Chương 6 (Hoàn)
Ngay sau khi đại hội cổ đông kết thúc, đại diện cơ quan điều tra kinh tế, đã được thông báo trước và có mặt sẵn theo đúng thủ tục tố tụng, tiến hành mời Lý Vĩnh Khang về trụ sở để làm việc.
Ông ta không phản kháng, chỉ đứng lên, chỉnh lại vạt áo vest, bước đi giữa hai hàng ánh mắt của những người từng gọi ông là đồng nghiệp, là cấp trên, suốt hơn hai mươi năm.
Khi đi ngang qua tôi, ông dừng lại một giây.
“Cô nghĩ cô đã thắng,” ông nói, giọng khàn đặc. “Nhưng cô chỉ vừa mới bắt đầu gánh vác thứ tôi từng cố gắng gánh vác suốt hai mươi năm qua, một mình, không ai công nhận.”
“Không ai bắt ông phải làm điều đó một mình bằng cách phạm tội,” tôi đáp. “Đó là lựa chọn của ông.”
Ông không nói thêm gì, bước tiếp ra cửa, theo sau là hai cán bộ điều tra.
Ba tháng sau, phiên toà xét xử Lý Vĩnh Khang diễn ra, với các tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả tài liệu của cơ quan tổ chức, và giam giữ người trái pháp luật. Bác sĩ Vương và một vài nhân viên cấp dưới trực tiếp tham gia làm giả hồ sơ cũng bị truy tố với vai trò đồng phạm.
Trong phiên toà, tôi và mẹ có mặt đầy đủ. Lý Tuấn Khải cũng đến, ngồi ở hàng ghế phía sau, lặng lẽ theo dõi toàn bộ quá trình.
Toà tuyên án Lý Vĩnh Khang mười hai năm tù giam, cùng với việc phải hoàn trả toàn bộ số tiền chiếm đoạt được xác định qua kiểm toán độc lập.
Đối với bác sĩ Vương, xét thấy ông ta đã chủ động hợp tác khai báo toàn bộ sự thật ngay khi bị bắt giữ, và không phải là người chủ mưu, toà tuyên án treo có giám sát, kèm theo việc tước giấy phép hành nghề y vĩnh viễn.
Chu Lệ, người từng tráo hồ sơ khiến tôi bị sa thải, cũng được xem xét tình tiết giảm nhẹ nhờ đã chủ động cung cấp lời khai và bằng chứng ngay từ giai đoạn đầu điều tra, không bị truy cứu hình sự mà chỉ chịu xử phạt hành chính.
Còn với Lý Tuấn Khải, sau khi cơ quan điều tra xác nhận hắn không hề biết trước và đã chủ động hợp tác cung cấp toàn bộ bằng chứng quan trọng, mọi cáo buộc đối với hắn được chính thức bãi bỏ.
Nhưng hắn chủ động xin từ chức CEO ngay sau phiên toà kết thúc.
“Tôi cần thời gian để tự mình tìm lại vị trí xứng đáng, thay vì tiếp tục ngồi ở một chiếc ghế mà tôi từng nghi ngờ không hoàn toàn thuộc về năng lực của chính mình,” hắn nói với tôi, trong văn phòng chủ tịch, ngày cuối cùng trước khi bàn giao công việc.
“Anh định làm gì tiếp theo?” tôi hỏi.
“Tôi sẽ ở lại công ty, với vai trò giám đốc điều hành mảng đối tác quốc tế,” hắn nói. “Một vị trí tôi tự tin mình xứng đáng có được, bằng chính năng lực thật sự, không phải nhờ ai sắp đặt.”
Tôi gật đầu, cảm thấy một sự tôn trọng mới mẻ dành cho quyết định đó.
Sáu tháng sau ngày đại hội cổ đông, Minh Thành Group tổ chức lễ kỷ niệm ba mươi năm thành lập, tại chính hội trường nơi mọi sự thật từng được phơi bày.
Mẹ tôi đứng trên sân khấu, phát biểu khai mạc với vai trò chủ tịch danh dự, giọng bà vẫn vang rõ như những ngày còn trực tiếp điều hành.
“Ba mươi năm trước,” bà nói, “chồng tôi và tôi bắt đầu từ một xưởng dệt nhỏ ở Tô Châu, với niềm tin rằng một doanh nghiệp chỉ thực sự bền vững khi được xây dựng trên sự trung thực và minh bạch. Có những năm tháng, niềm tin đó bị lung lay bởi chính những người tôi từng tin tưởng nhất. Nhưng hôm nay, tôi tự hào nói rằng, doanh nghiệp này đã đứng vững, không phải nhờ tôi, mà nhờ con gái tôi, người đã dám đối diện với sự thật, dù sự thật đó đau đớn đến đâu.”
Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường. Tôi đứng ở hàng ghế đầu, mắt cay cay.
Sau buổi lễ, tôi ra ngoài ban công, nhìn Thượng Hải lên đèn dưới bầu trời đêm trong vắt, không một giọt mưa, khác hẳn cái ngày tôi bị đuổi việc gần một năm trước.
Lý Tuấn Khải bước ra đứng cạnh tôi, tay cầm hai ly rượu vang, đưa cho tôi một ly.
“Cảm ơn,” tôi nói, nhận lấy.
Chúng tôi đứng lặng một lúc, nhìn thành phố.
“Tôi vẫn nhớ,” hắn nói, “cái ngày tôi đứng ở sảnh tầng mười hai, chỉ tay vào mặt cô, nói những lời tôi giờ ước gì mình chưa từng nói.”
“Tôi cũng nhớ,” tôi nói, khẽ cười. “Nhưng nếu không có ngày đó, có lẽ chúng ta đã không bao giờ thực sự hiểu nhau.”
“Cô đã tha thứ cho tôi chưa?” hắn hỏi, giọng nghiêm túc.
Tôi suy nghĩ một lúc trước khi trả lời.
“Tôi không nghĩ đó là chuyện tha thứ hoàn toàn hay không,” tôi nói thành thật. “Anh từng là một phần của sai lầm đó, dù không cố ý. Nhưng anh cũng là người đã chọn đứng về phía sự thật khi có thể chọn im lặng. Tôi trân trọng điều đó hơn bất kỳ lời xin lỗi nào.”
Hắn gật đầu, có vẻ chấp nhận câu trả lời không trọn vẹn nhưng chân thành đó.
“Vậy chúng ta bắt đầu lại được không?” hắn hỏi, giọng khẽ khàng hơn. “Không phải với tư cách CEO và chủ tịch. Mà chỉ là hai người, bắt đầu từ con số không.”
Tôi nhìn hắn, nhìn ánh đèn thành phố phản chiếu trong mắt hắn, nhìn khoảng thời gian dài chúng tôi đã cùng nhau đi qua, từ đối đầu đến đồng minh, và giờ là một điều gì đó mới mẻ hơn, chưa có tên gọi rõ ràng.
“Từ từ thôi,” tôi nói, nhưng khoé môi không giấu được nụ cười. “Chúng ta có thời gian.”
Hắn cười, nụ cười nhẹ nhõm nhất tôi từng thấy ở hắn.
Phía xa, ánh đèn thành phố lấp lánh trải dài đến tận chân trời, không còn một giọt mưa nào rơi xuống.
Sau tất cả những giông bão, tôi hiểu ra rằng chiến thắng thực sự không nằm ở việc lấy lại năm mươi mốt phần trăm cổ phần, mà ở việc học được cách tin tưởng lại, chọn lựa lại, và đứng vững bằng chính đôi chân của mình, không phải trong bóng của mẹ, cũng không phải trong cái bóng của quá khứ.
Ly rượu trong tay tôi phản chiếu ánh đèn thành phố, ấm áp và tĩnh lặng, như một khởi đầu mới, chậm rãi nhưng chắc chắn.
