Chương 4
Danh sách những người dự cuộc họp bí mật có bảy cổ đông.
Ba người Nhược Ninh từng tin tưởng tuyệt đối.
Nàng không lập tức xử lý.
Ngược lại còn cố tình tung tin cha bệnh nặng.
Giá cổ phiếu Ninh Ý giảm.
Trần Bách Minh bắt đầu gom cổ phiếu.
Thẩm Thị cũng âm thầm mua vào.
Nhưng họ không biết…
Một quỹ đầu tư khác cũng đang mua.
Quỹ đó thuộc Cố Đình Châu.
“Anh định thâu tóm công ty tôi?”
Nhược Ninh hỏi.
Đình Châu đặt hợp đồng xuống.
“Tôi chỉ giữ giúp cô.”
“Điều kiện?”
“Một bữa cơm.”
Nhược Ninh nhướng mày.
“Chỉ vậy?”
“Hiện tại.”
Nàng bật cười lần đầu tiên sau khi trọng sinh.
Nhưng ngay lúc ấy, điện thoại reo.
Tiểu Mễ khóc trong điện thoại.
“Tổng…”
“Ba chị xảy ra chuyện rồi!”
Trần Bách Xuyên được đưa vào cấp cứu.
Thuốc tim của ông đã bị đổi.
Giống hệt kiếp trước.
Nhưng lần này Nhược Ninh đã chuẩn bị.
Bác sĩ cứu được ông.
Camera bí mật cũng ghi lại người đổi thuốc.
Một người giúp việc.
Người đó khai rằng nhận tiền từ Trần Khả Nhi.
Cảnh sát lập tức tìm Khả Nhi.
Nhưng nàng ta biến mất.
Trong phòng Khả Nhi chỉ còn một lá thư.
“Chị Ninh, trò chơi mới bắt đầu thôi.”
Nhược Ninh vò nát tờ giấy.
Điện thoại rung.
Một số lạ gửi đến hình ảnh.
Tiểu Mễ bị trói trên ghế.
Dòng chữ bên dưới:
Muốn cô ta sống, mang hồ sơ Kim Nguyên đến kho số 7. Một mình.
Kho số 7.
Nhược Ninh nhìn địa chỉ.
Máu trong người như đông cứng.
Đó chính là…
Nơi kiếp trước nàng bị thiêu chết.
Nhược Ninh vẫn đến.
Nhưng lần này nàng không đi một mình.
Cảnh sát và người của Cố Đình Châu mai phục bên ngoài.
Trong kho, Khả Nhi đứng cạnh Tiểu Mễ.
“Chị vẫn thương người khác như vậy.”
“Thả cô ấy.”
“Đưa USB.”
Nhược Ninh ném USB xuống.
Khả Nhi cúi xuống nhặt.
Ngay khoảnh khắc đó…
Nhược Ninh lao tới.
Tiếng súng vang lên.
Đình Châu xuất hiện từ phía sau, kéo nàng xuống.
Viên đạn sượt qua vai hắn.
“Anh điên à?”
“Chưa chết được.”
Khả Nhi bỏ chạy.
Trước khi chạy, nàng ta ném bật lửa xuống.
Xăng bốc cháy.
Lửa lại xuất hiện.
Nhược Ninh đứng chết trân.
Ký ức kiếp trước tràn về.
Đình Châu ôm lấy nàng.
“Nhìn tôi.”
Nàng run rẩy.
“Trần Nhược Ninh.”
“Đây không phải ba năm sau.”
“Và cô sẽ không chết ở đây.”
Hắn kéo nàng lao qua ngọn lửa.
Lần đầu tiên…
Nhược Ninh bước ra khỏi nơi từng là mồ chôn mình.
Đình Châu bị thương.
Nhược Ninh ở lại bệnh viện.
“Anh không cần cứu tôi.”
“Cô từng cứu tôi.”
“Vậy chúng ta hòa.”
Đình Châu nhìn nàng.
“Không.”
“Vì sao?”
“Năm đó cô cứu mạng tôi.”
“Hôm nay tôi cứu người tôi thích.”
Nhược Ninh im lặng.
Nàng đã chết vì tin vào tình yêu.
Kiếp này, nàng không muốn yêu ai.
Đình Châu dường như hiểu.
“Tôi không cần câu trả lời.”
“Chỉ cần cô đừng đẩy tôi ra.”
Ngoài cửa, một bóng người đứng lặng.
Thẩm Dịch Phong.
Hắn nhìn Nhược Ninh chăm sóc Đình Châu.
Bàn tay siết chặt.
Lần đầu tiên hắn nhận ra…
Người phụ nữ từng luôn nhìn mình bằng ánh mắt yêu thương đã thực sự không còn thuộc về hắn nữa.
Dịch Phong tung toàn bộ ảnh Nhược Ninh và Đình Châu cho truyền thông.
Tiêu đề xuất hiện khắp nơi:
Nữ CEO Ninh Ý ngoại tình trước lễ cưới.
Cổ phiếu Ninh Ý lao dốc.
Nhưng Nhược Ninh không thanh minh.
Nàng tổ chức họp báo.
“Tôi và Thẩm Dịch Phong đã chấm dứt hôn ước.”
Cả hội trường chấn động.
Một phóng viên hỏi:
“Vì Cố Đình Châu sao?”
“Không.”
Nhược Ninh nhìn thẳng camera.
“Vì tôi phát hiện vị hôn phu của mình có liên quan đến hành vi làm giả chữ ký và chiếm đoạt cổ phần.”
Nàng giơ hồ sơ.
Sắc mặt Dịch Phong đang xem livestream trắng bệch.
Nhược Ninh nói tiếp:
“Thẩm tổng.”
“Quà chia tay này…”
“Anh thích không?”
Cảnh sát phong tỏa tài khoản Kim Nguyên.
Trần Bách Minh bỏ trốn.
Nhưng trước khi đi, ông ta để lại một đoạn ghi âm.
“Nhược Ninh, cháu nghĩ chú là người đứng sau sao?”
“Cháu nhầm rồi.”
“Người muốn Trần gia biến mất…”
“Chưa bao giờ là chú.”
Cuối đoạn ghi âm có một cái tên.
Tần Chính Nam.
Chủ tịch tập đoàn Tần Gia.
Nhược Ninh chưa từng gặp ông ta.
Nhưng cha nàng nghe cái tên ấy liền biến sắc.
Ba mươi năm trước…
Tần Chính Nam từng cùng cha và mẹ nàng sáng lập công ty tiền thân của Ninh Ý.
Sau đó bị loại khỏi công ty vì biển thủ.
Ông ta mất tất cả.
Và thề sẽ khiến Trần gia trả giá.
Nhược Ninh cuối cùng hiểu.
Bách Minh.
Lâm Tú Lan.
Khả Nhi.
Thẩm gia.
Tất cả chỉ là những quân cờ.
Ván cờ thật sự…
Bây giờ mới bắt đầu.
