Chương 6 (Hoàn)
Sau khi mọi thủ tục pháp lý hoàn tất, ông Bách Niên chủ động triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị, tuyên bố quyết định từ chức chủ tịch, nhường lại vị trí điều hành cho một ban lãnh đạo trẻ trung, minh bạch hơn, trong đó Nhược Lam giữ vai trò cố vấn chiến lược cấp cao thông qua quỹ Lam Việt.
“Ta đã già rồi, và ta đã phạm quá nhiều sai lầm trong suốt những năm qua.” Ông nói trước toàn thể hội đồng quản trị, giọng trầm buồn nhưng kiên định. “Đã tới lúc để những người xứng đáng hơn dẫn dắt tập đoàn này bước tiếp.”
Sau cuộc họp, ông tìm gặp riêng Nhược Lam tại khu vườn nhỏ phía sau biệt phủ, nơi trước kia cô thường ngồi đọc sách cùng cha mỗi buổi chiều.
“Nhược Lam.” Ông ngồi xuống băng ghế đá, ánh mắt nhìn cô đầy phức tạp. “Ta biết, những gì ta đã làm với con mười năm qua không thể nào bù đắp được bằng vài lời xin lỗi. Ta đã tin lời một kẻ gian dối, đẩy con ra khỏi nhà, để con phải một mình gánh chịu tất cả trong suốt ba năm ròng rã.”
“Cháu từng rất hận ông.” Nhược Lam nói thẳng, không né tránh. “Có những đêm cháu tự hỏi, tại sao người ông từng yêu thương cháu nhất lại dễ dàng tin vào lời vu khống đến vậy, mà không cho cháu dù chỉ một cơ hội giải thích.”
Ông Bách Niên cúi đầu, không nói được lời nào để biện minh.
“Nhưng cháu cũng hiểu.” Nhược Lam nói tiếp, giọng dịu lại. “Ông đã mất con trai, mất con dâu, tinh thần suy sụp, lại bị người bên cạnh mình ngày đêm tác động, thao túng suốt nhiều năm liền. Cháu không thể hoàn toàn tha thứ cho những gì đã xảy ra, nhưng cháu cũng không muốn tiếp tục mang theo hận thù đó suốt quãng đời còn lại.”
“Vậy… con có thể coi ta là ông nội của con nữa không?” Ông hỏi, giọng run run đầy hy vọng.
“Cháu sẽ không quay lại sống trong biệt phủ này, cũng không nhận lại vị trí thừa kế như trước kia.” Nhược Lam đáp, giọng kiên định nhưng không lạnh lùng. “Cháu đã xây dựng cuộc sống của riêng mình, và cháu muốn giữ điều đó. Nhưng cháu sẽ không từ chối nếu thỉnh thoảng ông muốn mời cháu về ăn một bữa cơm, như một người ông bình thường, không phải chủ tịch tập đoàn quyền uy nào cả.”
Ông Bách Niên khẽ mỉm cười, đôi mắt già nua ầng ậng nước. “Như vậy, với ta, đã là quá đủ rồi.”
Buổi tối hôm đó, Nhược Lam trở về căn hộ áp mái quen thuộc. Đường Dịch Phong đã đợi sẵn ở đó, tay cầm một chai rượu vang nhẹ, chuẩn bị một bữa tối giản dị mừng ngày mọi sóng gió tạm lắng xuống.
“Mọi chuyện đã kết thúc rồi.” Anh nói, rót cho cô một ly rượu.
“Chưa hẳn là kết thúc.” Nhược Lam mỉm cười, nhận lấy ly rượu từ tay anh. “Chỉ là một chương mới đang bắt đầu thôi.”
Đường Dịch Phong nhìn cô, ánh mắt anh trở nên sâu lắng khác thường. “Vậy trong chương mới đó, em có định dành một chỗ cho tôi không?”
Nhược Lam khựng lại, tim đập nhanh hơn. Cô đặt ly rượu xuống bàn, ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh, không còn né tránh như trước.
“Ba năm qua, anh luôn ở bên cạnh tôi trong những thời khắc khó khăn nhất, không một lần rời đi, dù phải đánh đổi rất nhiều thứ.” Cô nói khẽ. “Tôi nghĩ, đã tới lúc tôi ngừng gọi anh là luật sư Đường một cách xa cách như vậy nữa.”
“Vậy em định gọi tôi là gì?” Anh khẽ cười, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
“Anh.” Nhược Lam khẽ nói, giọng thoáng chút ngượng ngùng hiếm thấy. “Chỉ đơn giản là anh thôi.”
Đường Dịch Phong bật cười nhẹ nhõm, đưa tay khẽ vuốt ve gò má cô. “Được. Anh sẽ chờ, không phải chờ thêm điều gì nữa, mà là bắt đầu cùng em, từ chính giây phút này.”
Hai năm sau, quỹ đầu tư Lam Việt vươn lên trở thành một trong những quỹ đầu tư tư nhân có uy tín hàng đầu khu vực, không chỉ nắm giữ cổ phần lớn tại tập đoàn Tống thị mà còn mở rộng danh mục đầu tư sang nhiều lĩnh vực khác nhau, từ công nghệ tới bất động sản bền vững.
Tập đoàn Tống thị, dưới sự dẫn dắt của ban lãnh đạo trẻ cùng sự cố vấn chiến lược của Nhược Lam, đã vực dậy mạnh mẽ sau giai đoạn khủng hoảng, trở lại vị thế dẫn đầu ngành như những năm tháng huy hoàng nhất.
Ông Bách Niên, sau khi nghỉ hưu, sống một cuộc sống bình yên tại biệt phủ cũ, thỉnh thoảng lại mời Nhược Lam cùng Đường Dịch Phong về dùng bữa cơm gia đình vào mỗi cuối tuần, những bữa cơm giản dị nhưng ấm áp hơn bất cứ điều gì ông từng có trong suốt những năm tháng nắm giữ quyền lực đỉnh cao.
Bà thím ba, với vai trò thành viên hội đồng quản trị độc lập, trở thành một trong những tiếng nói công tâm và đáng tin cậy nhất trong các quyết sách quan trọng của tập đoàn, một sự công nhận muộn màng nhưng xứng đáng cho tấm lòng bà đã âm thầm gìn giữ suốt nhiều năm.
Ông Phó Văn Khang cùng con gái Tiểu Nhi, sau khi hoàn thành nghĩa vụ làm chứng, được Nhược Lam sắp xếp một công việc ổn định tại quỹ Lam Việt, chính thức khép lại những năm tháng sống trong nơm nớp lo sợ.
Vào một buổi chiều cuối thu, trong khu vườn nhỏ phía sau căn biệt thự mới mà Nhược Lam và Đường Dịch Phong cùng nhau xây dựng, hai người ngồi cạnh nhau, ngắm hoàng hôn buông xuống sau rặng cây.
“Em có bao giờ nghĩ, cuộc đời mình sẽ đi tới ngày hôm nay không?” Đường Dịch Phong khẽ hỏi, tay siết nhẹ lấy tay cô.
“Không.” Nhược Lam mỉm cười, tựa đầu vào vai anh. “Ba năm trước, khi bị đuổi khỏi nhà với một chiếc vali trên tay, em chỉ nghĩ mình cần sống sót qua ngày, chứng minh cho những người từng khinh thường em thấy rằng em không hề vô dụng như họ nghĩ. Em chưa từng dám mơ tới một ngày mình sẽ tìm lại được công bằng cho cha, lẫn tìm được một người sẵn sàng đi cùng em qua tất cả những sóng gió đó.”
“Vậy giờ em cảm thấy thế nào?” Anh hỏi, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.
“Em cảm thấy, cuối cùng mình cũng có thể thở một hơi thật nhẹ nhõm.” Nhược Lam nhắm mắt lại, tận hưởng làn gió chiều mát dịu. “Không phải vì em đã có được tất cả, mà vì em đã học được cách buông bỏ những gì không còn cần thiết, giữ lại những gì thực sự quý giá.”
Đường Dịch Phong khẽ hôn lên trán cô, giọng trầm ấm. “Vậy thì, từ giờ trở đi, hãy để anh cùng em giữ lấy những điều quý giá đó, thật lâu thật lâu.”
Nắng chiều nhuộm vàng cả khu vườn nhỏ, nơi câu chuyện về một cô gái từng bị cả gia tộc ruồng bỏ, cuối cùng đã tự mình viết nên một chương mới, rực rỡ hơn bất cứ ai từng dám tưởng tượng.
HẾT
