Chương 6
Ánh mắt của Lâm Thư Hàng hướng về phía cha tôi khiến cả phòng họp chìm trong sự im lặng ngột ngạt. Cha tôi cúi gằm mặt, hai bàn tay siết chặt lấy nhau trên mặt bàn gỗ bóng loáng.
“Anh đang ám chỉ điều gì?” Tôi hỏi thẳng, không để anh ta có cơ hội dẫn dắt câu chuyện theo hướng khác.
“Không có gì cả.” Lâm Thư Hàng đáp, nụ cười trở lại trên môi anh ta nhanh như khi nó biến mất. “Tôi chỉ muốn nhắc chị rằng, mọi cuộc điều tra đều có thể đào lên những bí mật mà chính người khởi xướng cũng không lường trước được hậu quả.”
“Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho mọi hậu quả, kể cả những điều tồi tệ nhất.” Tôi đáp, giọng không hề nao núng. “Hội đồng quản trị, tôi đề nghị biểu quyết ngay hôm nay, tạm đình chỉ chức vụ của ông Lâm Thư Hàng trong thời gian điều tra, đồng thời phong tỏa toàn bộ tài khoản liên quan đến bảy công ty vỏ bọc đã nêu.”
Cuộc biểu quyết diễn ra căng thẳng, nhưng với bằng chứng tài chính rõ ràng cùng sự ủng hộ của các cổ đông độc lập vốn đã bất mãn với tình hình kinh doanh sa sút nhiều năm qua, đề nghị của tôi được thông qua với đa số phiếu áp đảo. Lâm Thư Hàng bị tạm đình chỉ chức vụ ngay tại chỗ, dưới sự giám sát của bộ phận pháp chế tập đoàn.
Khi rời khỏi phòng họp, anh ta đi ngang qua tôi, dừng lại một giây, giọng nói chỉ đủ tôi nghe thấy.
“Chị nghĩ đình chỉ chức vụ của tôi sẽ giải quyết được vấn đề sao? Chị vẫn chưa hiểu, tôi không chiến đấu một mình trong tòa nhà này.”
Câu nói ấy như một lời cảnh báo lạnh người, nhưng tôi không để lộ bất kỳ sự dao động nào ra bên ngoài.
Tối hôm đó, khi tôi đang chuẩn bị hồ sơ để gửi lên cơ quan điều tra tài chính, Thừa Uyên gọi điện, giọng có phần gấp gáp bất thường.
“Cô cần cẩn thận. Tôi vừa nhận được tin, cổ phiếu của Tập đoàn Kỳ Nguyên của cô đang bị bán tháo bất thường trên thị trường, giá giảm mười lăm phần trăm chỉ trong vòng ba giờ đồng hồ.”
Tôi lập tức mở bảng theo dõi thị trường chứng khoán. Đúng như Thừa Uyên nói, cổ phiếu công ty tôi tự tay gây dựng suốt mười năm đang lao dốc không phanh, kèm theo hàng loạt tin đồn thất thiệt lan truyền trên các diễn đàn tài chính, cáo buộc tôi thao túng báo cáo tài chính để trục lợi cá nhân.
“Ai đứng sau vụ này?” Tôi hỏi, giọng lạnh băng.
“Chúng tôi đang truy vết, nhưng có dấu hiệu cho thấy đây là một chiến dịch được chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, không phải phản ứng tự phát của thị trường.” Thừa Uyên đáp. “Có khả năng, ai đó đã lường trước việc cô sẽ hành động mạnh tay trong cuộc họp hôm nay, và chuẩn bị sẵn đòn phản công để làm suy yếu vị thế của cô, cả ở tập đoàn gia tộc lẫn công ty riêng.”
Tôi siết chặt điện thoại trong tay. Đây rõ ràng không phải là một kẻ đơn độc. Lâm Thư Hàng, dù bị đình chỉ chức vụ, vẫn còn đủ khả năng điều khiển một mạng lưới rộng lớn để phản đòn ngay lập tức.
“Tôi cần một cuộc họp báo khẩn cấp ngay sáng mai.” Tôi nói, giọng kiên quyết. “Tôi sẽ công khai minh bạch toàn bộ báo cáo tài chính của Kỳ Nguyên trước công chúng, để dập tắt mọi tin đồn thất thiệt trước khi chúng kịp gây thiệt hại nghiêm trọng hơn.”
Cuộc họp báo sáng hôm sau diễn ra trong sự chú ý của toàn bộ giới truyền thông tài chính. Tôi đứng trước hàng chục ống kính máy quay, trình bày từng con số minh bạch, từng hợp đồng đã được kiểm toán độc lập xác nhận, đập tan mọi cáo buộc vô căn cứ chỉ trong vòng chưa đầy một giờ đồng hồ.
“Tôi muốn khẳng định với toàn thể cổ đông và công chúng, Tập đoàn Kỳ Nguyên luôn hoạt động minh bạch, tuân thủ nghiêm ngặt mọi quy định pháp luật.” Tôi nói trước các phóng viên, giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. “Bất kỳ ai cố tình tung tin đồn thất thiệt nhằm mục đích thao túng thị trường, chúng tôi sẽ không ngần ngại truy cứu trách nhiệm pháp lý đến cùng.”
Cổ phiếu công ty tôi phục hồi ngay trong phiên giao dịch chiều cùng ngày, thậm chí còn tăng cao hơn mức trước khi bị tấn công, nhờ vào sự minh bạch và phản ứng nhanh chóng. Nhưng chiến thắng này chỉ khiến tôi càng thêm cảnh giác. Kẻ đứng sau đủ tinh vi để tấn công đồng thời cả hai mặt trận, gia tộc và công ty riêng của tôi, chắc chắn không phải một đối thủ tầm thường.
Chiều tối hôm đó, khi tôi trở về căn hộ, tôi phát hiện cửa nhà đã bị cạy khóa. Bên trong, mọi thứ vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu trộm cắp tài sản. Nhưng trên bàn làm việc của tôi, ai đó đã cố tình để lại một bức ảnh, chụp cận cảnh Thừa Uyên đang bước ra khỏi một tòa nhà lạ vào lúc nửa đêm, kèm theo một mảnh giấy viết tay ngắn gọn.
“Người cô tin tưởng nhất, chưa chắc đã đứng về phía cô.”
