Chương 1
1
Tôi biết ngày này sẽ đến.
Chỉ là không ngờ nó đến nhanh đến vậy.
Trịnh Mộc Thần đặt tờ đơn ly hôn lên bàn, giọng bình thản như đang ký một hợp đồng kinh doanh.
“Lâm Hy, em hiểu ý anh.”
Không phải câu hỏi. Là khẳng định.
Năm năm. Tôi là vợ anh đúng năm năm. Từ ngày Tống Vân – người con gái anh yêu – bị tuyên bố mất tích trong tai nạn, gia đình họ Trịnh ép anh lấy tôi, con gái thứ của họ Lâm, để hàn gắn liên minh hai nhà.
Anh không yêu tôi.
Chưa bao giờ.
Tôi biết điều đó từ đêm đầu tiên, khi anh gọi nhầm tên tôi trong giấc ngủ.
2
“Tống Vân trở về rồi.” Anh nói, ánh mắt lần đầu tiên trong năm năm ánh lên thứ gì đó sống động. “Cô ấy không chết. Cô ấy bị thất lạc ở nước ngoài, vừa tìm được đường về.”
Tôi không hỏi thêm.
Tôi chỉ nhìn tờ đơn.
Năm năm tôi quản lý tập đoàn Trịnh khi anh mải chìm trong nỗi đau. Năm năm tôi đứng cạnh gia đình họ Trịnh trong từng cơn khủng hoảng. Năm năm tôi sống trong căn phòng riêng, chưa một lần anh gõ cửa với lý do khác ngoài công việc.
Và bây giờ, anh muốn tôi hiểu.
Tôi cúi xuống, ký tên.
Trịnh Mộc Thần thở phào, rõ ràng đến mức tôi nghe thấy.
“Anh sẽ bồi thường xứng đáng cho em…”
“Không cần.”
Tôi cắt lời anh, mở túi xách, đặt thêm một tờ giấy lên bàn, ngay cạnh tờ đơn ly hôn vừa ký.
Anh nhìn xuống.
Im lặng đột ngột phủ xuống căn phòng như tấm chăn đá lạnh.
Đó là tờ siêu âm thai.
Mười hai tuần.
Góc trên ghi rõ họ tên tôi, ngày tháng, và một trái tim bé xíu đang đập trên màn hình trắng đen.
Tôi khoác túi lên vai, quay người.
“Anh muốn ly hôn, tôi đồng ý.” Giọng tôi phẳng lặng đến lạ, như chính tôi cũng không nhận ra. “Nhưng có một điều anh nên biết trước khi tôi bước ra khỏi cửa này.
3
Đứa trẻ này là con anh.”
Tôi không ngoái đầu lại.
Không cần.
Tiếng ghế xô mạnh sau lưng đủ cho tôi biết Trịnh Mộc Thần đã đứng dậy.
“Lâm Hy.”
Giọng anh lần đầu tiên trong năm năm mang theo thứ gì đó không phải lạnh lùng.
Tôi đã quen nhận ra sự khác biệt đó quá muộn.
Lần này tôi chọn không quay lại.
“Chúng ta… chúng ta chưa từng…” Anh ngập ngừng, rõ ràng đang tính toán lại trong đầu. Rồi im bặt.
Vì anh nhớ ra rồi.
Đêm đó, sáu tháng trước. Cơn bão. Anh say rượu trở về sau buổi tiệc kỷ niệm ngày Tống Vân mất tích. Lần đầu tiên trong năm năm anh gõ cửa phòng tôi, không phải vì công việc.
Sáng hôm sau anh không nhắc lại.
Tôi cũng không.
Vì tôi đã biết, với anh, đêm đó chỉ là một sai lầm cần quên đi.
“Lâm Hy, em không thể…” Bước chân anh tiến lại phía sau tôi. “Đứa trẻ này…”
“Là con tôi.” Tôi đặt tay lên tay nắm cửa. “Họ Lâm. Tôi sẽ tự nuôi.”
“Em không được phép làm vậy.” Giọng anh bỗng cứng lại, thứ quyền uy của người họ Trịnh trỗi dậy theo phản xạ. “Đây là con của tập đoàn Trịnh…”
Tôi bật cười.
Nhẹ, khẽ, và lạnh đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.
“Anh vừa nói gì?”
Anh không trả lời.
Vì anh biết câu đó sai ở đâu.
Tôi kéo cửa mở.
Nắng buổi sáng ùa vào, vàng và thật, như thể thế giới bên ngoài không hề hay biết có một cuộc hôn nhân vừa kết thúc trong căn phòng này.
“Tôi sẽ liên hệ luật sư về thỏa thuận quyền nuôi con.” Tôi bước qua ngưỡng cửa, không một lần nhìn lại. “Chúc anh và Tống Vân hạnh phúc.”
Thang máy mở ra ngay khi tôi đến nơi.
Tôi bước vào, quay mặt về phía trước, nhìn vào tấm gương phản chiếu khuôn mặt mình.
Không khóc.
Năm năm tôi tự luyện cho mình điều đó.
Cửa thang máy khép lại.
Và phía sau nó, tôi nghe thấy tiếng bước chân.
Nhanh. Dứt khoát. Của người chưa bao giờ phải chạy theo ai trong đời.
“Lâm Hy.”
Giọng Trịnh Mộc Thần vang lên đúng lúc tấm cửa inox chạm nhau, bịt kín.
Tôi nhìn thẳng vào gương.
Người phụ nữ trong đó bình tĩnh đến mức đáng sợ.
4
Thang máy dừng ở tầng một.
Tôi bước ra, kéo vali nhỏ qua sảnh đá hoa cương mà năm năm trước tôi bước vào với bộ váy cưới trắng và trái tim ngây thơ tự nhủ rằng mình có thể làm anh quên đi một người khác.
Tôi đã ngây thơ thật.
Người lái xe riêng của gia đình Trịnh đứng ở cổng, cúi đầu như thường lệ.
“Thưa thiếu phu nhân…”
“Không cần.” Tôi giơ tay vẫy taxi. “Từ hôm nay tôi không còn là thiếu phu nhân của ai nữa.”
Chiếc xe dừng lại.
Tôi vừa kéo cửa, điện thoại rung.
Không phải Trịnh Mộc Thần.
Là Chủ tịch Lâm, cha tôi.
Tôi nghe máy.
“Hy, con vừa ký xong chưa?”
“Vừa xong, cha.”
Một giây im lặng, rồi ông thở dài, giọng già đi rất nhiều so với năm năm trước.
“Con có muốn cha thông báo cho họ Trịnh về… tập đoàn Lâm không?”
Tôi mỉm cười, nhìn qua cửa kính xe về phía tòa nhà dần thu nhỏ lại phía sau.
“Cứ để tự nhiên, cha. Họ sẽ biết thôi.”
Vì điều Trịnh Mộc Thần không hề biết, điều mà năm năm tôi chưa từng nhắc đến, là tập đoàn Lâm gia không hề sụp đổ như tin đồn năm xưa.
Cha tôi chỉ… chờ đợi.
Chờ con gái ông trở về.
Và hợp đồng mà gia đình Trịnh ký với Lâm gia năm đó, hợp đồng đổi hôn nhân lấy cổ phần, sẽ tự động vô hiệu khi cuộc hôn nhân kết thúc.
Cùng với hai mươi ba phần trăm cổ phần tập đoàn Trịnh mà họ tưởng đã nắm chắc trong tay.
Taxi lao ra đường lớn.
Tôi đặt tay lên bụng, khẽ, nhẹ, như một lời hứa.
“Mẹ sẽ ổn.”
Điện thoại rung lần nữa.
Người Vợ Bị Ruồng Bỏ
Lần này là Trịnh Mộc Thần.
Tôi nhìn màn hình một giây, rồi tắt máy.
Không phải vì tôi giận. Không phải vì tôi đau.
Mà vì có những cuộc gọi đến trễ năm năm, thì không còn đáng để nhấc máy nữa.
Taxi rẽ vào đại lộ trung tâm. Nắng chiều đổ vàng lên kính xe. Tôi nhìn thẳng ra phía trước, tay vẫn đặt nhẹ lên bụng.
Điện thoại rung thêm ba lần.
Ba lần tôi không nhìn.
Đến lần thứ tư, tin nhắn hiện ra, và tôi vô tình thấy dòng đầu tiên qua màn hình khóa.
“Lâm Hy, hợp đồng với Lâm gia…”
Tôi mỉm cười.
Nhanh thật.
Mới chưa đầy hai mươi phút, đội pháp lý của Trịnh tập đoàn đã tìm ra điều khoản đó rồi.
Nhưng tìm ra thì đã sao.
Năm năm trước, Trịnh Mộc Thần chọn Tống Vân vì tình.
Và hôm nay, ông ta sẽ phải chọn lại vì hai mươi ba phần trăm.
Tôi cất điện thoại vào túi, nhắm mắt dựa ra ghế.
Cuộc hôn nhân kết thúc rồi.
Nhưng ván cờ, thì mới bắt đầu.
Và đêm nay, khi Trịnh Mộc Thần ngồi trong phòng họp khẩn nhìn những con số rơi tự do, tôi tự hỏi liệu anh ta có nhớ ra rằng người phụ nữ anh ta để mặc bước vào thang máy một mình, chính là người duy nhất từng có thể cứu anh ta không.