Chương 1
Đêm giao thừa năm tôi hai mươi tám tuổi, Cố Trình Dạ chặn tôi giữa sân bay với một nét mặt mà tôi chưa bao giờ thấy trên người đó: hoảng loạn.
Mười năm trước, chính anh ta là người ngồi trên giường tân hôn và nói: “Đừng nghĩ tôi thích cô.”
Tôi đã ghi câu đó vào xương.
Hôn nhân của chúng tôi bắt đầu bằng một tờ hợp đồng và kết thúc, tôi tưởng vậy, bằng một vali kéo ra cửa.
Ông nội tôi và ông nội anh ta đánh cờ với nhau ba mươi năm. Hai nhà kinh doanh cùng ngành, cùng thời, cùng già đi rồi cùng nghĩ rằng con cháu là quân cờ cuối cùng có thể đặt xuống. Năm tôi mười tám, họ bắt tay nhau trước mặt tôi và Cố Trình Dạ như thể chúng tôi không có mặt ở đó.
Cố Trình Dạ khi đó nhìn tôi một cái, lạnh tanh, rồi quay đi.
Không cần nói, tôi đã hiểu anh ta nghĩ gì về tôi.
Tôi ghét cái nhìn đó. Ghét cả người sở hữu nó.
Mười năm hôn nhân, chúng tôi sống dưới một mái nhà theo đúng nghĩa đen và chỉ có vậy.
Anh ta đi sớm về muộn. Tôi lo việc công ty riêng của mình, không hỏi anh ta một câu. Bữa tối nào chúng tôi ngồi cùng bàn thì không khí đặc như thạch cao. Tôi học cách không nhìn về phía anh ta. Anh ta học cách… tôi không biết anh ta học cách gì, vì tôi không để ý.
Hoặc tôi tự nói với mình như vậy.
Đêm nay tôi có chuyến bay 23:45. Visa đã có, căn hộ Singapore đã thuê, hợp đồng mới đã ký. Tôi đã chuẩn bị cho cái kết này từ sáu tháng trước, kỹ càng và lặng lẽ đến mức ngay cả trợ lý của tôi cũng không biết đầy đủ.
Ông nội tôi mất ba tuần trước. Điều khoản ràng buộc duy nhất trong hôn nhân này, theo đúng nghĩa pháp lý, đã biến mất cùng ông.
Tôi không nợ ai thêm bất cứ thứ gì nữa.
Anh ta đứng giữa làn người như một cái gai, tay không, không hành lý, không trợ lý, không cả áo khoác trong cái lạnh đêm ba mươi.
Cố Trình Dạ không bao giờ đi đâu không có chuẩn bị.
Nhưng anh ta đứng đó như người vừa chạy ra khỏi nhà.
– Em đi Singapore.
Tôi không hỏi, tôi nói. Giọng phẳng lặng như tờ giấy ký xong rồi xếp lại.
– Tôi biết.
– Vậy thì tránh ra.
Anh ta không tránh. Anh ta nhìn tôi bằng cái nhìn mà tôi không có tên gọi, vì mười năm nay chưa bao giờ thấy. Không lạnh. Không khinh. Không thờ ơ.
Hoảng loạn, tôi đã nghĩ đúng từ đầu.
– Ông nội tôi để lại thư, Tô Vãn.
Tên tôi trong miệng anh ta, không có tiền tố “cô”, không có khoảng cách an toàn quen thuộc. Tôi khựng lại một nhịp rồi ghìm lại ngay.
– Thư của ông nội anh thì liên quan gì đến tôi.
– Liên quan đến lý do ông tôi ép cuộc hôn nhân này.
Lần đầu tiên trong mười năm, giọng Cố Trình Dạ có gì đó run. Rất nhỏ, rất nén. Nhưng tôi nghe ra.
Và tôi ghét mình vì đã nghe ra.
– Anh tưởng nói điều đó thì tôi sẽ ở lại sao?
– Không. Tôi tưởng nói điều đó thì cô sẽ hiểu tại sao tôi không thể để cô đi mà không biết.
Màn hình điện tử phía trên đầu chúng tôi nhấp nháy. Chuyến bay 23:45, cổng đóng lúc 23:20.
Còn mười hai phút.
Tôi nhìn vali kéo trong tay mình. Nhìn cổng ra. Nhìn lại anh ta, người đứng đó không có áo khoác, môi tái vì lạnh, nhưng không lùi.
Mười năm tôi tự nhủ mình ghét Cố Trình Dạ là vì anh ta đáng ghét.
Mười hai phút nữa tôi sẽ kiểm chứng điều đó lần cuối.
– Thư đó nói gì.
Câu hỏi thoát ra khỏi miệng tôi trước khi tôi kịp nuốt nó lại, và Cố Trình Dạ nhắm mắt một giây, như thể anh ta cũng không chắc mình có đủ can đảm để trả lời.
Anh ta mở mắt.
– Ông tôi nói… anh ta là người yêu cầu cuộc hôn nhân này. Không phải ông nội cô.
Tôi đứng im.
– Ông nội cô đang cần tiền cứu công ty, Tô Vãn. Ông tôi đề nghị trợ giúp. Điều kiện là hai nhà kết thông gia. Nhưng người chủ động đề nghị điều kiện đó với ông tôi trước… là tôi.
Tiếng loa phát thanh vang lên đâu đó xa xa. Tôi không nghe nội dung.
– Năm đó anh hai mươi hai tuổi.
– Ừ.
– Tại sao.
Không phải câu hỏi. Tôi không có giọng để hỏi.
Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, không tránh lần đầu tiên trong mười năm.
– Vì năm cô mười tám tuổi, tôi thấy cô đứng khóc một mình sau lễ tốt nghiệp trong khi cả nhà cô đang ăn mừng ở nhà hàng mà không ai nhớ mời cô. Tôi đứng đó mười lăm phút và không làm gì được.
Mười năm.
Mười năm tôi nghĩ anh ta khinh tôi.
Mười năm anh ta lạnh nhạt, xa cách, không bao giờ giải thích. Đêm tân hôn ngồi trên ghế nói “đừng nghĩ tôi thích cô” bằng giọng như đang đọc hợp đồng.
Tôi tưởng đó là khinh thường.
Nhưng giờ tôi nhớ lại, đêm đó anh ta không nhìn vào mắt tôi lần nào.
– Anh… đáng lẽ nói thẳng.
– Đáng lẽ vậy.
Giọng anh ta trầm xuống, không bào chữa, không xin lỗi hoa mỹ.
– Nhưng tôi nghĩ nếu cô biết, cô sẽ thấy mình nợ tôi. Và tôi không muốn điều đó.
Màn hình phía trên đầu chúng tôi đổi trạng thái.
Cổng đóng: 23:20.
Chín phút.
Tôi nhìn vali trong tay. Căn hộ Singapore. Hợp đồng mới. Sáu tháng chuẩn bị lặng lẽ kỹ càng.
Tôi nhìn anh ta, môi tái, không áo khoác, đứng giữa sân bay đêm ba mươi như người đánh cược tất cả vào một câu nói.
– Anh chạy ra đây, không mang gì hết, chỉ để nói với tôi điều này.
– Ừ.
– Anh biết tôi vẫn có thể bước vào cổng đó.
– Biết.
Có thứ gì đó trong ngực tôi nứt ra, rất khẽ, rất đau, theo cách mà mười năm ghét hận không bao giờ đau theo kiểu này.
Sân Bay Đêm Ba Mươi
Tôi nhìn anh ta thêm ba giây.
Rồi tôi nhìn cổng số 7.
Màn hình vẫn đang đếm ngược. Tám phút. Bảy phút rưỡi.
Cả đời tôi không ai chạy ra đón tôi. Không ai đứng đợi. Không ai biết tôi khóc một mình sau lễ tốt nghiệp, ngoài một người con trai hai mươi hai tuổi mà tôi chưa từng quen, đứng nhìn mười lăm phút rồi không làm gì được, rồi đi tìm cách làm điều gì đó theo kiểu hoàn toàn sai.
Mười năm sai.
– Tôi cần anh trả lời một câu.
Anh ta gật đầu.
– Bây giờ, không phải mười năm trước, không phải vì tội lỗi hay vì ông nội hay vì bất cứ thứ gì khác… anh muốn gì.
Cố Trình Dạ đứng im.
Lần đầu tiên trong mười năm, tôi thấy anh ta không biết phải mặc kệ cảm xúc của mình.
– Tôi muốn cô không bước vào cổng đó.
Đơn giản vậy thôi.
Không hoa mỹ. Không điều kiện. Không hợp đồng.
Tôi nhìn xuống vali, ngón tay siết nhẹ vào tay cầm… rồi buông ra.
Anh không đưa tay ra đỡ vali của tôi. Có lẽ anh biết, nếu làm vậy, tôi sẽ lập tức nhớ ra mình đang định rời đi.
Chúng tôi ra khỏi sân bay trong im lặng, một loại im lặng khác hẳn mười năm im lặng cũ. Trước đây im lặng là bức tường. Đêm nay im lặng là một khoảng sân ai cũng sợ bước qua trước.
Xe của anh đậu ở làn đường cấm dừng, đèn cảnh báo vẫn nhấp nháy, như thể anh lái đến đây mà không nghĩ đến việc quay về.
– Lên xe đi.
Tôi không lên ngay. Tôi đứng nhìn anh một lúc, cố tìm trong khuôn mặt quen thuộc mười năm ấy một dấu vết của người đàn ông lạnh lùng tôi từng biết. Không tìm thấy. Có lẽ người đó chưa từng tồn tại, chỉ là một lớp vỏ anh tự đắp lên.
Tôi lên xe.
Suốt quãng đường về, anh không bật nhạc như mọi khi. Đèn thành phố lướt qua kính xe, hắt lên gò má anh những vệt sáng vàng nhạt rồi tắt. Tôi ngồi cạnh, hai tay đặt trên vali đã kéo vào lòng như một tấm khiên.
– Anh giữ bức thư đó bao lâu rồi.
– Ba tuần. Từ ngày ông tôi mất.
– Sao không đưa cho tôi sớm hơn.
Anh nhìn thẳng ra đường, quai hàm hơi siết lại.
– Vì tôi sợ. Đưa thư nghĩa là phải nói hết những gì thư không viết. Và tôi không biết bắt đầu từ đâu.
Căn nhà chúng tôi sống mười năm hiện ra ở cuối con phố, đèn hành lang vẫn sáng như thường lệ, như thể nó không hề biết đêm nay suýt nữa là đêm cuối cùng.
Anh tắt máy nhưng không mở cửa xe ngay.
– Tô Vãn.
Tôi quay sang.
– Cảm ơn cô, vì đã ở lại nghe hết.
Tôi không trả lời. Tôi sợ nếu mở miệng, giọng mình sẽ run, và mười năm giữ thể diện của tôi sẽ vỡ ngay trên chiếc ghế xe này.
Bức thư nằm trong một phong bì da cũ, nét chữ ông nội anh run run nhưng vẫn ngay ngắn, kiểu chữ của người viết thư tay cả đời.
Anh đưa cho tôi đọc trong phòng khách, dưới ánh đèn vàng, không mở thêm bất cứ ngọn đèn nào khác, như thể ánh sáng mờ sẽ khiến những dòng chữ bớt nặng nề hơn.
“Trình Dạ, khi con đọc được thư này, ông đã không còn kịp nói hết mọi chuyện bằng miệng. Mười năm trước, ông đồng ý giúp gia đình họ Tô không phải vì tình bạn cờ tướng ba mươi năm, mà vì con đã quỳ trước mặt ông, nói rằng nếu ông không ra tay, con bé sẽ mất tất cả, kể cả danh dự của cha nó.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh. Anh không nhìn tôi, mắt dán vào một điểm vô định trên tường.
Tôi đọc tiếp.
“Tô Thành Nghiệp không tham ô. Ông biết rõ điều đó, vì người đưa chứng cứ giả hôm ấy chính là em trai ông ta, đến gặp ông vào một đêm mưa, nhờ ông làm chứng cho một bản báo cáo tài chính không có thật, đổi lại hắn hứa nhường cổ phần. Ông từ chối. Nhưng ông không đủ can đảm vạch trần, vì khi đó công ty của Tô gia đã như con thuyền thủng, chỉ cần một đợt sóng nữa là chìm hẳn, và người ta sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu người đã khuất.”
Tay tôi lạnh đi.
Người đã khuất, là cha tôi.
– Chú tôi.
Tôi nói ra ba chữ đó mà cảm giác như đang nuốt một viên đá.
– Tô Vãn.
– Ông ấy hại cha tôi.
Trình Dạ không nói gì. Anh chỉ ngồi xuống cạnh tôi, không chạm vào tôi, chỉ ngồi đó, như một bức tường lặng lẽ chắn sau lưng để tôi không ngã.
– Đây là lý do ông tôi ép cuộc hôn nhân này. Không phải để trói buộc hai nhà. Mà để có một chỗ đứng hợp pháp trong công ty của các người, phòng khi cần chứng cứ, phòng khi cần bảo vệ cô.
– Ông biết trước là chú tôi sẽ ra tay lần nữa.
– Ông đoán được. Người như vậy không dừng lại sau một lần.
Tôi gấp bức thư lại, tay run nhưng không phải vì sợ.
Là vì tức giận.
