Chương 8 (Hoàn)
Phòng họp lớn của tập đoàn Hoa Vinh chật kín người vào sáng hôm sau, tất cả các cổ đông lớn, thành viên hội đồng quản trị, cùng đại diện pháp lý đều có mặt đầy đủ theo lệnh triệu tập khẩn cấp từ chủ tịch Thẩm Dịch Chinh.
Chu Vĩnh Khang ngồi ở hàng ghế đầu, nét mặt cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt lấm lét liên tục đảo qua đảo lại, không giấu nổi sự bất an. Kỷ Lan cũng có mặt trong phòng họp, với tư cách khách mời đặc biệt theo yêu cầu của Thẩm Dịch Chinh, dù bà không hề hay biết lý do thực sự đằng sau lời mời này.
“Cảm ơn tất cả quý vị đã có mặt hôm nay.” Thẩm Dịch Chinh mở đầu, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. “Cuộc họp khẩn cấp lần này được triệu tập nhằm giải quyết một vấn đề nghiêm trọng, liên quan đến hành vi thất thoát tài sản công ty có hệ thống, kéo dài trong nhiều năm, cùng với đó là âm mưu thâu tóm bất hợp pháp cổ phần của các cổ đông nhỏ.”
Cả phòng họp xôn xao. Chu Vĩnh Khang đứng bật dậy, giọng cố tỏ ra tức giận, “Chủ tịch đang ám chỉ điều gì? Nếu có cáo buộc, xin đưa ra bằng chứng cụ thể, không thể vu khống suông như vậy.”
“Bằng chứng, tôi có đầy đủ.” Thẩm Dịch Chinh ra hiệu cho luật sư Vệ Thanh trình chiếu lên màn hình lớn toàn bộ sơ đồ dòng tiền phức tạp, kết nối hàng loạt công ty vỏ bọc với các khoản thanh toán bất thường từ Hoa Vinh, cùng với bản sao các hóa đơn mua thiết bị lưu trữ USB được truy xuất từ hệ thống kế toán nội bộ, trùng khớp với thiết bị đã được dùng để cài đặt tài liệu vu oan vào máy tính của Lâm Uyển.
Tiếp theo, đoạn ghi âm quan trọng từ Kỷ Tiểu Đồng được phát ra trước toàn thể hội đồng, giọng nói của Chu Vĩnh Khang và Kỷ Lan vang lên rõ ràng, bàn bạc chi tiết về kế hoạch thâu tóm cổ phần, về việc dàn dựng vụ vu oan đánh cắp bí mật thương mại, cùng nhiều tình tiết khác liên quan đến hành vi thao túng tài chính kéo dài nhiều năm.
Sắc mặt Chu Vĩnh Khang tái mét, hai tay siết chặt thành ghế. Kỷ Lan ngồi lặng người, không còn giữ được vẻ bình thản ban đầu, run rẩy nhìn quanh phòng họp với ánh mắt hoảng loạn.
“Đây, đây chỉ là bằng chứng giả, bị cắt ghép.” Chu Vĩnh Khang cố gắng chống chế, nhưng giọng nói đã không còn chút tự tin nào.
“Đoạn ghi âm này đã được cơ quan giám định độc lập xác nhận tính xác thực.” Luật sư Vệ Thanh nói, đưa ra văn bản giám định chính thức. “Đồng thời, chúng tôi cũng đã hoàn tất hồ sơ chuyển cho cơ quan điều tra kinh tế, yêu cầu vào cuộc điều tra chính thức đối với hành vi thất thoát tài sản và thao túng thị trường của ông Chu Vĩnh Khang cùng bà Kỷ Lan.”
Ngay khi lời nói vừa dứt, cửa phòng họp bật mở, một nhóm cán bộ điều tra kinh tế trong trang phục chính thức bước vào, theo sau là các nhân viên an ninh của tòa nhà.
“Chúng tôi là cán bộ điều tra kinh tế, đã nhận được đơn tố giác chính thức kèm đầy đủ bằng chứng liên quan đến hành vi thất thoát tài sản doanh nghiệp có tổ chức.” Người đứng đầu nhóm điều tra tuyên bố, giọng nghiêm nghị. “Đề nghị ông Chu Vĩnh Khang và bà Kỷ Lan hợp tác, theo chúng tôi về trụ sở để làm việc.”
Chu Vĩnh Khang đứng chết lặng giữa phòng họp, ánh mắt tuyệt vọng nhìn quanh những gương mặt từng là đồng nghiệp, đối tác thân thiết suốt bao nhiêu năm qua, giờ đây tất cả đều nhìn ông ta với ánh mắt xa lạ, dò xét.
Kỷ Lan bật khóc, cố gắng níu kéo, “Không, đây là hiểu lầm, tôi không làm gì sai cả…”
Nhưng không ai lên tiếng bênh vực bà nữa. Hai người bị dẫn ra khỏi phòng họp trong sự im lặng nặng nề của toàn thể hội đồng quản trị và các cổ đông có mặt.
Lâm Uyển ngồi ở hàng ghế cuối, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng người mẹ kế từng sống chung một mái nhà suốt nhiều năm bị dẫn đi trong tủi nhục. Trong lòng cô không hề có cảm giác hả hê như cô từng tưởng tượng, mà chỉ là một sự nhẹ nhõm xen lẫn chút chua xót khó tả.
Sau khi tình hình phòng họp dần lắng xuống, Thẩm Dịch Chinh tiếp tục phát biểu, giọng đã trở lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. “Về phần cô Kỷ Tiểu Đồng, người đã chủ động cung cấp bằng chứng quan trọng giúp phanh phui toàn bộ vụ việc, tôi đề nghị hội đồng quản trị và các cơ quan liên quan xem xét mức độ hợp tác tích cực của cô ấy khi đưa ra quyết định xử lý cuối cùng.”
Đa số thành viên hội đồng đều gật đầu đồng thuận, ghi nhận sự đóng góp quan trọng của Kỷ Tiểu Đồng trong việc đưa toàn bộ âm mưu ra ánh sáng, dù cô cũng sẽ phải chịu trách nhiệm nhất định trước pháp luật vì hành vi cài đặt bằng chứng giả trước đó.
Cuộc họp kết thúc trong không khí vừa căng thẳng vừa nhẹ nhõm. Lâm Uyển bước ra khỏi phòng họp, đứng trước khung cửa kính lớn nhìn xuống thành phố phía dưới, cảm nhận rõ ràng một chương mới trong cuộc đời mình vừa chính thức mở ra, khác hẳn hoàn toàn với những gì cô đã trải qua trong kiếp trước.
Ba tháng sau ngày đại hội cổ đông khẩn cấp, quá trình điều tra chính thức đối với Chu Vĩnh Khang và Kỷ Lan đã hoàn tất. Chu Vĩnh Khang bị truy tố với nhiều tội danh nghiêm trọng liên quan đến biển thủ tài sản doanh nghiệp, thao túng thị trường chứng khoán nội bộ, và tổ chức đường dây rửa tiền quy mô lớn, đối mặt với án tù dài hạn cùng khoản bồi thường khổng lồ.
Kỷ Lan cũng bị truy tố với vai trò đồng phạm tích cực, tham gia trực tiếp vào kế hoạch thâu tóm cổ phần bất hợp pháp và hành vi cấu kết vu oan, dàn dựng bằng chứng giả. Do mức độ nghiêm trọng và thời gian thực hiện hành vi phạm tội kéo dài, tòa án không xem xét bất kỳ tình tiết giảm nhẹ đáng kể nào cho bà.
Riêng phần Kỷ Tiểu Đồng, nhờ vào việc chủ động hợp tác cung cấp bằng chứng quan trọng ngay từ giai đoạn đầu điều tra, cùng với việc thể hiện sự ăn năn hối cải rõ ràng, tòa án đã xem xét áp dụng mức án treo kèm theo yêu cầu thực hiện lao động công ích và cam kết bồi thường một phần thiệt hại cho Lâm Uyển trong khả năng tài chính của mình.
Lâm Uyển đứng ở hành lang tòa án ngày tuyên án, nhìn Kỷ Tiểu Đồng bước ra với gương mặt vừa nhẹ nhõm vừa đầy tâm trạng phức tạp.
“Cảm ơn chị.” Kỷ Tiểu Đồng nói, cúi đầu thật sâu trước mặt cô. “Nếu không có sự khoan dung của chị trong lời khai trước tòa, có lẽ em đã phải chịu một bản án nặng nề hơn nhiều.”
“Chị không thể hoàn toàn tha thứ cho những gì đã xảy ra.” Lâm Uyển nói thẳng, giọng điềm tĩnh nhưng không né tránh sự thật. “Nhưng chị hiểu, em cũng là nạn nhân của hoàn cảnh, của sự thao túng từ chính người mẹ ruột của mình. Chị hy vọng, từ giờ trở đi, em có thể thực sự sống cuộc đời của riêng mình, không còn bị ràng buộc bởi những toan tính sai lầm nữa.”
Kỷ Tiểu Đồng gật đầu, nước mắt lăn dài nhưng khóe môi đã có thể nở một nụ cười nhẹ nhõm chân thật, khác hẳn những nụ cười giả tạo suốt nhiều năm trước đó. Hai người không còn là chị em thân thiết như trước, cũng không thể quay lại mối quan hệ cũ, nhưng ít nhất, giữa họ không còn tồn tại sự dối trá, oán hận sâu sắc như kiếp trước nữa. Đó có lẽ là kết cục công bằng và nhân văn nhất mà cả hai có thể đạt được sau tất cả những gì đã xảy ra.
***
Sau khi vụ việc lắng xuống, hồ sơ niêm phong tại văn phòng công chứng Đông Thành chính thức được mở, dưới sự chứng kiến của luật sư và đại diện pháp lý của Hoa Vinh. Toàn bộ cổ phần mà cha Lâm Uyển để lại được chính thức chuyển giao cho cô, một phần tài sản đáng kể giúp cô có được vị thế vững vàng hơn rất nhiều trong ngành công nghiệp giải trí, không còn phải phụ thuộc hoàn toàn vào bất kỳ ai.
Sự nghiệp diễn xuất của Lâm Uyển từ đó cũng thăng hoa mạnh mẽ, hoàn toàn dựa trên thực lực và sự tôn trọng dành cho khán giả, không còn vướng bận bởi những scandal hay âm mưu hãm hại như kiếp trước. Cô nhận được nhiều vai diễn lớn, được giới chuyên môn đánh giá cao, dần khẳng định vị trí của mình như một trong những gương mặt tài năng nhất thế hệ mới.
Một buổi tối cuối thu, Thẩm Dịch Chinh đưa Lâm Uyển đến thăm lại phần mộ của cha cô, nơi anh đã âm thầm cho người chăm sóc chu đáo suốt thời gian qua mà không hề nói với cô một lời nào.
“Cảm ơn anh.” Cô nói, đứng trước mộ phần cha, giọng nghẹn ngào xúc động. “Nếu không có anh đồng hành suốt chặng đường vừa qua, có lẽ chị đã không thể đi đến ngày hôm nay.”
“Không, chính cô mới là người đã tự mình chiến đấu đến cùng.” Thẩm Dịch Chinh nói, khẽ nắm lấy tay cô. “Tôi chỉ là người may mắn được đồng hành cùng cô trên chặng đường đó thôi.”
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng chưa từng có kể từ ngày họ gặp nhau. “Lâm Uyển, tôi biết chặng đường vừa qua rất khó khăn, nhưng tôi mong rằng, chặng đường tiếp theo, tôi có thể tiếp tục đồng hành cùng em, không chỉ với tư cách đồng minh trong công việc, mà là với một danh phận khác, gần gũi hơn rất nhiều.”
Lâm Uyển nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ nhưng khóe môi đã nở một nụ cười rạng rỡ chưa từng có trong suốt cả hai kiếp sống của mình. “Em cũng mong muốn điều đó, anh Dịch Chinh.”
Cách xưng hô thân mật lần đầu tiên cô dùng để gọi tên anh khiến Thẩm Dịch Chinh khẽ sững lại, sau đó nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp nở rộ trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng, nghiêm nghị của anh. Anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, ánh hoàng hôn cuối thu buông xuống dịu dàng phía sau lưng cả hai, như một lời chúc phúc lặng lẽ cho một khởi đầu mới, trọn vẹn và xứng đáng hơn rất nhiều so với những gì Lâm Uyển từng dám mơ ước ở kiếp sống trước.
Đứng giữa nghĩa trang yên bình, Lâm Uyển thầm thì trong lòng, như một lời báo cáo muộn màng gửi đến người cha đã khuất, rằng cô đã đòi lại được tất cả những gì thuộc về mình, không chỉ là tài sản, danh dự, mà còn là một cuộc đời mới, được xây dựng trên nền tảng của sự tỉnh táo, mạnh mẽ, và một tình yêu chân thành mà cô xứng đáng được nhận.
