Chương 4
Vãn Chi bước vào biệt thự với vẻ ngoài bình thản nhất có thể, dù trong lòng đang cuộn trào sóng gió. Bà Lâm Nguyệt Quyên đã đứng đợi sẵn ở phòng khách, nụ cười trên môi không giấu nổi sự dò xét.
“Sang tận Zurich thăm chồng, vất vả cho con rồi.” Bà nói, giọng ngọt nhạt khó đoán. “Tình hình bên đó thế nào, Dịch Phong đã nhớ ra gì chưa?”
“Anh ấy vẫn đang hồi phục.” Vãn Chi đáp, không để lộ thêm bất cứ chi tiết nào. “Con nghe nói ba có dấu hiệu tỉnh lại, không biết tình hình hiện tại thế nào rồi ạ?”
Nụ cười trên môi Lâm Nguyệt Quyên khẽ cứng lại trong một giây. “Chỉ là phản xạ tự nhiên của cơ thể, bác sĩ nói không có gì đáng mừng cả. Con đừng nuôi hy vọng viển vông.”
“Vậy con có thể vào thăm ba một chút được không?” Vãn Chi hỏi, cố giữ giọng bình thường.
“Bác sĩ dặn cần môi trường tuyệt đối yên tĩnh, không cho người ngoài vào thăm lúc này.” Bà đáp ngay, không chút do dự. “Con thông cảm.”
Vãn Chi gật đầu, không tranh cãi thêm, chỉ lặng lẽ xin phép lên phòng nghỉ ngơi. Nhưng trong lòng cô đã ghi nhớ rõ, câu trả lời quá nhanh và quá cứng nhắc ấy chỉ càng khẳng định thêm nghi ngờ của cô, ông Thẩm Chính Nam có lẽ đã có tiến triển tốt hơn nhiều so với những gì bà ta công bố.
Trên đường lên phòng, cô đi ngang qua phòng khách nhỏ, nơi Nhược Vy đang ngồi xem điện thoại. Cô em chồng ngẩng lên, ánh mắt lướt qua Vãn Chi với vẻ dò xét không giấu giếm. “Chị dâu về rồi à? Nghe nói bên Zurich có drama hay lắm, chị với con bồ cũ của anh Dịch Phong gặp nhau chắc căng lắm nhỉ.”
Vãn Chi khựng lại một giây. Vậy là ngay cả Nhược Vy cũng đã biết về sự tồn tại của Tôn Diệc Nhi, có nghĩa là toàn bộ kế hoạch đó đã được bàn bạc công khai trong gia đình, không phải chỉ riêng bà Lâm Nguyệt Quyên tự ý sắp đặt. “Không có gì đáng nói cả.” Cô đáp gọn, không muốn sa vào cuộc khẩu chiến vô nghĩa.
“Ừ thì chị cứ nói vậy.” Nhược Vy nhún vai, quay lại với điện thoại, giọng lạnh nhạt. “Nhưng em khuyên chị, đừng cố chấp quá. Anh Dịch Phong giờ có nhớ chị là ai đâu, biết đâu sau này gặp lại Tôn Diệc Nhi, anh ấy lại thấy hợp hơn thì sao.”
Vãn Chi không đáp, chỉ lặng lẽ bước tiếp lên cầu thang, trong lòng càng thêm chắc chắn rằng gia đình này đã đồng lòng dựng lên một mạng lưới toan tính chằng chịt, và cô cần phải cẩn trọng với từng câu nói, từng ánh mắt của bất cứ ai trong ngôi nhà này.
***
Đúng mười giờ tối, như lời chú Lý đã hẹn, Vãn Chi lặng lẽ rời phòng, di chuyển theo lối cầu thang phụ ít người qua lại. Hành lang tầng ba tối om, chỉ có ánh đèn ngủ mờ nhạt hắt ra từ khe cửa phòng bệnh riêng được thiết lập tạm thời cho ông Thẩm Chính Nam.
Chú Lý đứng chờ sẵn ở góc hành lang, ra hiệu cho cô đi nhanh. “Camera đã bị vô hiệu hóa tạm thời, năm phút thôi, cô chủ.”
Vãn Chi khẽ gật đầu, đẩy cửa bước vào phòng bệnh. Ánh đèn mờ nhạt chiếu lên gương mặt gầy gò của cha chồng, các thiết bị y tế kêu tít tít đều đặn bên cạnh giường. Cô bước lại gần, nắm lấy bàn tay gầy guộc của ông.
“Ba.” Cô gọi khẽ, giọng nghẹn ngào. “Con là Vãn Chi, vợ của Dịch Phong. Con biết ba có thể nghe thấy con.”
Không có phản ứng gì trong vài giây đầu tiên. Vãn Chi cắn chặt môi, cố kìm nước mắt, tiếp tục nói. “Ba ơi, di chúc mà mẹ Lâm công bố là giả. Con đã nghe được cuộc trò chuyện giữa bà ấy và luật sư Chu, họ đã làm giả chữ ký của ba. Dịch Phong bị tai nạn xe ở Zurich, cũng có dấu hiệu bị phá hoại. Con cần ba tỉnh lại, cần ba nói cho con biết sự thật.”
Đúng lúc đó, cô cảm nhận được một cử động nhẹ nơi những ngón tay đang nằm trong lòng bàn tay mình. Rất khẽ, nhưng rõ ràng, các ngón tay của ông Thẩm Chính Nam đang siết nhẹ lấy tay cô.
Vãn Chi nín thở, tim đập dồn dập. “Ba, ba có nghe thấy con nói không? Nếu nghe thấy, xin ba bóp tay con thêm một lần nữa.”
Một khoảng lặng dài trôi qua, rồi các ngón tay ấy lại khẽ siết chặt thêm lần nữa, chậm rãi nhưng chắc chắn.
Nước mắt Vãn Chi trào ra không kìm được. Ông vẫn còn ý thức, dù không thể mở mắt hay cử động toàn thân, nhưng ông vẫn nghe thấy, vẫn hiểu được mọi điều cô vừa nói.
“Ba yên tâm.” Cô nói, giọng run rẩy nhưng kiên định. “Con sẽ không để họ thành công. Con sẽ tìm ra sự thật, sẽ bảo vệ những gì thuộc về Dịch Phong, thuộc về ba.”
Tiếng bước chân vội vã vang lên ngoài hành lang, chú Lý ló đầu vào, giọng gấp gáp. “Cô chủ, có người tới, mau ra thôi.”
Vãn Chi vội vàng lau nước mắt, siết nhẹ tay cha chồng một lần cuối rồi rời khỏi phòng, đúng lúc bóng dáng một y tá lạ mặt xuất hiện ở đầu hành lang, ánh mắt dò xét nhìn về phía cô.
“Cô là ai? Sao lại ở đây giờ này?” Người y tá hỏi, giọng đầy nghi hoặc, tay đã đặt lên bộ đàm như sẵn sàng báo động.
Vãn Chi nhanh trí đáp lại, giọng bình thản. “Tôi là con dâu của ông Thẩm Chính Nam, không ngủ được nên ghé qua thăm ba một chút. Có gì không ổn sao?”
Người y tá nhìn cô dò xét thêm vài giây, rồi có lẽ vì thấy vẻ ngoài đường hoàng, ăn mặc chỉnh tề của Vãn Chi không giống kẻ đột nhập, mới miễn cưỡng gật đầu. “Xin lỗi, quy định của bà chủ là không ai được vào thăm ngoài giờ, kể cả người nhà. Tôi phải báo cáo lại việc này.”
“Cứ báo cáo.” Vãn Chi đáp, giọng vẫn giữ được vẻ điềm nhiên dù trong lòng đang thấp thỏm. “Tôi là vợ hợp pháp của con trai ông ấy, không có quy định nào có thể ngăn cản tôi thăm cha chồng mình cả.”
Cô quay lưng bước đi, dáng vẻ đường hoàng không chút nao núng, dù bước chân sau lưng cô đã nhanh hơn hẳn khi vừa khuất khỏi tầm mắt người y tá.
***
Trở về phòng, Vãn Chi ngồi lặng hồi lâu, tim vẫn chưa hết đập nhanh. Cô nhắn tin cho Tưởng Hạo, kể lại toàn bộ những gì vừa xảy ra.
“Nếu ông ấy còn ý thức, đây là tin cực kỳ quan trọng.” Tưởng Hạo trả lời ngay. “Nhưng vấn đề là làm sao chứng minh được điều này trước pháp luật, khi bà Lâm Nguyệt Quyên hoàn toàn kiểm soát đội ngũ y tế điều trị. Cậu cần một bác sĩ độc lập, không liên quan gì đến gia đình họ Thẩm, để xác nhận tình trạng ý thức thật sự của ông.”
“Tớ sẽ tìm cách.” Vãn Chi đáp, ngón tay gõ nhanh trên màn hình. “Còn một chuyện nữa, tớ nghe được tin, bà ta đang chuẩn bị triệu tập họp cổ đông bất thường trong vòng một tuần tới, để giành quyền quản lý cổ phần của ba chồng tớ.”
“Một tuần.” Tưởng Hạo im lặng một lúc rồi đáp. “Thời gian gấp, nhưng không phải không có cách trì hoãn. Theo luật, nếu có đơn khiếu nại chính thức về tính hợp pháp của việc chuyển giao quyền biểu quyết trong tình trạng người ủy quyền không đủ năng lực nhận thức, tòa án có thể ra lệnh tạm hoãn cuộc họp để xác minh. Nhưng cần có bằng chứng y khoa cụ thể.”
Vãn Chi gật đầu một mình trong bóng tối, đầu óc quay cuồng tính toán từng bước đi tiếp theo. Cô cần một bác sĩ độc lập, cần chứng cứ, và cần làm tất cả những điều đó trước khi bà Lâm Nguyệt Quyên kịp phát hiện ra ông Thẩm Chính Nam đã có ý thức trở lại.
Đúng lúc cô định tắt điện thoại đi ngủ, một tin nhắn lạ bất ngờ hiện lên trên màn hình, không rõ số gửi, chỉ vỏn vẹn vài chữ khiến toàn thân cô lạnh toát.
“Tối nay cô vào phòng bệnh, tôi đều biết cả. Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi lần nữa, Đường Vãn Chi.”
Vãn Chi ngồi bật dậy, tim đập thình thịch. Cô đọc đi đọc lại dòng tin nhắn, cố gắng tìm ra manh mối về danh tính người gửi, nhưng số điện thoại hoàn toàn xa lạ, không có bất cứ thông tin nào có thể tra cứu được.
Cô chụp lại màn hình, gửi ngay cho Tưởng Hạo. “Có người vừa nhắn tin đe dọa tớ, biết chính xác việc tớ vào thăm ba tối nay. Chỉ có người trong nhà mới biết được chuyện này.”
“Cẩn thận.” Tưởng Hạo trả lời ngay, dù đã khuya. “Đừng ra khỏi phòng nữa đêm nay. Sáng mai chúng ta sẽ bàn cách xử lý.”
Vãn Chi đặt điện thoại xuống, nhưng không thể nào chợp mắt. Cô đứng dậy, khóa cửa phòng cẩn thận, kéo rèm cửa sổ kín mít, rồi ngồi thu mình trong góc giường, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất vọng lại từ hành lang bên ngoài. Đêm đó, cô thức trắng, tay luôn giữ chặt điện thoại, sẵn sàng gọi cứu viện bất cứ lúc nào nếu có biến.
Đến gần sáng, khi ánh bình minh bắt đầu len qua khe rèm cửa, Vãn Chi mới thiếp đi được một lúc ngắn ngủi vì kiệt sức. Cô giật mình tỉnh dậy bởi tiếng chuông báo thức, đầu óc vẫn còn váng vất, nhưng ý chí đã trở lại vững vàng hơn sau một đêm dài suy nghĩ.
Cô nhận ra, kẻ gửi tin nhắn đe dọa hẳn phải là người có quyền tiếp cận thông tin nội bộ rất sâu, biết chính xác thời điểm cô rời phòng, biết cả việc cô đã vào thăm cha chồng. Danh sách nghi phạm không nhiều, có thể là chính bà Lâm Nguyệt Quyên, có thể là Dịch Đông, cũng có thể là một trong số ít nhân viên an ninh được bà tin tưởng giao nhiệm vụ theo dõi đặc biệt.
Cô quyết định, từ nay trở đi, mọi hành động quan trọng đều cần thực hiện vào những thời điểm bất ngờ, không theo quy luật cố định, để tránh bị dự đoán trước. Đồng thời, cô cũng cần tìm cách xác định chính xác ai là người đang theo dõi mình sát sao đến vậy.
Vãn Chi nhìn dòng tin nhắn ấy hồi lâu, tay siết chặt điện thoại đến trắng bệch. Cô lập tức chụp lại màn hình, gửi cho Tưởng Hạo. “Có người đang theo dõi tớ rất sát, ngay trong nhà này.”
“Cẩn thận, đừng để lộ bất cứ hành động nào bất thường nữa.” Tưởng Hạo nhắn lại ngay. “Nếu cần, tớ có thể sắp xếp cho cậu chỗ ở an toàn bên ngoài.”
“Chưa cần đâu.” Vãn Chi đáp. “Tớ còn phải tìm ra bằng chứng trong nhà này trước đã.”
Cô nhớ lại lời dặn của Dịch Phong trước khi anh rời nước sang Zurich công tác, có lần vô tình nhắc đến việc cha anh có thói quen giấu những giấy tờ quan trọng phía sau bức tranh sơn dầu treo trong phòng làm việc, một bức tranh phong cảnh cũ kỹ mà ông đặc biệt yêu thích, không cho phép ai động vào kể cả người giúp việc lau dọn.
Đêm hôm sau, Vãn Chi lại lặng lẽ tìm đến phòng làm việc của cha chồng, lần này không phải phòng bệnh mà là căn phòng làm việc riêng ở tầng hai, nơi ông thường xử lý công việc tập đoàn mỗi khi ở nhà. Căn phòng đã bị khóa từ khi ông nhập viện, nhưng chú Lý vẫn còn giữ một bộ chìa khóa dự phòng từ nhiều năm trước.
“Cô chủ nhanh lên, tôi chỉ có thể trì hoãn đội bảo vệ khoảng mười phút.” Chú Lý thì thầm, đứng canh chừng ngoài cửa.
Vãn Chi bước vào, ánh đèn pin điện thoại rọi khắp căn phòng tối om. Bức tranh phong cảnh treo ngay chính giữa bức tường phía sau bàn làm việc, một cảnh núi non hùng vĩ phủ tuyết trắng. Cô nhẹ nhàng gỡ bức tranh xuống, phía sau quả nhiên lộ ra một chiếc két sắt nhỏ gắn âm vào tường.
Tim cô đập nhanh. Mật mã là gì đây? Cô thử vài con số quen thuộc, ngày sinh của Dịch Phong, ngày cưới của cô và anh, đều không đúng.
“Cô chủ còn bao lâu nữa?” Chú Lý thì thầm từ ngoài cửa, giọng có phần sốt ruột.
“Chưa mở được, chờ thêm chút nữa.” Vãn Chi đáp khẽ, trán lấm tấm mồ hôi dù trời không nóng. Cô cố gắng bình tĩnh lại, tự nhủ bản thân không được hoảng loạn. Một người cẩn thận như ông Thẩm Chính Nam chắc chắn sẽ không chọn một mật mã dễ đoán, nhưng cũng sẽ không chọn một dãy số quá phức tạp đến mức chính ông cũng khó nhớ.
Cô nhìn quanh căn phòng một lượt, ánh mắt lướt qua từng vật dụng, từng bức ảnh, cố gắng tìm ra manh mối. Trên kệ sách, một cuốn sổ tay da cũ kỹ nằm lặng lẽ giữa hàng chục cuốn sách kinh doanh dày cộp. Cô định bỏ qua, nhưng bỗng nhớ lại, đó chính là cuốn sổ ông thường mang theo bên người trong những buổi họp gia đình, không rời nửa bước.
Đúng lúc cô gần như tuyệt vọng, ánh mắt cô chợt dừng lại ở góc bàn làm việc, nơi có một khung ảnh nhỏ, chụp ông Thẩm Chính Nam cùng người vợ đầu, mẹ ruột của Dịch Phong, người đã mất từ nhiều năm trước. Phía sau khung ảnh có khắc một dãy số nhỏ, gần như không thể nhận ra nếu không quan sát kỹ.
Cô thử nhập dãy số đó vào bàn phím két sắt. Một tiếng tách khẽ vang lên, cánh cửa két sắt mở ra.
Bên trong không có nhiều tiền bạc hay trang sức như cô tưởng tượng, chỉ có một tập hồ sơ dày và một chiếc USB nhỏ.
Vãn Chi vội vàng chụp lại từng trang tài liệu bằng điện thoại. Đó là bản sao hợp đồng chuyển nhượng cổ phần bí mật, ký kết giữa ông Thẩm Chính Nam với một quỹ đầu tư nước ngoài, trong đó có điều khoản đặc biệt, toàn bộ quyền biểu quyết cổ phần của ông sẽ tự động chuyển giao cho Thẩm Dịch Phong trong trường hợp ông mất năng lực hành vi dân sự, chứ không phải chia đều cho ba người con như bản di chúc mà Lâm Nguyệt Quyên vừa công bố.
Đây chính là bản di chúc thật, được lập cách đây hai năm, có công chứng đầy đủ, hoàn toàn hợp pháp và có giá trị cao hơn bất cứ văn bản nào lập sau này nếu chứng minh được văn bản sau là giả mạo.
“Cô chủ, nhanh lên, có người tới.” Giọng chú Lý vang lên gấp gáp ngoài cửa.
Vãn Chi vội vàng nhét USB vào túi áo, đóng két sắt lại, treo bức tranh về vị trí cũ, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng theo lối cửa sau mà chú Lý đã chỉ dẫn trước đó.
Vừa ra khỏi hành lang, cô đã nghe thấy tiếng bước chân và giọng nói quen thuộc của Dịch Đông vang lên phía sau. “Lạ thật, sao cửa phòng làm việc của ba lại không khóa kỹ vậy nhỉ?”
Vãn Chi nín thở, nép sát vào góc tường tối, tim đập như trống dồn. May mắn, Dịch Đông chỉ đi ngang qua mà không phát hiện ra bất cứ điều gì bất thường.
Cô đứng im thêm vài phút cho đến khi chắc chắn tiếng bước chân đã xa hẳn, rồi mới dám thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ men theo hành lang tối để về phòng riêng. Cả người cô ướt đẫm mồ hôi lạnh, không phải vì mệt, mà vì căng thẳng tột độ suốt mười lăm phút vừa qua. Cô nhận ra, chỉ cần chậm một giây, chỉ cần một tiếng động nhỏ, toàn bộ kế hoạch có thể đã đổ vỡ, và cô sẽ phải đối mặt với hậu quả khó lường trước sự tức giận của gia đình họ Thẩm.
Về đến phòng, cô khóa cửa cẩn thận, đặt chiếc USB lên bàn, nhìn nó chằm chằm một lúc lâu trước khi đủ can đảm cắm vào laptop. Cô hiểu, những gì sắp hiện ra trên màn hình có thể sẽ quyết định toàn bộ vận mệnh của gia đình họ Thẩm, và cả cuộc đời cô lẫn Dịch Phong.
***
Trở về phòng, Vãn Chi lập tức gọi video call cho Tưởng Hạo, cho anh xem qua toàn bộ tài liệu vừa chụp được. Gương mặt Tưởng Hạo qua màn hình dần trở nên nghiêm trọng, rồi bất ngờ sáng lên phần hưng phấn.
“Đây chính là chìa khóa cậu cần.” Anh nói, giọng gấp gáp. “Nếu hợp đồng chuyển nhượng cổ phần này là thật, có công chứng hợp pháp, nó sẽ vô hiệu hóa hoàn toàn bản di chúc giả mà bà Lâm Nguyệt Quyên vừa công bố. Nhưng chúng ta cần xác minh tính xác thực của văn bản này trước, và cần tìm ra vị công chứng viên đã chứng thực hợp đồng để làm nhân chứng.”
“Còn chiếc USB thì sao?” Vãn Chi hỏi, cắm thử USB vào laptop.
Màn hình hiện ra một thư mục chứa hàng loạt file ghi âm và tài liệu tài chính, được đặt tên theo ngày tháng trải dài suốt nhiều năm. Vãn Chi mở thử một file gần nhất, giọng nói của ông Thẩm Chính Nam vang lên, có phần yếu ớt nhưng rõ ràng.
“Nếu ai đó đang nghe được đoạn ghi âm này, có nghĩa là tôi đã không còn khả năng tự bảo vệ bản thân và tài sản của mình nữa. Tôi, Thẩm Chính Nam, minh mẫn tuyên bố, mọi quyết định thừa kế hợp pháp duy nhất là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đã lập cùng luật sư riêng của tôi, không phải bất cứ văn bản nào khác được công bố sau này. Tôi biết vợ tôi, Lâm Nguyệt Quyên, đã có ý đồ từ lâu. Tôi xin lỗi Dịch Phong, vì đã không đủ dũng cảm để đối mặt trực tiếp với bà ấy sớm hơn.”
Vãn Chi và Tưởng Hạo nhìn nhau qua màn hình, cả hai đều lặng người trong giây lát. Đây chính là bằng chứng then chốt, đủ sức lật ngược toàn bộ ván cờ.
“Cậu nghe kỹ đoạn cuối chưa?” Tưởng Hạo hỏi, giọng vẫn còn run vì xúc động. “Ông ấy nhắc đến việc đã gửi một bản sao khác cho luật sư riêng, người mà ông tin tưởng tuyệt đối, không phải luật sư Chu.”
Vãn Chi vội tua lại đoạn ghi âm, lắng nghe kỹ. Giọng ông Thẩm Chính Nam vang lên, yếu ớt nhưng rõ ràng. “Tôi đã gửi một bản sao đầy đủ của hợp đồng này cho luật sư Đặng Văn Khôi, người bạn học cũ của tôi, hiện đang làm việc tại văn phòng luật độc lập ở quận trung tâm. Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, hãy tìm đến ông ấy.”
“Luật sư Đặng Văn Khôi.” Vãn Chi lặp lại cái tên, ghi vội vào sổ tay. “Đây có thể là nhân chứng độc lập quan trọng, người không hề dính líu gì đến gia đình họ Thẩm hiện tại.”
“Tớ sẽ liên hệ với văn phòng của ông ấy ngay sáng mai.” Tưởng Hạo nói, giọng đầy phấn khích xen lẫn thận trọng. “Nếu ông ấy xác nhận được sự tồn tại của bản sao hợp đồng, cùng với bản sao và file ghi âm mà cậu vừa tìm thấy, chúng ta sẽ có đủ ba nguồn bằng chứng độc lập, đủ sức thuyết phục bất cứ hội đồng xét xử nào.”
Vãn Chi cảm thấy một tia hy vọng lớn lao dâng lên trong lòng, lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, cô cảm thấy mình thật sự có cơ hội chiến thắng.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, đèn phòng Vãn Chi bất ngờ tắt phụt, cả căn phòng chìm trong bóng tối hoàn toàn.
