽ.
Cổ phiếu Dịch Phàm dần phục hồi, thậm chí tăng vọt sau khi công ty công khai minh bạch toàn bộ vụ việc, khiến giới đầu tư càng thêm tin tưởng vào sự liêm chính của ban lãnh đạo mới. Tôn Dịch Phàm được hội đồng quản trị tín nhiệm tuyệt đối, chính thức xóa bỏ mọi nghi ngờ trước đó. Trong buổi họp báo công bố kết quả kinh doanh quý tiếp theo, anh đứng trên bục phát biểu, ánh mắt tự tin khác hẳn vẻ căng thẳng của mấy tuần trước, khiến cả hội trường vỗ tay không ngớt.
Kế toán trưởng Vương xuất viện, quay trở lại làm việc trong vai trò cố vấn cấp cao, được vinh danh vì lòng dũng cảm phát hiện và báo cáo sai phạm. Trong buổi lễ vinh danh nội bộ, ông nắm tay tôi thật chặt, giọng nghẹn ngào. “Nếu không có cô hôm đó đoán ra cách đảo ngược mật khẩu, có lẽ bằng chứng quan trọng nhất đã không bao giờ được tìm thấy.”
Tôi mỉm cười, lắc đầu. “Là nhờ sự dũng cảm của chú khi quyết định điều tra và báo cáo, chứ không phải một mình cháu.”
Cuộc sống dần trở lại quỹ đạo bình thường, nhưng mọi thứ đã hoàn toàn khác so với ba tháng trước. Tôi không còn là cô trợ lý rụt rè, sợ hãi mỗi khi bị gọi lên phòng tổng tài. Tôi đã học được cách đứng vững trước sóng gió, học được cách tin tưởng và được tin tưởng.
Một buổi chiều, tôi được mời tới biệt thự bà nội để dùng bữa tối cùng gia đình. Không khí ấm áp khác hẳn lần đầu tiên tôi đặt chân tới đây, run rẩy lo sợ.
“Con bé này,” bà nội nhìn tôi, giọng trìu mến hiếm thấy, “từ giờ ta coi con như cháu dâu chính thức của nhà họ Tôn rồi. Không cần phải khách sáo nữa.”
Tôi cảm động, cúi đầu cảm ơn bà. “Cháu cảm ơn bà đã tin tưởng cháu.”
“Ta tin tưởng vì con xứng đáng.” Bà nội đáp, rồi liếc sang Tôn Dịch Phàm đang ngồi cạnh tôi. “Còn thằng Phàm này, định giấu ta tới bao giờ nữa mới chịu nói chuyện quan trọng đây?”
Tôn Dịch Phàm khẽ ho một tiếng, có chút lúng túng hiếm thấy trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng điềm tĩnh.
“Chuyện gì vậy?” Tôi ngơ ngác nhìn anh, không hiểu bà nội đang ám chỉ điều gì.
Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng một điều gì đó khiến tim tôi bất giác đập nhanh hơn.
“Chuyện đó,” anh nói, giọng trầm thấp, “để tôi tự nói vào thời điểm thích hợp.”
Một tháng sau, vào một buổi tối cuối tuần, Tôn Dịch Phàm nói sẽ đưa tôi đi ăn tối ở nơi đặc biệt, không tiết lộ thêm chi tiết nào. Suốt cả buổi chiều, anh cứ thấp thỏm nhìn đồng hồ, một biểu hiện hiếm hoi khiến tôi càng thêm tò mò.
“Sao hôm nay ông lạ vậy?” Tôi hỏi, khi thấy anh chỉnh lại cà vạt tới ba lần trước gương.
“Không có gì.” Anh đáp, giọng hơi vội, tránh ánh mắt tôi một cách khả nghi.
Chiếc xe đưa chúng tôi tới một khu vườn nhỏ trên sân thượng của tòa nhà Dịch Phàm, nơi tôi chưa từng đặt chân tới trước đây. Ánh đèn giăng mắc khắp nơi, những chậu hoa nhài trắng tỏa hương thơm dịu nhẹ trong không khí đêm mát mẻ.
“Đây là đâu vậy?” Tôi hỏi, mắt mở to ngạc nhiên trước khung cảnh lãng mạn hiếm có.
“Nơi cha tôi từng đưa mẹ tôi tới cầu hôn.” Anh nói, giọng dịu dàng khác hẳn con người lạnh lùng ngày đầu tôi gặp. “Sau khi ông mất, khu vườn này bị bỏ hoang nhiều năm. Tôi cho người cải tạo lại, chỉ trong tuần này thôi.”
Tim tôi đập rộn ràng, linh cảm điều gì đó sắp xảy ra.
Anh dẫn tôi tới giữa khu vườn, nơi có một chiếc bàn nhỏ được bày biện tinh tế, nến lung linh khắp xung quanh. Anh quay lại nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy sự chân thành mà trước đây tôi chưa từng thấy.
“Tiểu Nhiên.” Anh nói, giọng hơi run, khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày. “Nửa năm trước, tôi kéo em vào một ván cờ giả dối, chỉ vì muốn thoát khỏi một cuộc hôn nhân sắp đặt. Tôi chưa từng nghĩ, chính ván cờ đó lại đưa tôi đến với người phụ nữ tôi muốn dành cả đời để yêu thương.”
Anh quỳ một chân xuống, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh dưới ánh nến.
“Anh biết mình không phải người giỏi thể hiện tình cảm. Anh lạnh lùng, đôi khi cứng nhắc, và đã từng khiến em phải chịu bao nhiêu nguy hiểm, tổn thương không đáng có. Nhưng em vẫn ở lại, vẫn tin tưởng anh, vẫn cùng anh vượt qua tất cả.” Giọng anh nghẹn lại vì xúc động. “Diệp Tiểu Nhiên, em có đồng ý làm vợ anh không?”
Nước mắt tôi trào ra, không kìm nén được. Tôi nhớ lại đêm đầu tiên đứng ngoài cửa phòng tổng tài, sợ hãi và phẫn nộ. Nhớ lại những lần cùng anh đối mặt hiểm nguy, những khoảnh khắc anh lặng lẽ bảo vệ tôi dù ngoài miệng luôn nói lạnh lùng. Nhớ lại ánh mắt anh nhìn tôi trong bóng tối căn phòng kế toán trưởng Vương, dịu dàng đến lạ.
“Em đồng ý.” Tôi nói, giọng run run vì xúc động, gật đầu liên tục. “Em đồng ý, Tôn Dịch Phàm.”
Anh đứng dậy, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay tôi, rồi kéo tôi vào vòng tay ấm áp, cúi xuống đặt lên môi tôi một nụ hôn dịu dàng nhưng đầy chân thành, khác hẳn khoảnh khắc gần chạm môi dang dở trong bóng tối năm nào.
“Anh yêu em.” Anh thì thầm bên tai tôi, giọng trầm ấm. “Không phải diễn, là thật lòng.”
“Em biết.” Tôi mỉm cười, tựa đầu vào ngực anh, nghe rõ nhịp tim đang đập rộn ràng không kém gì tim mình. “Em cũng yêu anh.”
Sáu tháng sau, đám cưới của chúng tôi được tổ chức tại chính khu vườn trên sân thượng đó, giản dị nhưng ấm cúng, chỉ mời những người thân thiết nhất. Bà nội ngồi hàng ghế đầu, không giấu được nụ cười mãn nguyện, thỉnh thoảng lại đưa khăn tay lên chấm nhẹ khóe mắt.
Mẹ tôi, sau thời gian điều trị được Tôn Dịch Phàm hỗ trợ tận tình, giờ đã khỏe mạnh trở lại, ngồi cạnh bà nội, hai người trò chuyện vui vẻ như đã quen biết từ lâu.
Kế toán trưởng Vương, thư ký Lâm từ xa gửi về lời chúc mừng, còn Kiệt cùng con gái nhỏ đích thân mang tới một bức tranh do chính tay cô bé vẽ tặng, hình ảnh một đôi uyên ương đứng dưới giàn hoa nhài trắng.
Đứng trước quan khách, khoác tay Tôn Dịch Phàm, tôi nhìn lại chặng đường đã qua. Từ một trợ lý bị lợi dụng làm quân cờ trong ván cờ hôn nhân giả, đến người phụ nữ đứng đây hôm nay, được yêu thương thật lòng, được cả gia đình mới tin tưởng và trân trọng. Những đêm hoảng loạn, những lần suýt mất tự do, những giọt nước mắt tưởng chừng không bao giờ ngừng rơi, giờ đây đều đã hóa thành những mảnh ký ức quý giá, minh chứng cho một tình yêu được tôi luyện qua bão giông.
“Sẵn sàng chưa?” Anh khẽ hỏi, siết chặt tay tôi, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Tôi ngước lên nhìn anh, mỉm cười thật tươi.
“Sẵn sàng rồi, anh Phàm.”
Giữa tiếng vỗ tay và lời chúc phúc của mọi người, chúng tôi bước đi trên con đường trải đầy cánh hoa nhài trắng, hướng về phía một tương lai mà cả hai đã cùng nhau chiến đấu để giành lấy, không phải bằng vận may, mà bằng chính lòng dũng cảm và sự chân thành của mình.
