Chương 8 (Hoàn)
Vụ bắt cóc Gia Bảo, dù kết thúc an toàn, đã trở thành một phần bằng chứng quan trọng, chứng minh rõ ràng hành vi phạm tội có tổ chức đằng sau những nỗ lực bịt miệng chúng tôi.
Điều tra viên Thành, sau khi thẩm vấn những kẻ trực tiếp thực hiện vụ bắt cóc, đã lần ra được mối liên hệ trực tiếp với bà Bùi Thị Xuân, người đã thuê nhóm người này thông qua một đường dây trung gian.
– Đây là bằng chứng đủ mạnh để xin lệnh khám xét văn phòng và nhà riêng của bà Xuân.
Điều tra viên Thành thông báo, giọng nghiêm túc.
– Chúng tôi sẽ phối hợp cùng cô để tiến hành đồng thời với thời điểm cô công bố bằng chứng tại đại hội cổ đông, nhằm đảm bảo hiệu quả tối đa, tránh để bên kia kịp tẩu tán chứng cứ.
May mắn thay, do lịch trình xét xử vụ bắt cóc và các thủ tục pháp lý liên quan, cùng với sự linh hoạt của ban tổ chức đại hội cổ đông vốn đã lên lịch từ trước, chúng tôi không cần dời sớm ngày đại hội mà vẫn có thể phối hợp hành động đồng bộ, tận dụng đúng thời điểm đã định để tối đa hóa yếu tố bất ngờ.
Đúng lúc đó, Lâm Tịch Quang trở về nước.
Tôi ra sân bay đón anh, nhìn thấy anh bước ra từ cửa an ninh, vali kéo theo sau, gương mặt có chút mệt mỏi vì chuyến bay dài nhưng ánh mắt vẫn sáng lên khi nhìn thấy tôi.
Chúng tôi ôm nhau giữa sân bay đông đúc, không cần nói thêm lời nào, chỉ có cái ôm chặt đủ để nói lên tất cả những nhớ nhung, lo lắng đã dồn nén suốt mấy tháng qua.
– Anh về rồi.
Tôi thì thầm, giọng nghẹn ngào.
– Ừ, anh về rồi.
Anh đáp, tay siết chặt hơn quanh vai tôi.
– Từ giờ, mọi chuyện, anh sẽ ở bên em.
Những ngày sau đó, Tịch Quang nhanh chóng nắm bắt toàn bộ tình hình, tham gia cùng nhóm chúng tôi trong những buổi họp chuẩn bị cuối cùng.
Với nền tảng kiến thức về tài chính quốc tế anh học được, anh giúp chúng tôi hệ thống hóa lại toàn bộ bằng chứng theo một trình tự logic, dễ hiểu, dễ thuyết phục nhất khi trình bày trước đông đảo cổ đông, những người không phải ai cũng am hiểu sâu về nghiệp vụ kế toán phức tạp.
– Chúng ta cần một bản trình bày trực quan, súc tích, đi thẳng vào những điểm mấu chốt nhất.
Anh nói, trong một buổi tối cả nhóm ngồi lại cùng nhau.
– Đầu tiên là chữ ký giả trên hợp đồng chuyển nhượng cổ phần của ông Đỗ Thành Nam, có kết luận giám định độc lập. Thứ hai là dòng tiền chảy về tài khoản cá nhân của gia đình ông Bách. Thứ ba là mô hình cổ đông danh nghĩa vẫn đang tiếp diễn ở các dự án hiện tại, với lời khai trực tiếp từ nhân chứng nội bộ. Cuối cùng là lời khai của ông Đinh Văn Cảnh, người trực tiếp chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu.
Cả nhóm gật đầu đồng ý với cách trình bày logic đó.
Ba ngày trước đại hội cổ đông, tôi đến thăm ông Cảnh lần cuối để xác nhận lại kế hoạch, thấy sức khỏe ông đã yếu đi trông thấy, phải nằm trên giường bệnh, nhưng tinh thần vẫn vô cùng minh mẫn và kiên định.
– Tôi sẽ cố gắng có mặt.
Ông nói, giọng yếu ớt nhưng ánh mắt sáng rực quyết tâm.
– Dù có phải ngồi xe lăn, tôi cũng sẽ đến đó, nhìn tận mắt sự thật được phơi bày.
Tôi nắm chặt tay ông, xúc động không nói nên lời.
Buổi tối trước ngày đại hội, tôi và Tịch Quang ngồi bên nhau trên ban công nhỏ của phòng trọ, nhìn ra bầu trời đêm đầy sao.
– Em có sợ không?
Anh hỏi, tay nắm chặt tay tôi.
– Có.
Tôi thành thật đáp.
– Nhưng em sợ việc phải sống thêm một ngày nào đó biết sự thật mà không dám nói ra, hơn là sợ đối mặt với những gì sắp xảy ra ngày mai.
Tịch Quang nhìn tôi, ánh mắt đầy tự hào lẫn xót xa.
– Dù ngày mai có chuyện gì xảy ra, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.
Tôi tựa đầu vào vai anh, nhìn lên bầu trời đêm, lòng vừa hồi hộp vừa bình thản lạ thường.
Ngày mai, tất cả những gì tôi đã chuẩn bị suốt gần một năm qua, kể từ ngày sống lại, sẽ được đưa ra ánh sáng.
Sảnh lớn của khách sạn nơi diễn ra đại hội cổ đông thường niên của Tập đoàn Vương Phong chật kín người, hàng trăm cổ đông lớn nhỏ ngồi kín các hàng ghế, không khí trang trọng nhưng căng thẳng.
Tôi ngồi ở hàng ghế phía sau cùng với Gia Bảo và Đức Anh, ăn mặc chỉnh tề, tay ôm chặt một chiếc cặp tài liệu, tim đập rộn ràng nhưng đầu óc hoàn toàn tỉnh táo.
Trên hàng ghế chủ tọa, Vương Đình Bách ngồi ở vị trí trung tâm, phong thái uy nghi, hoàn toàn không hay biết cơn bão sắp ập đến với mình.
Vương Minh Tuấn ngồi cạnh cha, gương mặt có vẻ căng thẳng bất thường, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn về phía hàng ghế cuối, nơi tôi đang ngồi, ánh mắt đầy lo âu.
Sau phần báo cáo tài chính thường lệ, đến phần chất vấn của cổ đông, tôi đứng dậy, bước lên phía micro dành cho cổ đông phát biểu, dựa vào một suất cổ phần nhỏ tôi đã mua trước đó theo lời khuyên của Gia Bảo để có tư cách chính thức tham dự và phát biểu tại đại hội.
– Kính thưa hội đồng quản trị và toàn thể quý cổ đông.
Tôi bắt đầu, giọng vang rõ khắp hội trường dù trong lòng tim đập như trống dội.
– Tôi là Đỗ Diệu My, con gái ông Đỗ Thành Nam, cựu cổ đông sáng lập Công ty Thành Phát, tiền thân của một phần Tập đoàn Vương Phong ngày nay.
Cả hội trường xôn xao, nhiều ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Vương Đình Bách ngồi trên hàng ghế chủ tọa, gương mặt bỗng biến sắc, ánh mắt lóe lên sự cảnh giác cao độ.
– Cô My, đây không phải là nơi để bàn chuyện cá nhân.
Ông ta lên tiếng, cố giữ giọng bình thản nhưng không giấu được sự căng thẳng.
– Tôi xin phép mọi người dành cho tôi vài phút, vì đây là chuyện liên quan trực tiếp đến quyền lợi của toàn thể quý cổ đông đang ngồi đây.
Tôi nói, giọng kiên quyết, rồi ra hiệu cho Đức Anh chiếu lên màn hình lớn của hội trường những tài liệu đã chuẩn bị sẵn.
– Mười lăm năm trước, cha tôi bị kết tội biển thủ công quỹ tại Công ty Thành Phát, và qua đời trong oan khuất. Nhưng đây, là kết luận giám định độc lập, chứng minh chữ ký trên hợp đồng chuyển nhượng cổ phần được cho là của cha tôi, hoàn toàn là giả mạo.
Màn hình hiện lên bản kết luận giám định chi tiết, cả hội trường im phăng phắc.
– Và đây, là dòng tiền thực tế được chuyển từ Thành Phát, qua ba lớp công ty trung gian, cuối cùng chảy về tài khoản cá nhân đứng tên vợ ông Vương Đình Bách vào thời điểm đó.
Tôi tiếp tục, giọng không hề run sợ.
Nhiều cổ đông bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt dò xét đổ dồn về phía Vương Đình Bách, người đang ngồi im như tượng, gương mặt tái nhợt.
– Đây là vu khống.
Ông ta đứng bật dậy, cố lấy lại bình tĩnh nhưng giọng đã run rẩy.
– Cô không có bất kỳ bằng chứng xác thực nào cả.
– Vậy xin mời một nhân chứng trực tiếp.
Tôi nói, quay ra phía cửa hội trường.
Gia Bảo mở cửa, một chiếc xe lăn được đẩy vào, trên đó là ông Đinh Văn Cảnh, gương mặt gầy gò nhưng ánh mắt kiên định, tay run run cầm lấy micro được đưa đến.
– Tôi là Đinh Văn Cảnh, nguyên kế toán trưởng Công ty Thành Phát.
Ông nói, giọng yếu nhưng rõ ràng, vang khắp hội trường im lặng như tờ.
– Tôi xin xác nhận, toàn bộ những gì cô Diệu My vừa trình bày là sự thật. Chính tôi là người đã bị buộc phải che giấu sự thật này suốt mười lăm năm qua, vì bị ông Vương Đình Bách đe dọa đến an toàn của gia đình tôi.
Cả hội trường ồ lên kinh ngạc, nhiều cổ đông lớn bắt đầu đứng dậy, yêu cầu được xem toàn bộ tài liệu chi tiết.
Vương Đình Bách đứng chết lặng trên bục chủ tọa, gương mặt trắng bệch như không còn một giọt máu.
Vương Minh Tuấn ngồi bên cạnh cha, hai tay siết chặt thành ghế, gương mặt đau đớn tột cùng, ánh mắt nhìn tôi vừa oán trách vừa như cầu xin một lời giải thích.
Đúng lúc đó, cửa hội trường mở ra, điều tra viên Thành cùng đội ngũ của mình bước vào, trình thẻ ngành trước toàn thể hội trường.
– Chúng tôi là cơ quan điều tra kinh tế, có đủ căn cứ và lệnh khám xét liên quan đến các hành vi gian lận tài chính của Tập đoàn Vương Phong. Đề nghị ông Vương Đình Bách và bà Bùi Thị Xuân phối hợp làm việc.
Cả hội trường náo loạn, tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi, trong khi Vương Đình Bách đứng như trời trồng trên bục chủ tọa, ánh mắt nhìn tôi đầy căm hận nhưng cũng đầy bất lực trước sự thật không thể chối cãi nữa.
Sau đại hội cổ đông ngày hôm đó, Vương Đình Bách bị tạm giữ để phục vụ điều tra ngay tại chỗ, cùng với bà Bùi Thị Xuân, người bị bắt giữ tại nhà riêng chỉ vài giờ sau đó theo lệnh khám xét đã được chuẩn bị sẵn.
Cuộc điều tra kéo dài gần ba tháng, với sự hợp tác đầy đủ từ phía Kiên, ông Cảnh, cùng toàn bộ bằng chứng tài liệu mà chúng tôi đã thu thập được, nhanh chóng làm sáng tỏ toàn bộ đường dây gian lận tài chính kéo dài suốt gần hai mươi năm của Vương Đình Bách.
Không chỉ vụ án của cha tôi được lật lại và chính thức minh oan, mà nhiều nạn nhân khác từng bị biến thành cổ đông danh nghĩa hoặc bị vu oan trong quá khứ cũng lần lượt lên tiếng, khi thấy có người đã dám đứng ra vạch trần sự thật trước.
Phiên tòa xét xử diễn ra vào một ngày cuối thu, trời trong xanh, nắng nhẹ.
Tôi ngồi trong phòng xử án, cùng với Tịch Quang, Gia Bảo, Đức Anh, tất cả những người đã đồng hành cùng tôi suốt hành trình gian nan này.
Ông Cảnh, dù sức khỏe đã yếu đi nhiều, vẫn cố gắng có mặt trong phiên tòa quan trọng, ngồi trên xe lăn ở hàng ghế đầu, lắng nghe từng lời tuyên án.
Hội đồng xét xử tuyên bố, dựa trên toàn bộ chứng cứ được trình bày, ông Đỗ Thành Nam hoàn toàn vô tội đối với cáo buộc biển thủ công quỹ trước đây, quyết định của tòa án mười lăm năm trước bị hủy bỏ, danh dự của ông được khôi phục hoàn toàn.
Tôi nghe những lời tuyên án đó, nước mắt lăn dài trên má, không kìm được xúc động.
Cha ơi, con đã làm được rồi.
Vương Đình Bách bị tuyên án nhiều năm tù giam vì các tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả tài liệu, cùng nhiều tội danh liên quan khác, tài sản bất minh liên quan đến vụ án bị tịch thu để bồi thường cho các nạn nhân.
Bà Bùi Thị Xuân, với vai trò đồng phạm tích cực nhưng đã hợp tác khai báo thành khẩn ở giai đoạn điều tra sau này, nhận mức án nhẹ hơn.
Vương Minh Tuấn, vì không có bằng chứng cho thấy trực tiếp tham gia vào các hành vi phạm tội của cha mình, không bị truy cứu trách nhiệm hình sự, nhưng buộc phải từ bỏ vị trí kế thừa tại tập đoàn, chuyển giao quyền điều hành cho một hội đồng quản trị mới được cổ đông bầu chọn lại hoàn toàn.
Sau phiên tòa, khi tôi bước ra khỏi tòa án, Vương Minh Tuấn đứng đợi tôi ở bậc thềm, gương mặt hốc hác, tiều tụy hẳn đi so với hình ảnh tự tin ngày nào.
– My.
Anh ta gọi tôi, giọng khàn đặc.
– Anh biết xin lỗi lúc này cũng chẳng nghĩa lý gì, nhưng anh vẫn muốn nói. Anh xin lỗi vì những gì cha anh đã gây ra cho gia đình em. Anh không hề hay biết, nhưng điều đó không có nghĩa là anh không có trách nhiệm.
Tôi nhìn anh ta, lòng dâng lên nhiều cảm xúc lẫn lộn.
Tôi không còn hận anh ta như một kẻ đã lừa dối tôi ở kiếp trước, vì kiếp này, anh ta chưa từng làm điều đó, và tôi cũng nhận ra, anh ta cũng là một nạn nhân theo cách riêng của mình, một người lớn lên trong sự dối trá mà không hề hay biết.
– Tôi không trách anh về những gì cha anh làm.
Tôi nói, giọng chân thành.
– Nhưng tôi cũng không thể giả vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra. Tôi mong anh có thể làm lại cuộc đời mình theo một hướng khác, tốt đẹp hơn, không dựa vào những gì được xây dựng từ tội lỗi.
Vương Minh Tuấn nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, gật đầu.
– Cảm ơn em, vì đã không trở thành người tàn nhẫn như cha anh, dù em có đủ lý do để làm vậy.
Anh ta cúi đầu chào, rồi quay lưng bước đi, dáng vẻ cô độc giữa dòng người tấp nập.
Tôi nhìn theo bóng anh ta khuất dần, lòng nhẹ nhõm hẳn, như thể vừa đặt xuống một phần nào đó của gánh nặng quá khứ mà mình đã mang theo từ kiếp trước.
Tôi không tha thứ hoàn toàn, không thể quên đi những gì gia đình mình đã phải chịu đựng, nhưng tôi chọn không mang theo hận thù nặng nề với một người không trực tiếp gây ra tội ác, dù anh ta là con trai của kẻ đã hại cha tôi.
Tịch Quang bước đến bên cạnh tôi, nắm lấy tay tôi, không nói gì, chỉ đơn giản đứng đó, làm điểm tựa vững chắc như anh vẫn luôn là vậy.
Ba tháng sau phiên tòa, ông Đinh Văn Cảnh qua đời trong giấc ngủ, thanh thản, sau khi đã kịp chứng kiến công lý được thực thi, gánh nặng tội lỗi mười lăm năm cuối cùng cũng được trút bỏ trước khi ông nhắm mắt xuôi tay.
Tôi đứng trước mộ ông trong ngày an táng, đặt một bó hoa cúc trắng, thì thầm lời cảm ơn cuối cùng.
– Cảm ơn ông, vì đã can đảm lên tiếng, dù có muộn màng. Nhờ ông, cha tôi mới được minh oan trọn vẹn.
Cuộc sống của tôi dần trở lại quỹ đạo bình yên sau những tháng ngày sóng gió.
Với khoản bồi thường từ vụ án, cùng với phần tài sản hợp pháp của cha tôi được khôi phục lại từ những gì còn sót lại của Thành Phát cũ, tôi có đủ điều kiện để bắt đầu lại cuộc sống một cách vững vàng hơn, không còn phải sống trong căn phòng trọ chật hẹp như trước.
Tôi vẫn tiếp tục làm việc trong ngành tài chính, nhưng lần này ở một công ty kiểm toán độc lập, nơi Đức Anh cũng quyết định chuyển sang làm việc cùng sau khi rời khỏi Vương Phong, cả hai tiếp tục là những đồng nghiệp, những người bạn tin cậy của nhau.
Gia Bảo, sau vụ án đình đám này, trở nên nổi tiếng hơn trong giới luật sư, văn phòng nhỏ bé ngày nào giờ đã mở rộng thêm, nhận được nhiều lời mời hợp tác từ các công ty luật lớn, nhưng anh vẫn chọn giữ lại tinh thần ban đầu, nhận bào chữa miễn phí cho những trường hợp tương tự như cha tôi ngày trước, những người thấp cổ bé họng bị vu oan bởi kẻ có quyền thế.
Vương Minh Tuấn, sau khi rời khỏi Vương Phong, tôi nghe tin anh ta chuyển đến một thành phố khác, bắt đầu lại từ một công việc bình thường, không còn dính dáng gì đến ngành bất động sản hay tài chính nữa. Thỉnh thoảng, qua vài người quen chung, tôi nghe tin anh ta sống khép kín, nhưng dường như đang cố gắng xây dựng lại cuộc đời theo một hướng chân chính hơn.
Còn tôi và Lâm Tịch Quang, sau khi mọi sóng gió lắng xuống, anh quyết định không quay lại Đức để hoàn thành nốt học bổng, mà chuyển sang học tiếp một chương trình tương đương trong nước, để có thể ở gần tôi hơn.
– Anh không hối tiếc chứ?
Tôi hỏi anh, trong một buổi tối chúng tôi cùng ngồi ăn cơm tại căn hộ nhỏ mới thuê, không còn là phòng trọ tồi tàn ngày nào nữa.
– Hối tiếc gì cơ?
Anh hỏi lại, ánh mắt ngơ ngác.
– Vì đã bỏ dở học bổng để về sớm.
Tịch Quang mỉm cười, đặt đũa xuống, nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng quen thuộc.
– Học bổng có thể tìm lại cơ hội khác, nhưng em, và những khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời em, anh không muốn bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào nữa.
Tôi nhìn anh, lòng ấm áp lạ thường.
Kiếp trước, tôi đã từ chối một người đàn ông như thế này, để rồi phải trả giá bằng cả mười năm tuổi trẻ, bằng một cái chết cô độc trong căn biệt thự lạnh lẽo không một giọt nước mắt tiễn đưa.
Kiếp này, tôi đã chọn đúng, ngay từ giây phút đầu tiên mở mắt tỉnh dậy.
Một buổi tối cuối năm, dưới bóng cây muồng già trong sân khu trọ cũ, nơi chúng tôi đã đứng lần đầu tiên vào cái đêm định mệnh ấy, Tịch Quang quỳ xuống một chân, mở chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn giản dị nhưng tinh tế.
– My, em có nhớ câu hỏi anh từng nói sẽ hỏi em, khi anh trở về không?
Tôi nhìn anh, nước mắt đã rưng rưng từ trước khi anh kịp nói hết câu.
– Em nhớ.
– Vậy, em có đồng ý làm vợ anh không?
Tôi nhìn anh, nhìn cây muồng già vẫn đứng đó như một nhân chứng thầm lặng cho cả một hành trình dài của chúng tôi, từ một cuộc gọi điện thoại định mệnh, qua bao sóng gió của công lý và tội ác, cho đến khoảnh khắc này.
– Có.
Tôi đáp, đúng như câu trả lời tôi đã nói trong đêm đầu tiên của kiếp sống thứ hai này.
– Có, em đồng ý.
Tịch Quang đứng dậy, đeo nhẫn vào tay tôi, rồi ôm chặt lấy tôi giữa sân đêm lộng gió.
Tôi tựa đầu vào vai anh, nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng tràn ngập bình yên.
Kiếp trước, tôi đã sống một cuộc đời sai lầm, chọn nhầm người, chọn nhầm con đường, để rồi phải trả giá bằng tất cả những gì mình có.
Kiếp này, tôi đã chọn đúng, không chỉ trong tình yêu, mà còn trong cách đối mặt với sự thật, với công lý, với chính con người thật của mình.
Và tôi biết, dù phía trước còn nhiều điều chưa biết trước, nhưng với người đàn ông đang ôm tôi trong vòng tay ấm áp này, cùng những người bạn, người đồng minh đã sát cánh suốt hành trình vừa qua, tôi sẽ không bao giờ phải một mình bước đi trên con đường phía trước nữa.
