Chương 1
Ống kính máy quay của buổi dạ tiệc chậm rãi lia đến gương mặt đẫm nước mắt của Trần Thục Hiền.
“Con bé Vãn Thanh nhà tôi… nó bỏ đi sáu năm rồi, không một cuộc điện thoại, không một tin nhắn.” Bà nghẹn ngào, tay siết chặt chiếc khăn lụa thêu hoa. “Làm mẹ kế, tôi thương nó như con ruột, vậy mà nó nỡ lòng nào…”
Cách sân khấu chưa đầy năm mét, Bạch Vãn Thanh nâng ly champagne lên môi, khóe miệng nhếch nhẹ một đường cong lạnh lẽo.
Diễn hay đấy. Diễn cho ai xem vậy?
Cô đứng trong góc khuất ánh đèn, mái tóc đen được búi gọn, cặp kính gọng mảnh che đi một nửa gương mặt. Không ai trong sảnh tiệc xa hoa này nhận ra người phụ nữ mặc vest đen tuyền, dáng vẻ lạnh nhạt như một cái bóng, chính là đứa con gái mà họ đang thương xót trên sân khấu.
Đại sảnh khách sạn năm sao được trang hoàng lộng lẫy, đèn chùm pha lê treo cao rót ánh sáng vàng dịu xuống hàng trăm bộ vest, váy dạ hội lấp lánh. Tiếng ly rượu chạm nhau lanh canh xen giữa những câu chào hỏi xã giao, những nụ cười được chăm chút kỹ lưỡng đến từng milimet. Ai cũng biết đêm nay không đơn thuần là một bữa tiệc. Đây là đêm sinh tử của tập đoàn Bạch thị.
Sáu năm trước, cũng trong một đại sảnh như thế này, cô đã đứng giữa vòng vây của cả họ hàng, bị lục soát túi xách ngay trước mặt mọi người. Chiếc vòng ngọc gia truyền, vật báu mà bà nội để lại cho dòng trưởng, nằm gọn trong túi cô lúc nào không hay.
“Con ăn cắp vòng ngọc của bà nội để lại cho em Nhược Vy?” Trần Thục Hiền khi ấy đã hét lên, giọng run rẩy đầy phẫn nộ. “Con làm chị mà đối xử với em như vậy sao?”
Vãn Thanh nhớ rõ, khi đó cô mới mười tám tuổi, đứng chết lặng giữa hàng chục ánh mắt khinh miệt. Cô đã quỳ xuống, đã khóc, đã van xin cha mình một câu tin tưởng. Nhưng Bạch Chính Nam chỉ đứng đó, im lặng nhìn con gái ruột bị người ta lôi ra khỏi cửa dưới cơn mưa tầm tã, không một lời bênh vực.
“Từ nay không còn là con gái nhà họ Bạch nữa.” Ông nói đúng một câu, rồi quay lưng bước vào nhà.
Cửa đóng sập lại. Vãn Thanh đứng chôn chân giữa mưa, tay không một xu, chỉ có một chiếc vali nhỏ mà quản gia thương tình ném ra sau.
Đêm đó cô ngủ ở mái hiên một trạm xe buýt, co ro trong chiếc áo khoác mỏng, nghe tiếng mưa gõ xuống mái tôn mà không dám khóc thành tiếng. Tuần đầu tiên, cô rửa bát thuê ở một quán mì đêm, chủ quán trả rẻ mạt vì biết cô không còn đường lui. Có tháng cô ngủ gầm cầu vì không đủ tiền trọ, ôm chiếc vali làm gối, tự nhủ mình sẽ không bao giờ để ai nhìn thấy mình rơi nước mắt thêm một lần nào nữa.
Rồi cô xin được chân phục vụ bàn trong một quán bar nhỏ gần khu tài chính, nơi những ông chủ hay tới bàn chuyện làm ăn sau giờ làm. Ban ngày cô đi học lại chứng chỉ tài chính, ban đêm bưng bê, tai luôn dỏng lên nghe lỏm từng câu chuyện về cổ phiếu, quỹ đầu tư, đòn bẩy tài chính. Mười tám tiếng một ngày, có những hôm ngủ gục ngay trên bàn học. Cô học cách nuốt nước mắt vào trong, học cách mỉm cười với khách hàng trong khi lòng đang giá lạnh, học cách biến từng đồng tiền lẻ tiết kiệm được thành khoản đầu tư đầu tiên trong đời.
Ba năm sau, cô có được hợp đồng tư vấn đầu tiên. Năm năm sau, cô đứng ra thành lập quỹ riêng. Đến năm thứ sáu, Vân Khê Capital đã trở thành cái tên khiến giới tài chính quốc tế phải dè chừng, chưa từng thất bại một thương vụ lớn nào. Đủ để cô quay lại, không phải với thân phận đứa con gái bị ruồng bỏ, mà là người nắm trong tay quyền sinh sát của không ít tập đoàn.
Và đêm nay, chính là đêm gia tộc Bạch thị, tập đoàn đang trên bờ vực phá sản vì những khoản nợ khổng lồ, tổ chức tiệc để “chọn mặt gửi vàng” cho nhà đầu tư cuối cùng có thể cứu họ.
“Cô đứng một mình, không quen ai trong bữa tiệc này sao?” Một người đàn ông trung niên bụng phệ, đeo cà vạt gấm đỏ, tiến lại gần Vãn Thanh, ly rượu trên tay đã cạn quá nửa. “Tôi là chủ một chuỗi bất động sản, cô là khách của bên nào vậy?”
“Tôi chỉ ghé qua xem náo nhiệt thôi.” Vãn Thanh đáp nhạt, ánh mắt vẫn không rời sân khấu.
“Nghe nói Bạch thị phen này khó thoát lắm.” Người đàn ông hạ giọng, vẻ mặt hào hứng của kẻ ngoài cuộc đứng xem người khác gặp nạn. “Nếu Vân Khê Capital tối nay không gật đầu, e là gia tộc này sụp hẳn.”
Vãn Thanh chỉ nhếch môi, không đáp. Người đàn ông thấy vô vị, bỏ đi tìm chỗ khác nhiều chuyện hơn.
“Xin lỗi vì đã khiến quý vị chờ lâu.” Trên sân khấu, người dẫn chương trình cất giọng trầm ấm, phá vỡ dòng hồi tưởng của Vãn Thanh. “Chúng ta tiếp tục với phần quan trọng nhất của buổi tiệc tối nay.”
Cả sảnh tiệc lập tức im bặt. Vãn Thanh khẽ liếc nhìn cha mình, Bạch Chính Nam ngồi ở hàng ghế đầu, gương mặt hốc hác hơn cô nhớ rất nhiều, hai tay siết chặt trên đầu gối. Sáu năm không gặp, người đàn ông từng uy nghiêm bậc nhất giới kinh doanh giờ trông như một ông già mệt mỏi, đang chờ đợi một phép màu.
“Như quý vị đã biết,” người dẫn chương trình tiếp lời, “tập đoàn Bạch thị hiện đang đối mặt với khoản nợ hơn hai tỷ, nếu không có nguồn vốn cứu vãn kịp thời, e rằng công ty sẽ buộc phải tuyên bố phá sản trong quý tới.”
Tiếng xì xào nổi lên khắp sảnh. Vãn Thanh nhấp thêm một ngụm rượu, ánh mắt không hề dao động. Chuyện này, cô đã biết trước cả tháng nay. Thực ra, cô đã biết còn trước cả Bạch Chính Nam.
“Rất may,” người dẫn chương trình mỉm cười, “chúng tôi đã nhận được sự quan tâm đặc biệt từ một trong những quỹ đầu tư kín tiếng và uy tín nhất hiện nay, quỹ Vân Khê Capital.”
Cả sảnh lập tức xôn xao. Vân Khê Capital, cái tên khiến không ít tập đoàn lớn phải dè chừng, nổi tiếng vì không bao giờ lộ diện người sáng lập, chỉ làm việc qua đại diện ủy quyền, và tiêu chuẩn đầu tư khắt khe đến mức nhiều công ty niêm yết cũng bị từ chối thẳng thừng.
“Chị hai bỏ nhà đi làm ăn mày ở xứ người, còn Bạch thị nhà mình sắp được cứu bởi một quỹ đầu tư đẳng cấp thế giới.” Một giọng nữ trong trẻo, cố ý vang lên đủ để những người xung quanh nghe thấy. “Đúng là ông trời có mắt.”
Vãn Thanh quay đầu. Bạch Nhược Vy, xúng xính trong chiếc váy dạ hội đỏ rực, đeo trên cổ đúng sợi dây chuyền kim cương mà năm xưa vốn là của mẹ ruột Vãn Thanh để lại. Gương mặt em gái cùng cha khác mẹ vẫn xinh đẹp như thế, chỉ là ánh mắt giờ đã nhuốm thêm vài phần sắc sảo, tính toán.
“Nhược Vy, nói nhỏ thôi.” Trần Thục Hiền khẽ trách, nhưng khóe miệng lại không giấu được nụ cười mãn nguyện.
Vãn Thanh im lặng nhìn hai người họ. Trong lòng không dâng lên chút phẫn nộ nào, chỉ có một sự bình thản lạ lùng. Bởi vì tối nay, chính cô mới là người cầm chìa khóa sinh tử của cả gia tộc này.
“Xin mời đại diện của quỹ Vân Khê Capital.” Người dẫn chương trình hướng tay về phía cửa chính.
Một người đàn ông trung niên mặc vest xám bước vào, dáng vẻ chuyên nghiệp, chính là Lâm Duy Kiệt, cánh tay phải thân cận nhất của Vãn Thanh suốt năm năm qua. Cả sảnh tiệc lập tức vỗ tay, Bạch Chính Nam đứng bật dậy, vội vã tiến tới bắt tay, giọng run run vì xúc động.
“Cảm ơn ngài đã đến. Bạch thị chúng tôi xin được…”
“Xin lỗi ngài Bạch.” Lâm Duy Kiệt lịch sự ngắt lời, giọng điềm tĩnh. “Tôi chỉ là người thay mặt truyền đạt thông điệp. Người có quyền quyết định cuối cùng của Vân Khê Capital, tối nay sẽ đích thân có mặt.”
Cả sảnh lại một phen xôn xao. Từ trước đến nay, chưa từng có ai nhìn thấy mặt người sáng lập thật sự của Vân Khê Capital. Có tin đồn đó là một ông trùm tài chính người Thụy Sĩ đã ngoài sáu mươi, có tin đồn đó là một tập thể ẩn danh. Không ai ngờ được sự thật.
“Người sáng lập của chúng tôi có một yêu cầu nhỏ trước khi buổi thương thảo chính thức bắt đầu.” Lâm Duy Kiệt tiếp lời, ánh mắt lướt nhanh qua đám đông, dừng lại đúng một giây ở góc phòng nơi Vãn Thanh đứng. “Muốn được nghe chính ngài Bạch Chính Nam kể lại, vì sao sáu năm trước, con gái ruột của ngài lại bị đuổi khỏi nhà.”
Không khí trong sảnh đột ngột đông cứng.
Trần Thục Hiền biến sắc, tay siết chặt khăn lụa đến trắng bệch. Bạch Nhược Vy vội vàng nắm lấy tay mẹ, ánh mắt thoáng qua một tia hoảng loạn không kịp che giấu.
“Chuyện đó… chuyện đó có liên quan gì đến việc đầu tư?” Bạch Chính Nam lắp bắp, gương mặt tái đi trông thấy.
“Có liên quan hay không,” một giọng nữ trầm tĩnh vang lên từ góc phòng, “để tôi tự mình trả lời câu hỏi này thì hơn.”
Mọi ánh đèn, mọi ánh mắt trong sảnh tiệc đồng loạt xoay về phía đó.
Vãn Thanh bước ra khỏi bóng tối, tháo cặp kính gọng mảnh, để lộ trọn vẹn gương mặt dưới ánh đèn chùm rực rỡ.
Ly rượu trên tay Trần Thục Hiền rơi xuống sàn, vỡ tan.
“Vãn… Vãn Thanh?” Bạch Chính Nam lảo đảo lùi lại một bước, như thể vừa nhìn thấy một hồn ma.
Bạch Nhược Vy đứng chết lặng, môi mấp máy không thốt nổi thành lời.
Vãn Thanh chậm rãi bước lên phía trước, giày cao gót gõ từng nhịp rõ ràng, dứt khoát trên nền đá hoa cương, như tiếng đếm ngược cho một điều gì đó sắp sửa sụp đổ. Cô dừng lại ngay trước mặt cha mình, ngay dưới ánh đèn sân khấu, nơi cả gia tộc Bạch thị đang nín thở chờ đợi quyết định sống còn.
“Sáu năm trước, mọi người đuổi con ra khỏi nhà dưới cơn mưa, không cho con mang theo một đồng nào.” Cô cất giọng, bình thản đến đáng sợ. “Sáu năm sau, mọi người mời con quay về, chỉ vì cần tiền của con.”
Cô mở chiếc túi cầm tay, rút ra một tấm thẻ đen tuyền, đặt gọn trên bàn tiệc trước mặt tất cả mọi người.
“Vân Khê Capital, người sáng lập, Bạch Vãn Thanh.” Cô ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua Trần Thục Hiền, qua Bạch Nhược Vy, cuối cùng dừng lại nơi gương mặt trắng bệch của cha mình. “Hai tỷ cứu công ty, tôi có thể ký ngay bây giờ. Nhưng trước khi ký, tôi có một điều kiện.”
Cả sảnh tiệc im phăng phắc, không một ai dám thở mạnh.
“Tôi muốn tất cả những người có mặt ở đây, tối nay, biết rõ sự thật về chiếc vòng ngọc năm ấy.” Vãn Thanh khẽ nhếch môi cười, giọng lạnh như băng. “Và tôi nghĩ, có một người trong phòng này còn giữ bằng chứng rõ hơn cả tôi.”
Ánh mắt cô chậm rãi dừng lại nơi Bạch Nhược Vy, người đang run rẩy lùi từng bước về phía sau, gương mặt trắng bệch không còn nửa phần kiêu ngạo lúc trước.
