Chương 5
Tối hôm đó, Bạch Chính Nam cho người mời Vãn Thanh đến biệt thự riêng, nơi ông đang sống một mình kể từ khi mọi chuyện bắt đầu vỡ lở.
Căn biệt thự rộng lớn giờ đây trở nên trống trải lạ thường, không còn không khí sang trọng, ấm cúng như trong ký ức tuổi thơ của Vãn Thanh. Cô bước vào phòng khách, thấy cha mình ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ, dáng vẻ già nua hơn hẳn so với chỉ vài ngày trước.
“Con đến rồi.” Ông quay lại, gượng cười. “Cảm ơn con đã đến.”
“Cha muốn nói gì?” Vãn Thanh ngồi xuống ghế đối diện, giọng vẫn giữ khoảng cách nhất định.
“Cha muốn nói lời xin lỗi, một lần nữa, cho tử tế.” Bạch Chính Nam nói, giọng nghẹn ngào. “Cha biết, một lời xin lỗi không thể bù đắp cho sáu năm con phải chịu khổ. Nhưng cha thực sự không biết Thục Hiền đã làm những chuyện tàn nhẫn đến vậy.”
“Cha thực sự không biết,” Vãn Thanh nhìn thẳng vào ông, “hay cha chọn cách không muốn biết?”
Bạch Chính Nam khựng lại, gương mặt lộ rõ sự đau khổ.
“Con nói đúng.” Ông cúi đầu, giọng nhỏ dần. “Cha đã chọn cách dễ dàng hơn, tin vào những gì mình muốn tin, thay vì đối mặt với sự thật khó chịu. Cha sợ mất đi sự bình yên trong gia đình, sợ phải đối mặt với mâu thuẫn, nên cha đã nhắm mắt làm ngơ trước những dấu hiệu bất thường.”
“Vậy cha có biết,” Vãn Thanh tiếp tục, giọng lạnh lùng nhưng ẩn chứa một nỗi đau sâu kín, “theo di chúc của bà nội, con mới là người thừa kế hợp pháp phần lớn cổ phần công ty không?”
Bạch Chính Nam sững người, ngẩng phắt đầu nhìn cô. “Con… con biết chuyện đó rồi sao?”
“Vậy là cha biết.” Vãn Thanh nhếch môi cười cay đắng. “Cha biết ngay từ đầu, con mới là người bà nội chọn để kế thừa cơ nghiệp, vậy mà cha vẫn im lặng để tôi bị đuổi ra khỏi nhà, để cả sáu năm qua Nhược Vy được nuôi dưỡng như người thừa kế duy nhất?”
“Cha không có lựa chọn khác.” Bạch Chính Nam bật khóc, giọng vỡ vụn. “Thục Hiền đe dọa cha, nói rằng nếu cha không đồng ý đuổi con đi, bà ta sẽ công bố… công bố một bí mật có thể hủy hoại hoàn toàn danh dự của mẹ con.”
Vãn Thanh khựng lại. “Bí mật gì?”
Bạch Chính Nam im lặng một lúc lâu, như đang đấu tranh nội tâm dữ dội, cuối cùng mới cất tiếng, giọng run rẩy.
“Mẹ con, trước khi kết hôn với cha, từng có một mối tình khác, và… và con không phải là con ruột của cha.”
Cả căn phòng chìm vào im lặng tuyệt đối. Vãn Thanh ngồi bất động, cảm giác như cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân mình.
“Cha… cha nói gì?” Cô lắp bắp, giọng run lên.
“Mẹ con đã mang thai con trước khi gặp cha ba tháng.” Bạch Chính Nam nói, nước mắt lăn dài trên gương mặt già nua. “Nhưng cha yêu mẹ con thật lòng, cha chấp nhận nuôi dưỡng con như con ruột của mình, chưa từng một lần phân biệt đối xử. Thục Hiền biết được bí mật này qua một người họ hàng xa, bà ta dùng nó để uy hiếp cha suốt nhiều năm.”
Vãn Thanh ngồi lặng người, hàng loạt ký ức ùa về trong đầu. Những lần cô cảm thấy mình khác biệt với gia đình, những ánh mắt kỳ lạ của một vài người họ hàng lớn tuổi, giờ đây tất cả đều có lời giải thích.
“Vậy cha không hề là cha ruột của con.” Cô nói, giọng trống rỗng. “Vậy tại sao khi con còn nhỏ, cha lại đối xử với con tốt như vậy, còn khi con mười tám tuổi, cha lại có thể nhẫn tâm nhìn con bị đuổi đi mà không nói một lời?”
“Bởi vì khi con còn nhỏ, cha chưa từng nghĩ danh dự và bí mật này quan trọng hơn tình cảm cha con.” Bạch Chính Nam nói, giọng đau khổ. “Nhưng khi con lớn lên, khi Thục Hiền liên tục đe dọa, cha đã trở nên yếu đuối, sợ hãi, sợ cả xã hội biết được sự thật, sợ ảnh hưởng đến danh tiếng công ty. Cha đã sai, cha biết mình đã sai vô cùng.”
Vãn Thanh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân tối đen bên ngoài, cố gắng bình tĩnh lại dòng cảm xúc hỗn loạn đang cuộn trào trong lòng.
“Vậy cha ruột của con là ai?” Cô hỏi, giọng khàn đặc.
“Cha không biết rõ.” Bạch Chính Nam lắc đầu. “Mẹ con chưa từng nói với cha, cha cũng chưa từng hỏi, vì cha không muốn biết, không muốn có bất kỳ điều gì làm lung lay tình cảm cha dành cho con.”
Vãn Thanh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại mọi suy nghĩ đang rối bời trong đầu. Sự thật này, dù đau đớn, nhưng cũng giải thích được rất nhiều điều, và trong một góc khuất nào đó, nó cũng khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn, vì cô hiểu rằng, mối quan hệ giữa mình và người đàn ông này, dù không có huyết thống, nhưng từng có tình cảm thật sự, ít nhất là trong những năm tháng đầu đời.
“Con cần thời gian để suy nghĩ.” Cô nói, giọng đã lấy lại được sự bình tĩnh nhất định. “Chuyện của công ty, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục giải quyết theo đúng kế hoạch.”
Cô quay người định rời đi, nhưng đúng lúc đó, Bạch Chính Nam đột nhiên ôm ngực, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn, cả người đổ sụp xuống ghế.
“Cha!” Vãn Thanh hoảng hốt lao đến, đỡ lấy ông. “Cha làm sao vậy?”
Bạch Chính Nam thở dốc, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán, giọng ông yếu ớt. “Ngực… ngực cha đau quá…”
Vãn Thanh vội vàng rút điện thoại gọi cấp cứu, tay run lên vì hoảng loạn, hoàn toàn quên mất mọi hờn giận, oán trách chỉ vài phút trước. Trong khoảnh khắc sinh tử này, cô chỉ còn nhìn thấy một người cha, dù không cùng huyết thống, nhưng đã từng yêu thương cô thật lòng trong suốt những năm tháng thơ ấu.
“Cha ơi, cố lên, xe cấp cứu sắp đến rồi.” Cô nói, giọng run rẩy, tay siết chặt bàn tay lạnh ngắt của ông.
Bên ngoài, tiếng còi xe cấp cứu vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng, báo hiệu một chương mới đầy sóng gió sắp sửa mở ra.
Hành lang bệnh viện lạnh lẽo, ánh đèn trắng lóa mắt phản chiếu lên gương mặt căng thẳng của Vãn Thanh khi cô ngồi chờ bên ngoài phòng cấp cứu.
Lâm Duy Kiệt và Tưởng Dịch Trầm đã nhanh chóng có mặt ngay sau khi nhận được tin báo. Tưởng Dịch Trầm lặng lẽ ngồi xuống cạnh cô, không nói gì, chỉ đưa cho cô một chai nước ấm.
“Cảm ơn.” Vãn Thanh cầm lấy, tay vẫn còn run nhẹ.
“Cô không cần phải mạnh mẽ trước mặt tôi.” Anh nói, giọng nhẹ nhàng. “Dù mối quan hệ giữa cô và ông ấy phức tạp thế nào, đây vẫn là một cú sốc lớn.”
Vãn Thanh khẽ liếc nhìn anh, hơi ngạc nhiên vì sự thấu hiểu bất ngờ đó, nhưng không hỏi thêm, chỉ im lặng gật đầu.
Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, một bác sĩ bước ra, gương mặt nghiêm túc. “Người nhà bệnh nhân Bạch Chính Nam?”
“Là tôi.” Vãn Thanh đứng bật dậy.
“Bệnh nhân bị nhồi máu cơ tim cấp, may mắn được đưa đến kịp thời.” Bác sĩ nói. “Chúng tôi đã tiến hành can thiệp đặt stent khẩn cấp, hiện tại tình trạng đã ổn định, nhưng cần theo dõi sát trong ít nhất bốn mươi tám giờ tới. Bệnh nhân có tiền sử stress kéo dài, cộng thêm huyết áp cao không kiểm soát, đây là nguyên nhân chính dẫn đến cơn nhồi máu này.”
Vãn Thanh gật đầu, cảm ơn bác sĩ, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả, vừa nhẹ nhõm vì cha còn sống, vừa nặng nề vì tự trách bản thân đã khiến ông phải chịu áp lực quá lớn trong những ngày qua.
Đúng lúc này, tiếng bước chân vội vã vang lên từ cuối hành lang. Bạch Nhược Vy chạy đến, tóc tai rối bù, gương mặt đầy nước mắt.
“Cha đâu? Cha thế nào rồi?” Cô hỏi dồn dập, rồi nhìn thấy Vãn Thanh, ánh mắt lập tức đổi khác, đầy oán hận. “Là chị! Chị đã làm gì cha? Chị nói chuyện gì với cha mà khiến ông ấy phải nhập viện?”
“Nhược Vy, bình tĩnh lại.” Lâm Duy Kiệt bước lên can ngăn, nhưng Nhược Vy gạt tay anh ra, tiến sát đến Vãn Thanh, giọng gào lên đầy phẫn nộ.
“Chị quay về đây, không chỉ hủy hoại danh dự của mẹ tôi, phá hoại công ty, giờ còn định giết luôn cả cha tôi nữa sao?” Cô hét lên, tiếng vang vọng khắp hành lang bệnh viện vắng lặng, khiến vài y tá và bệnh nhân xung quanh quay đầu nhìn lại. “Chị hài lòng chưa? Chị trả thù đủ chưa?”
Vãn Thanh đứng lặng, không đáp lại ngay, chỉ nhìn em gái cùng cha khác mẹ đang gào khóc trước mặt mình. Trong lòng cô không có sự tức giận, chỉ có một nỗi mệt mỏi sâu thẳm.
“Cha bị nhồi máu cơ tim vì stress kéo dài suốt nhiều tháng qua, do khoản nợ khổng lồ của công ty, không phải vì cuộc trò chuyện tối nay của tôi và cha.” Vãn Thanh nói, giọng bình tĩnh nhưng lạnh lùng. “Nếu em muốn tìm người để đổ lỗi, tôi khuyên em nên hỏi chồng mình, người đã âm thầm rút ruột công ty suốt ba năm qua, đẩy cha vào tình cảnh này.”
“Chị đừng có đổ lỗi cho Hạo Nam để che giấu tội lỗi của mình!” Nhược Vy gào lên, nhưng giọng đã bắt đầu lạc đi, không còn chắc chắn như trước.
“Em đã kiểm tra tài khoản ngân hàng của mình chưa?” Vãn Thanh hỏi thẳng, ánh mắt không rời khỏi em gái. “Tôi nghĩ, đã đến lúc em nên đối mặt với sự thật, thay vì tiếp tục sống trong ảo tưởng mà chồng em đã dựng lên.”
Nhược Vy khựng lại, gương mặt tái đi. Rõ ràng, cô đã bắt đầu kiểm tra và phát hiện ra điều gì đó khiến bản thân hoang mang.
“Tôi…” Cô lắp bắp, nước mắt lại tuôn rơi, nhưng lần này không còn là nước mắt của sự phẫn nộ, mà là nỗi sợ hãi và hoang mang thật sự.
Đúng lúc này, điện thoại của Nhược Vy đổ chuông liên tục. Cô nhìn màn hình, gương mặt càng thêm trắng bệch. Là Tôn Hạo Nam.
Cô do dự một lúc, rồi bước ra xa để nghe điện thoại, giọng nói vọng lại đứt quãng, đầy hoảng loạn.
“Anh nói gì? Anh định trốn ra nước ngoài? Vậy còn em thì sao? Còn cha thì sao?”
Vãn Thanh đứng lặng nghe những lời đó, trong lòng dấy lên một linh cảm không lành. Cô quay sang nhìn Tưởng Dịch Trầm, ánh mắt trao đổi đầy lo lắng.
“Nếu Tôn Hạo Nam định bỏ trốn ra nước ngoài ngay lúc này,” Tưởng Dịch Trầm nói khẽ, giọng nghiêm trọng, “có nghĩa là anh ta đã chuẩn bị sẵn kế hoạch tẩu thoát từ trước, và có thể, anh ta sẽ mang theo toàn bộ bằng chứng quan trọng nhất trước khi biến mất.”
Vãn Thanh siết chặt tay, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể để anh ta trốn thoát. Gọi ngay cho luật sư, báo cáo lên cơ quan chức năng, yêu cầu ngăn chặn xuất cảnh khẩn cấp.”
Cô rút điện thoại, những ngón tay thoăn thoắt bấm số, giọng nói trở nên sắc bén, dứt khoát như một vị tướng đang chỉ huy trận chiến cuối cùng.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa chính bệnh viện. Mọi người quay đầu nhìn lại, và những gì họ thấy khiến cả hành lang chấn động.
Tôn Hạo Nam, gương mặt hốc hác, quần áo xộc xệch, đang lao thẳng về phía họ, tay cầm một vật gì đó lấp lánh ánh kim loại dưới ánh đèn bệnh viện.
