Chương 5 (Hoàn)
Hân trình bày trong gần hai mươi phút, giọng điệu đầy thuyết phục, xen lẫn những từ ngữ đánh vào cảm xúc của nhà đầu tư như “lòng tin bị phản bội”, “trách nhiệm bảo vệ tài sản của quý vị”. Vài người trong hội trường bắt đầu gật gù, bị cuốn theo lời lẽ của bà ta.
Khi bà ta kết thúc, Thành mời tôi lên bục.
Tôi bước lên, đặt tập hồ sơ dày lên bàn, mở máy chiếu, thay thế những hình ảnh giả mạo bằng bản sao kê thật, có con dấu và chữ ký điện tử xác nhận trực tiếp từ ngân hàng lưu ký.
“Trước hết,” tôi nói, giọng bình tĩnh nhưng đủ vang để mọi người trong hội trường nghe rõ, “tôi xin khẳng định, những bản sao kê bà Hân vừa trình bày là giả mạo. Đây là bản sao kê thật, được xuất trực tiếp từ hệ thống ngân hàng lưu ký chỉ vài giờ trước, có mã xác thực điện tử mà bất kỳ ai trong quý vị cũng có thể kiểm tra ngay tại đây.”
Tôi chiếu song song hai hình ảnh, chỉ ra từng điểm khác biệt: con dấu sai lệch, mã giao dịch không tồn tại trong hệ thống thật, định dạng ngày tháng không đúng chuẩn ngân hàng sử dụng.
Hội trường bắt đầu xì xào theo hướng khác.
“Đây chỉ là vấn đề kỹ thuật,” Hân lên tiếng phản bác, giọng đã bớt tự tin. “Có thể do lỗi trong quá trình sao chép.”
“Không phải lỗi sao chép,” tôi nói, chuyển sang slide tiếp theo. “Đây là hành vi cố ý làm giả tài liệu, nhằm mục đích phá hoại uy tín của tôi ngay trước thềm đại hội cổ đông, để che giấu một vấn đề nghiêm trọng hơn nhiều.”
Tôi chiếu lên màn hình sơ đồ ba công ty vỏ bọc, cùng các giao dịch bán khống cổ phiếu Minh Khải Capital trong ba tuần gần đây.
“Đây là các giao dịch nội gián, thu lợi trực tiếp từ chính đợt khủng hoảng tin đồn mà người thực hiện đã tự tạo ra,” tôi nói. “Cả ba công ty vỏ bọc này đều được đăng ký từ cùng một địa chỉ, và có dòng tiền quay về cùng một tài khoản cá nhân.”
Tôi chiếu tiếp bản sao chỉ thị giao dịch mà Nam tìm được, cùng xác nhận kiểm toán từ dữ liệu Chu Minh Khải cung cấp.
“Tài khoản đó,” tôi nói, giọng chậm lại, nhấn từng chữ, “đứng tên bà Đỗ Ngọc Hân.”
Cả hội trường ồ lên thành tiếng, không ai còn giữ được vẻ im lặng lịch sự ban đầu.
Hân đứng chết lặng trên bục, gương mặt trắng bệch.
“Đây là vu khống,” bà ta cố gắng lên tiếng, nhưng giọng đã run rẩy rõ rệt. “Cô không có quyền…”
“Tôi không phải người duy nhất có bằng chứng này,” tôi nói, hướng ánh mắt về phía cuối hội trường, nơi một người đàn ông trung niên trong bộ vest xám vừa đứng dậy, tự giới thiệu là đại diện của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, được mời đến tham dự theo đề nghị chính thức từ phía Thiên Hà.
“Chúng tôi đã nhận được hồ sơ liên quan từ luật sư của Quỹ Thiên Hà ba ngày trước,” vị đại diện nói, giọng nghiêm túc. “Sau khi xác minh sơ bộ, Ủy ban đã chính thức mở cuộc điều tra đối với bà Đỗ Ngọc Hân về hành vi giao dịch nội gián và làm giả tài liệu tài chính.”
Cả hội trường chìm trong im lặng nặng nề trong đúng ba giây, rồi tiếng xì xào bùng lên dữ dội.
Tôi quay sang nhìn Hân, người phụ nữ từng đứng trên đỉnh cao sự nghiệp bằng chính công sức người khác, giờ đang đứng chôn chân giữa hội trường, không còn một lời nào để chống đỡ.
“Còn một việc nữa,” tôi nói, giọng dịu lại nhưng không kém phần chắc chắn, “tôi muốn nói, không phải với tư cách người quản lý quỹ, mà với tư cách con gái của ông Lâm Quang Hòa, người từng điều hành một công ty tư vấn đầu tư nhỏ, sụp đổ mười năm trước vì một bản phân tích rủi ro sai lệch cố ý, do chính bà thực hiện khi mới vào nghề.”
Hân ngẩng lên nhìn tôi, lần đầu tiên trong suốt buổi hôm nay, ánh mắt bà ta không còn vẻ khinh thường quen thuộc, mà là một điều gì đó gần với sợ hãi.
“Tôi không định moi lại chuyện đó ở đây,” tôi nói, “vì đó là chuyện của tôi, không phải chuyện của quỹ này hay của quý vị nhà đầu tư có mặt hôm nay. Nhưng tôi muốn bà biết, tôi biết. Và tôi sẽ không để bà làm điều tương tự với bất kỳ ai khác nữa.”
Hai nhân viên an ninh của khách sạn, theo yêu cầu từ ban tổ chức, tiến đến gần bục, lịch sự nhưng kiên quyết mời Hân rời khỏi hội trường để phối hợp làm việc với đại diện Ủy ban Chứng khoán.
Bà ta bước đi, không ngoái đầu lại, dáng đi lần đầu tiên trong suốt hai tháng qua không còn vẻ tự tin thường thấy.
***
Chu Minh Khải đứng dậy từ hàng ghế của mình, bước lên bục, đối mặt trực tiếp với các cổ đông và nhà đầu tư.
“Tôi xin nhận trách nhiệm vì đã tin tưởng sai người, và vì cách tôi đối xử với những nhân viên tài năng nhất của mình,” ông ta nói, giọng không còn chút kiêu ngạo nào. “Tôi cam kết hợp tác toàn diện với cơ quan điều tra, và sẽ chấp nhận mọi quyết định của hội đồng quản trị về vị trí của mình.”
Đó không phải một lời xin lỗi hoàn hảo, nhưng là điều gần nhất với sự chân thành mà tôi từng thấy ở ông ta.
Buổi họp dần lắng xuống, nhường chỗ cho những cuộc trao đổi rì rầm giữa các nhà đầu tư, không còn là sự hoang mang ban đầu, mà là sự nhẹ nhõm xen lẫn khâm phục.
Khi tôi bước xuống khỏi bục, hội trường bắt đầu vang lên tiếng vỗ tay, rải rác trước, rồi lan rộng ra khắp các hàng ghế.
Thành bước đến bên tôi giữa đám đông đang dần giải tán, không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay tôi, siết nhẹ.
Tôi nhìn anh, thấy trong mắt anh không chỉ là sự nhẹ nhõm của một người vừa vượt qua khủng hoảng, mà còn là điều gì đó ấm áp hơn nhiều, thứ mà cả hai chúng tôi đã cố tình gác lại suốt những tuần qua.
Ba tuần sau đại hội cổ đông, Đỗ Ngọc Hân chính thức bị khởi tố về tội giao dịch nội gián và làm giả tài liệu tài chính, đối mặt với án phạt tù và cấm hành nghề trong lĩnh vực tài chính vĩnh viễn. Bà ta không xuất hiện công khai thêm lần nào nữa, cái tên từng được nhắc đến với sự ngưỡng mộ trong giới tài chính giờ chỉ còn gắn liền với vụ bê bối lớn nhất năm.
Minh Khải Capital trải qua một cuộc tái cấu trúc toàn diện dưới sự giám sát độc lập từ bên ngoài. Chu Minh Khải chính thức từ chức Tổng Giám đốc, nhưng vì đã hợp tác đầy đủ với cơ quan điều tra ngay từ đầu, và vì hội đồng quản trị mới cân nhắc đến hơn ba trăm nhân viên sẽ mất việc nếu công ty sụp đổ hoàn toàn, ông ta được giữ lại một vị trí cố vấn không có quyền quyết định, chủ yếu hỗ trợ quá trình chuyển giao.
Tôi được hỏi ý kiến trong quá trình tái cấu trúc, với tư cách nạn nhân trực tiếp của cả Hân lẫn cách hành xử cũ của Chu Minh Khải. Tôi có thể yêu cầu loại bỏ ông ta hoàn toàn, nhiều người từng khuyên tôi làm vậy.
Tôi không làm thế.
“Chị không giận ông ta sao?” Ngọc Bích hỏi tôi, khi biết quyết định đó.
“Giận,” tôi thừa nhận. “Nhưng công ty đó không chỉ có mình ông ta. Có những người như em, như anh Nam ngày xưa, chỉ đơn giản đi làm để nuôi gia đình, không liên quan gì đến những quyết định sai lầm của cấp trên. Tôi không muốn công lý của mình trở thành thảm họa của họ.”
Đó không phải sự tha thứ hoàn toàn. Tôi không bao giờ quên câu nói “vô dụng” ông ta từng ném vào mặt tôi chiều hai mươi tám Tết. Nhưng tôi chọn để công lý dừng lại đúng chỗ nó cần dừng, không lan rộng ra thành sự trả thù không kiểm soát.
***
Tinh Vân Capital, sau vụ việc, không những không sụp đổ mà còn phát triển nhanh chóng. Câu chuyện về người quản lý quỹ bí ẩn đứng vững trước bê bối, chứng minh sự trong sạch bằng chính bằng chứng và bản lĩnh, lan truyền khắp giới tài chính. Hợp đồng với Thiên Hà chính thức bước vào giai đoạn năm năm không còn điều kiện đánh giá, và ba quỹ đầu tư khác chủ động liên hệ, đề nghị hợp tác.
Văn phòng nhỏ ba bàn làm việc giờ đã chuyển sang một không gian rộng hơn, dù tôi vẫn giữ lại chiếc bàn cũ đầu tiên, đặt cạnh cửa sổ, như một lời nhắc về nơi mọi thứ bắt đầu.
***
Một buổi tối, sau khi mọi người đã ra về, Thành đến văn phòng, mang theo một chai rượu vang nhỏ, hai chiếc ly.
“Ăn mừng gì đây?” tôi hỏi, mỉm cười khi thấy anh bày biện lên bàn.
“Nhiều thứ,” anh nói, rót rượu ra hai ly. “Nhưng chủ yếu là ăn mừng việc cô đã hứa với tôi rằng, khi mọi chuyện xong xuôi, cô sẽ cho tôi câu trả lời.”
Tôi cầm ly rượu, nhìn anh.
“Mọi chuyện xong rồi,” tôi nói khẽ.
“Vậy câu trả lời của cô là gì?” anh hỏi, ánh mắt vừa nghiêm túc vừa chờ đợi.
Tôi đặt ly rượu xuống, bước lại gần anh hơn.
“Câu trả lời là, tôi cũng đã chờ đợi khoảnh khắc này lâu hơn tôi muốn thừa nhận,” tôi nói.
Anh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ hiếm khi tôi thấy ở người đàn ông vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp này, rồi khẽ đặt tay lên má tôi.
“Tôi thích cô, Lâm Tĩnh Yên,” anh nói, giọng chắc chắn không chút do dự. “Từ rất lâu rồi.”
“Tôi cũng vậy,” tôi đáp, để cho khoảnh khắc đó kéo dài, không còn vướng bận bởi công việc, bởi bằng chứng, bởi những kế hoạch dở dang.
***
Vài ngày sau, tôi nhận được một lá thư viết tay, gửi đến địa chỉ văn phòng mới của Tinh Vân Capital, không phải email, không phải tin nhắn.
Người gửi tự giới thiệu là ông Trần Đình Bảo, từng là đối tác kinh doanh thân thiết của cha tôi mười lăm năm trước, trước khi công ty sụp đổ. Trong thư, ông viết rằng ông đã theo dõi vụ việc của tôi qua báo chí, nhận ra cái tên Lâm Tĩnh Yên chính là con gái người bạn cũ, và mong muốn được gặp tôi một lần, để nói về những điều ông đã im lặng suốt mười năm qua vì sợ hãi và hối hận.
Tôi cầm lá thư trong tay rất lâu, cảm giác như một cánh cửa khác, cánh cửa cuối cùng liên quan đến quá khứ của cha mình, sắp mở ra.
Tôi gặp ông Trần Đình Bảo vào một buổi chiều cuối tháng Ba, tại một quán trà nhỏ trong con ngõ yên tĩnh, nơi ông chọn vì muốn tránh sự chú ý.
Ông đã ngoài bảy mươi, dáng người gầy, đôi mắt có phần mờ đục nhưng ánh nhìn vẫn còn minh mẫn.
“Cháu giống cha cháu lắm,” ông nói ngay khi tôi ngồi xuống, giọng có chút nghẹn ngào. “Nhất là cách cháu nhìn thẳng vào người đối diện khi nói chuyện.”
Ông kể lại toàn bộ câu chuyện mười lăm năm trước, những điều tôi chưa từng biết đầy đủ. Cha tôi khi đó đã nghi ngờ bản phân tích rủi ro sai lệch, đã cố gắng liên hệ với khách hàng để giải thích, nhưng đối thủ cạnh tranh, người đứng sau giật dây Đỗ Ngọc Hân khi đó còn trẻ tuổi, đã nhanh tay hơn, tung tin đồn khiến mọi nỗ lực của cha tôi trở nên vô ích.
“Tôi khi đó cũng biết một phần sự thật,” ông Bảo nói, giọng run run. “Nhưng tôi sợ, sợ liên lụy đến công ty của chính mình, nên đã chọn im lặng. Tôi nợ cha cháu một lời xin lỗi suốt mười lăm năm qua.”
Tôi nhìn ông, không thấy giận dữ trong lòng mình, chỉ thấy một sự nhẹ nhõm lạ kỳ, như một vòng tròn cuối cùng đã khép lại.
“Cháu không trách chú,” tôi nói thật lòng. “Ai cũng có nỗi sợ của riêng mình. Điều quan trọng là chú đã đến, đã nói ra, dù muộn.”
Ông Bảo nắm lấy tay tôi, đôi tay già nua run run. “Cha cháu chắc chắn sẽ tự hào về cháu.”
Tôi mỉm cười, cảm giác một điều gì đó nặng trĩu trong lòng suốt mười năm qua cuối cùng cũng được đặt xuống.
***
Chiều hôm đó, trên đường về, tôi ghé qua công viên nhỏ gần nhà, nơi tôi thường đến mỗi khi cần một mình suy nghĩ.
Ngồi trên ghế đá, tôi bất ngờ nhận ra một dáng người quen thuộc đang ngồi ở băng ghế đối diện, tay đang bóc một quả cam.
Ông cụ trên chuyến tàu đêm giao thừa.
Tôi đứng dậy, bước đến gần, không chắc ông có còn nhớ mình không.
“Ông còn nhớ cháu không ạ?” tôi hỏi, giọng có chút hồi hộp.
Ông cụ ngẩng lên, nheo mắt nhìn tôi một lúc, rồi bật cười.
“Cô gái mất việc trên chuyến tàu Tết,” ông nói. “Trông cháu khác nhiều rồi đấy.”
“Cháu không còn mất việc nữa,” tôi nói, ngồi xuống cạnh ông theo lời mời.
“Ta biết,” ông nói, đưa cho tôi một múi cam, y như hai tháng trước. “Ta có đọc báo. Không ngờ cô gái ngồi cạnh mình hôm đó lại là nhân vật gây chấn động cả ngành tài chính.”
Tôi bật cười, nhận múi cam, lần này không còn thấy cay mắt như lần trước, chỉ thấy ấm áp.
“Cảm ơn ông,” tôi nói. “Vì múi cam hôm đó. Và vì câu ông nói, về nhà ngủ nhiều vào.”
“Câu nói bình thường thôi mà,” ông cười, xua tay.
“Đôi khi những câu bình thường lại đúng lúc nhất,” tôi nói.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau một lúc, không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ nhìn ánh nắng chiều nhạt dần sau những tán cây, giống như buổi tối trên chuyến tàu năm nào.
***
Tối đó, tôi về nhà mẹ ăn cơm, mang theo Thành, lần đầu tiên giới thiệu anh với mẹ một cách chính thức.
Mẹ nhìn anh, rồi nhìn tôi, ánh mắt hiểu ý, chỉ khẽ mỉm cười, không hỏi nhiều, đúng như tính cách vốn có của mẹ.
Sau bữa cơm, tôi ra ngồi ở bậc thềm, nơi tôi từng ngồi uống trà buổi sáng mùng hai Tết, ngày tôi quyết định không quay đầu lại với quá khứ bị coi thường.
Thành ngồi xuống cạnh tôi, im lặng một lúc, ngắm bầu trời đầy sao hiếm hoi của một đêm cuối xuân.
“Từ ngày cô bị gọi là vô dụng, đến hôm nay,” anh nói, “cô nghĩ mình đã thay đổi nhiều không?”
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu.
“Tôi nghĩ tôi không thay đổi,” tôi nói. “Tôi vẫn là tôi, từ trước khi bị sa thải, cho đến bây giờ. Cái thay đổi, chỉ là tôi không còn cần phải giấu mình trong bóng tối để chứng minh giá trị của bản thân nữa.”
Anh nắm lấy tay tôi, siết nhẹ.
“Vậy thì,” anh nói, giọng ấm áp, “chào mừng cô chính thức bước ra ánh sáng, Lâm Tĩnh Yên.”
Tôi ngước nhìn bầu trời sao, nghĩ về cha, về mẹ, về Nam, về Ngọc Bích, về ông cụ trên chuyến tàu, về tất cả những người đã âm thầm góp phần đưa tôi đến đây.
Từ một cái tên bị gọi là vô dụng trong một phòng họp lạnh lẽo cuối năm cũ, đến một cái tên được ký dưới hợp đồng năm năm không điều kiện, đứng vững bằng chính năng lực và sự thật của mình.
Tôi mỉm cười, khép nhẹ mắt, để cơn gió cuối xuân lướt qua, mang theo mọi gánh nặng cũ trôi đi thật xa.
Quỹ của tôi, tên của tôi, và từ hôm nay, cuộc đời của tôi, cuối cùng cũng thực sự thuộc về tôi.
