Chương 1
Đêm giao thừa năm tôi hai mươi sáu tuổi, tôi ký tên vào bản hợp đồng hôn nhân với người đàn ông tôi ghét nhất đời.
Bút chì của tôi không run. Tay tôi không run. Chỉ có tim tôi run, nhưng không phải vì sợ.
Vì hận.
,
Tên hắn là Lâm Dạ Trì.
Ba mươi hai tuổi, phó chủ tịch tập đoàn Lâm Hải, khuôn mặt đẹp đến mức người ta quên mất hỏi hắn có linh hồn không. Tôi ngồi đối diện hắn trong căn phòng khách rộng đến lạnh người của nhà họ Lâm, pháo giao thừa nổ ngoài cửa sổ, và trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
Ký đi. Rồi phá.
Ba năm trước, công ty của cha tôi sụp đổ qua một đêm. Cha tôi mất tất cả, sức khỏe cũng đi theo không lâu sau đó. Tôi điều tra, lần mò, và đào ra được một cái tên: Lâm Hải. Tập đoàn đứng sau vụ thâu tóm khiến cha tôi trắng tay.
Tôi nghĩ đó là hắn.
Tôi nghĩ Lâm Dạ Trì là người đã ra lệnh.
Nên khi bà nội hắn gọi cho tôi, nói rằng hai gia đình đã có thỏa thuận từ lâu, rằng hôn nhân này có thể xóa món nợ còn lại của nhà họ Tô, tôi gật đầu ngay không do dự.
Hợp đồng hai năm. Vợ chồng trên giấy tờ. Không đụng chạm, không hỏi han, sống như hai người xa lạ dưới một mái nhà.
Hắn đọc điều khoản xong, nhìn tôi lần đầu tiên bằng ánh mắt… lạ. Không phải khinh thường. Không phải thỏa mãn. Chỉ là một cái nhìn dài, im lặng, như thể hắn đang cố nhớ ra điều gì đó.
“Tô Hy,” hắn nói, giọng trầm và chậm, “em có chắc không?”
Tôi cười nhẹ.
“Anh lo gì? Tôi chỉ cần cái tên trên hộ khẩu.”
Hắn không nói thêm. Ký tên.
Đêm tân hôn, tôi nằm co ro ở mép giường, lưng quay về phía hắn, đếm từng tiếng pháo tàn dần ngoài kia. Căn phòng im như tờ.
Rồi tôi nghe tiếng hắn xê dịch.
Hơi thở hắn gần đến mức tôi cảm được hơi ấm trên gáy.
Tôi nghiến răng, không nhúc nhích.
Nếu hắn dám phá điều khoản, tôi sẽ…
Nhưng hắn không phá điều khoản.
Hắn chỉ cúi xuống, rất khẽ, đặt môi lên trán tôi như người ta đặt một lời hứa lên bàn thờ.
Một giây. Không hơn.
Rồi hắn nằm xuống, quay lưng về phía tôi, tiếng thở đều như người đã ngủ từ trước.
Tôi nằm im cho đến khi trời sáng, mắt mở trừng, tim đập loạn theo cách tôi không cho phép.
,
Sáng mồng một, tôi lục máy tính của hắn.
Không phải vì tôi liều. Vì hắn bỏ quên mật khẩu trên mảnh giấy dán ở đáy tách cà phê, và tôi nghĩ đó là sơ hở.
Sau này tôi mới biết hắn để đó cố tình.
Tôi tìm file về tập đoàn Lâm Hải, về vụ thâu tóm công ty cha tôi. Tìm mãi. Tìm đến mức tay run thật sự.
Và tôi thấy.
Không phải chữ ký của Lâm Dạ Trì.
Là chữ ký của Lâm Thiếu Đình, chú ruột hắn, người hiện đang giữ chức chủ tịch danh dự mà hắn đang âm thầm kiện ra tòa từ mười tám tháng nay.
Tôi ngồi đó rất lâu, nhìn vào màn hình, nghe tiếng Lâm Dạ Trì nấu gì đó trong bếp, mùi trứng chiên và nước sôi len lỏi vào phòng như thứ bình thường nhất trên đời.
Tôi đã ghét nhầm người.
Ba năm. Tôi dành ba năm để ghét một người đàn ông đang đi kiện kẻ thù thật sự của tôi.
Tôi không biết phải cảm thấy gì.
Tức giận? Với ai? Với bản thân tôi thì đúng hơn.
Hay tệ hơn, tôi không biết nụ hôn lên trán đêm qua mang ý nghĩa gì khi người đặt nó xuống không hề biết tôi đang muốn phá hủy cuộc đời hắn.
Tiếng bước chân dừng lại ở cửa phòng.
“Tô Hy, em ăn sáng không?”
Tôi nhấn tắt màn hình, quay lại, nhìn hắn đứng đó cầm cái chén, tóc chưa chải, trông bình thường đến mức tôi muốn hỏi thẳng vào mặt hắn tại sao lại cúi xuống hôn trán tôi đêm qua.
Tôi không hỏi.
Tôi đứng dậy, nhận cái chén, nói “cảm ơn” như người ta nói với người lạ trên xe buýt.
Hắn không hỏi tôi đang làm gì trong phòng. Không nhìn về phía màn hình. Chỉ quay ra bếp, tiếp tục đổ trứng vào chảo như chưa có gì xảy ra.
Tôi ngồi xuống, nhìn cái chén trong tay, nhận ra hắn đã bỏ ít đường hơn bình thường vì hôm qua tôi vô tình nhắc đến việc mẹ tôi bị tiểu đường.
Một câu. Buông qua. Hắn không hỏi lại, không bình luận.
Nhưng hắn nhớ.
Tôi đã ghét nhầm người, và người đó đang nhớ từng câu tôi buông qua.
Mười ngày sau, tôi gặp Lâm Thiếu Đình tại buổi tiệc tất niên của gia tộc Lâm.
Ông ta nhìn tôi với ánh mắt của người biết mình đang nhìn quân cờ của đối thủ.
“Cháu dâu mới,” ông ta nói, nhẹ như bông, “trông ngây thơ thật.”
Tôi mỉm cười. Mỉm cười đúng cách tôi đã luyện ba năm nay, loại nụ cười không có gì sau nó.
“Cảm ơn chú. Chú cũng trông… bình yên lắm.”
Ông ta hơi khựng. Chỉ một giây.
Vì “bình yên” không phải lời khen khi người nghe đang bị kiện ra tòa trong ba tuần nữa.
Lâm Dạ Trì đứng cạnh tôi, tay đặt nhẹ lên lưng tôi, không nói gì. Nhưng tôi cảm được sức ép nhẹ từ lòng bàn tay hắn, kiểu áp lực của người muốn nói: tôi thấy.
Đêm về, trên xe, tôi nhìn ra cửa sổ hỏi thẳng.
“Anh biết tôi điều tra anh không?”
Im lặng ba giây.
“Biết.”
“Từ bao giờ?”
“Từ trước khi em đồng ý ký hợp đồng.”
Tôi quay lại nhìn hắn. Hắn vẫn nhìn thẳng đường, tay trên vô lăng, mặt không đổi sắc.
“Vậy tại sao anh vẫn ký?”
Hắn im lặng đủ lâu để tôi nghĩ hắn sẽ không trả lời.
Rồi hắn nói, giọng trầm và chậm như đêm tân hôn, “vì tôi cần người đứng cạnh tôi hiểu thật sự chú tôi là ai. Không phải vì được nói. Vì tự tìm ra.”
Tôi nhìn hắn rất lâu.
“Anh dùng tôi.”
“Có.
“Có.”
Hắn không chối. Không giải thích thêm. Chỉ một từ, buông xuống giữa khoang xe tối như hòn đá rơi xuống giếng sâu.
Tôi quay lại nhìn ra cửa sổ.
Đèn đường chạy ngược, vàng rồi tắt, vàng rồi tắt.
“Tôi cũng dùng anh,” tôi nói sau một lúc.
“Tôi biết.”
“Vậy chúng ta bằng nhau.”
Hắn không trả lời ngay. Bàn tay trên vô lăng siết nhẹ, rồi thả ra.
“Không bằng,” hắn nói. “Em muốn phá hủy cuộc đời tôi. Còn tôi…”
Hắn dừng lại.
Tôi chờ.
Xe dừng trước cổng nhà. Hắn tắt máy, không mở cửa, chỉ nhìn thẳng về phía trước trong bóng tối.
“Còn tôi không muốn em đi.”
Tôi không nói gì.
Tôi không nói gì vì tôi vừa nhận ra, trong suốt mười ngày qua, tôi cũng không thực sự muốn tìm lý do để rời đi, tôi chỉ đang tìm lý do để ở lại mà không phải thừa nhận điều đó.
Và người nguy hiểm nhất trong câu chuyện này, có lẽ không phải Lâm Thiếu Đình.
Là tôi, kẻ đang bắt đầu bảo vệ người mình định phá hủy.
