Chương 3
Minh Tuấn gọi cho tôi lúc nửa đêm, giọng gấp gáp hiếm thấy.
“Anh Vĩ An, tôi tìm ra rồi. Đặng Thị Hòa, vợ của Phó Đức Thắng, không chỉ đứng tên công ty ma. Cô ta còn có một tài khoản ngân hàng nhận tiền định kỳ từ một công ty tên Kim Long Holdings.”
“Kim Long Holdings là ai?”
“Là công ty con của Tập đoàn Lưu Thị, đăng ký ở nước ngoài, được Lưu Bá Thành trực tiếp kiểm soát.”
Tôi ngồi thẳng dậy trên ghế, tay siết chặt điện thoại.
“Vậy có nghĩa là,” tôi nói chậm rãi, “chính Lưu Bá Thành đã chỉ đạo Phó Đức Thắng làm lộ dữ liệu, rồi đổ tội cho tôi.”
“Có khả năng cao là vậy. Nhưng tôi chưa hiểu động cơ. Tại sao Lưu Bá Thành phải làm lộ dữ liệu công ty của chính con trai mình?”
Tôi im lặng một lúc, ghép nối các mảnh thông tin trong đầu.
“Trừ khi,” tôi nói, “khách hàng bị lộ dữ liệu đó không phải là nạn nhân ngẫu nhiên. Có thể chính là đối tác mà Lưu Bá Thành muốn gây sức ép hoặc loại bỏ.”
“Tôi sẽ kiểm tra danh sách khách hàng bị ảnh hưởng ngay,” Minh Tuấn nói.
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi một mình trong bóng tối phòng làm việc, nhìn ra cửa sổ.
Mười lăm năm trước, Lưu Bá Thành cũng đã dùng đúng chiêu bài này. Làm giả chứng từ, khiến cha tôi bị buộc tội gian lận thuế, phá sản công ty, đẩy đối tác duy nhất tin tưởng ông vào đường cùng.
Lần này, hắn lặp lại kịch bản cũ, chỉ thay đổi nạn nhân.
Tôi lấy ra tấm ảnh cũ, chụp cha tôi và Lưu Bá Thành đứng cạnh nhau trước công trường xây dựng đầu tiên, cả hai đều cười, tay bắt tay.
Tôi từng ghét tấm ảnh này. Giờ tôi giữ nó lại như một lời nhắc nhở.
Rằng có những nụ cười được sinh ra chỉ để chuẩn bị cho một nhát dao sau lưng.
Ba ngày sau, Minh Tuấn mang đến cho tôi danh sách khách hàng bị ảnh hưởng bởi vụ lộ dữ liệu.
Trong hàng trăm cái tên, một cái tên khiến tôi dừng lại.
Tập đoàn Hưng Phát, đối tác chiến lược lớn nhất của công ty Lưu Khải Phong, đang trong quá trình đàm phán sáp nhập với chính Tập đoàn Lưu Thị.
“Nếu dữ liệu khách hàng của Hưng Phát bị lộ ra ngoài,” Minh Tuấn phân tích, “và lộ đúng vào các đối tác cạnh tranh của họ, Hưng Phát sẽ mất lợi thế đàm phán. Họ sẽ buộc phải chấp nhận điều khoản sáp nhập bất lợi hơn để giữ được các hợp đồng còn lại.”
Tôi hiểu ra toàn bộ bức tranh.
Lưu Bá Thành không chỉ muốn hại tôi. Ông ta đang dùng chính công ty của con trai mình làm công cụ, cố tình để lộ dữ liệu nhằm ép Hưng Phát vào thế yếu, phục vụ cho một thương vụ sáp nhập có lợi cho Lưu Thị.
Và tôi, một nhân viên tình cờ có quyền truy cập vào hệ thống dữ liệu đó, trở thành con dê tế thần hoàn hảo.
Không phải vì tôi làm gì sai, mà vì tôi đúng là người dễ bị đổ tội nhất, không có chỗ dựa, không có tiếng nói.
Ít nhất, đó là những gì họ nghĩ.
“Vậy bây giờ mình làm gì?” Minh Tuấn hỏi.
“Mình cần liên lạc với Hưng Phát,” tôi nói. “Cho họ thấy bằng chứng thật sự đứng sau vụ lộ dữ liệu không phải là tôi, mà là chính đối tác họ đang định sáp nhập.”
“Anh định công khai danh tính à?”
“Chưa. Tôi sẽ tiếp cận qua một kênh trung gian, giữ ẩn danh, chỉ cung cấp bằng chứng.”
Tôi nghĩ đến Tuyết Nhi. Cô là người duy nhất bên trong công ty có thể xác nhận nguồn gốc bằng chứng một cách đáng tin cậy, nếu cần thiết trong tương lai.
Nhưng tôi chưa muốn kéo cô vào sâu hơn lúc này. Cô còn quá ngây thơ để hiểu mức độ nguy hiểm của trò chơi mà cô đang vô tình bước vào.
Tôi quyết định không tiếp cận Hưng Phát ngay lập tức. Thay vào đó, tôi chọn một nước đi khác, gài bẫy để chính Lưu Bá Thành tự lộ diện.
Thông qua một quỹ đầu tư trung gian, tôi cho người tiếp cận Kim Long Holdings, đề nghị mua lại một phần cổ phần với giá cao bất thường, đủ hấp dẫn để Lưu Bá Thành phải đích thân xem xét.
Điều kiện kèm theo, bên mua yêu cầu kiểm toán độc lập toàn bộ dòng tiền ra vào của Kim Long Holdings trong sáu tháng gần nhất, viện lý do thẩm định đầu tư.
Nếu Lưu Bá Thành từ chối, ông ta sẽ mất một khoản đầu tư béo bở vào lúc công ty đang cần dòng tiền nhất.
Nếu ông ta đồng ý, toàn bộ giao dịch chuyển tiền cho Đặng Thị Hòa sẽ bị phơi bày trong báo cáo kiểm toán.
Ba ngày sau, tin báo về, Lưu Bá Thành đồng ý cho kiểm toán, nhưng yêu cầu giới hạn phạm vi kiểm toán, loại trừ một số giao dịch “nhạy cảm về đối tác”.
Chính yêu cầu loại trừ đó là bằng chứng gián tiếp cho thấy ông ta biết rõ có gì đó cần che giấu.
Minh Tuấn cười, lần đầu tiên trong nhiều tuần tôi thấy anh thực sự thoải mái.
“Ông ta vừa tự tay đóng dấu xác nhận có tật giật mình.”
“Chưa đủ,” tôi nói. “Chúng ta cần bằng chứng trực tiếp, không phải suy luận. Kiểm toán viên độc lập cần thật sự đào được giao dịch giữa Kim Long và Đặng Thị Hòa.”
“Tôi đã cài người trong nhóm kiểm toán,” Minh Tuấn nói. “Một chuyên gia pháp y tài chính, từng làm việc cho tôi trong một vụ khác. Cô ấy đủ giỏi để tìm ra đường tiền dù có che giấu tinh vi đến đâu.”
Tôi gật đầu, cảm thấy vòng vây đang dần khép lại quanh Lưu Bá Thành.
Nhưng tôi cũng biết, một người đã lừa được cha tôi, một người từng bạn thân nhất, sẽ không dễ dàng để lộ sơ hở mà không có phương án dự phòng.
Cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc.
Trong khi tôi đang siết chặt vòng vây bên ngoài, bên trong công ty, tình hình của Tuyết Nhi trở nên nguy hiểm hơn tôi tưởng.
Phó Đức Thắng, trợ lý thân tín của Lưu Khải Phong, bắt đầu để ý thấy cô truy cập lại các file kế toán cũ nhiều lần bất thường.
Một buổi chiều, hắn gọi cô vào phòng riêng.
“Chị Tuyết Nhi, dạo này chị hay xem lại hồ sơ chi tiêu quý trước. Có vấn đề gì à?” Giọng hắn nhẹ nhàng nhưng ánh mắt sắc lạnh.
“Tôi đang rà soát để chuẩn bị báo cáo kiểm toán nội bộ cuối năm,” Tuyết Nhi đáp, giữ giọng bình thản dù tim đập nhanh.
“Vậy à. Tôi tưởng báo cáo đó do tôi phụ trách chứ.”
“Giám đốc Khải Phong giao cho tôi hỗ trợ thêm phần số liệu,” cô nói dối trơn tru.
Phó Đức Thắng nhìn cô hồi lâu, rồi cười nhạt.
“Chị làm việc cẩn thận thật đấy. Nhưng tôi khuyên chị, có những hồ sơ không nên tò mò quá.”
Câu nói đó như một lời cảnh cáo trần trụi.
Tối hôm đó, Tuyết Nhi nhắn tin cho tôi qua số điện thoại phụ, giọng văn gấp gáp hiếm thấy.
“Anh Vĩ An, tôi nghĩ họ bắt đầu nghi ngờ tôi rồi.”
Tôi gọi lại ngay lập tức.
“Chị bình tĩnh. Đừng truy cập hồ sơ đó nữa trong vài ngày tới. Để tôi lo phần điều tra bên ngoài.”
“Nhưng nếu họ xóa dấu vết trước khi mình có đủ bằng chứng thì sao?”
“Chúng ta đã có bản sao chị đưa tôi hôm trước. Đủ để làm bằng chứng ban đầu. Giờ quan trọng nhất là chị phải an toàn.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Anh lo cho tôi thật à?” Cô hỏi, giọng có chút ngạc nhiên.
Tôi khựng lại, nhận ra câu trả lời của mình không hoàn toàn là diễn xuất như tôi vẫn tưởng.
“Tất nhiên,” tôi nói. “Chị đang liều mạng vì một chuyện không phải của chị. Tôi không thể để chị gặp nguy hiểm vì tôi.”
“Vì tôi tin đó là chuyện đúng đắn,” cô đáp, giọng nhẹ hẳn. “Không phải vì anh.”
Tôi bật cười khẽ trong điện thoại. “Tôi hiểu.”
Nhưng trong lòng, tôi biết ranh giới giữa hợp tác vì mục đích chung và một thứ tình cảm khác đang bắt đầu mờ dần, dù tôi chưa sẵn sàng thừa nhận điều đó.
