Chương 5

  1. Home
  2. Ký Tên Trong Bóng Tối
  3. Chương 5
Prev
Next

Diệc Hy quay lại bệnh viện ngay trong đêm, lòng đầy bất an sau cuộc gọi lạ lùng kia. Hành lang bệnh viện lúc nửa đêm vắng lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng bước chân của cô vang vọng trên nền gạch bóng loáng, thi thoảng lướt qua bóng dáng vài y tá trực đêm với gương mặt mệt mỏi. Cô siết chặt vạt áo khoác, cố xua đi cảm giác ai đó đang dõi theo mình từ trong bóng tối.

Cô đứng ngoài phòng bệnh, nhìn qua ô kính, thấy cha mình đã tỉnh lại nhưng vẫn còn yếu, đang thiêm thiếp ngủ dưới tác dụng của thuốc an thần.

Cô lặng lẽ ngồi xuống ghế bên cạnh giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của cha, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Cô muốn hỏi thêm về Chu Bân, về sự thật đằng sau vụ tai nạn tám năm trước, nhưng bác sĩ đã dặn tuyệt đối không được để ông kích động thêm lần nữa.

Nửa đêm, ông Tống Vĩnh Khang bắt đầu trở mình, miệng lẩm bẩm điều gì đó trong cơn mê sảng. Diệc Hy ghé sát lại, cố nghe rõ từng chữ.

“Thời Ân… là lỗi của tôi… không phải Đại Phát…” Ông nói trong vô thức, giọng đứt quãng đầy đau khổ. “Tôi xin lỗi… Chu Bân, đừng làm vậy… đừng nhận tiền của họ…”

Diệc Hy nín thở, từng câu từng chữ như tảng đá nặng nề đè lên ngực cô. Cha cô đang nói mớ về cái tên Cố Thời Ân, thừa nhận đó là lỗi của mình, đồng thời còn nhắc đến việc Chu Bân nhận tiền của ai đó.

“Cha, cha tỉnh lại được không?” Cô khẽ lay người ông, giọng run rẩy. “Cha nói cho con biết đi, chuyện gì đã thực sự xảy ra?”

Ông Tống Vĩnh Khang chợt mở mắt, ánh mắt còn lơ mơ nhưng đã nhận ra con gái. Ông siết chặt tay cô, giọng yếu ớt. “Diệc Hy, con… con đừng dính vào chuyện này. Cha xin con, đừng đi tìm sự thật nữa. Cha sợ… cha sợ con sẽ gặp nguy hiểm.”

“Nhưng cha đã nói gì đó về việc đó là lỗi của cha, không phải của chú Vương.” Diệc Hy cố gặng hỏi, dù biết mình đang đi ngược lại lời dặn của bác sĩ. “Cha, rốt cuộc ai mới là người lái xe hôm đó?”

Gương mặt ông Tống Vĩnh Khang tái nhợt, đôi mắt ầng ậc nước. “Cha không biết chắc, cha chỉ nghi ngờ thôi. Nhưng cha đã sai khi im lặng suốt tám năm qua, để một người vô tội phải ngồi tù thay cho kẻ khác. Cha cứ nghĩ chờ có bằng chứng rõ ràng rồi mới lên tiếng, nhưng chưa kịp làm gì thì Đại Phát đã mất, còn cha thì ngày càng bị người ta dồn vào đường cùng.”

“Người ta là ai?” Diệc Hy hỏi dồn, nhưng ông Tống Vĩnh Khang đã lắc đầu, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác.

“Cha không dám nói ra. Con càng biết nhiều, con càng nguy hiểm. Xin con, hãy sống yên ổn hết một năm này rồi rời khỏi nhà họ Cố, đừng dính líu gì thêm nữa.”

Diệc Hy siết chặt tay cha, lòng đau như cắt. Cô hiểu cha mình đang cố bảo vệ cô bằng cách im lặng, nhưng chính sự im lặng ấy lại đang từng ngày đẩy cô vào giữa một âm mưu mà cô còn chưa nhìn rõ toàn cảnh.

Rời bệnh viện lúc gần sáng, Diệc Hy trở về biệt thự họ Cố trong trạng thái mệt mỏi rã rời. Vừa bước vào cửa, cô đã thấy Cố Thời Dịch đứng đợi sẵn trong phòng khách, vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt có chút gì đó không yên.

“Cô đi đâu cả đêm không báo?” Anh hỏi, giọng mang theo sự trách móc hiếm thấy.

“Cha tôi nhập viện cấp cứu, tôi phải ở bên cạnh ông.” Diệc Hy đáp, giọng mệt mỏi, không còn sức để đối phó với thái độ lạnh lùng thường ngày của anh.

Cố Thời Dịch nhíu mày, ánh mắt thoáng qua một tia lo lắng thật sự. “Ông ấy sao rồi?”

“Tạm ổn.” Diệc Hy ngồi phịch xuống sofa, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi đến mức không buồn giữ ý tứ nữa. “Anh Dịch, tôi muốn hỏi anh một câu, mong anh trả lời thật lòng.”

“Hỏi đi.” Anh đứng yên tại chỗ, không tỏ thái độ gì.

“Anh trai anh, Cố Thời Ân, có phải qua đời vì tai nạn xe tám năm trước không?” Diệc Hy nhìn thẳng vào mắt anh, muốn xem phản ứng thật của anh trước câu hỏi này.

Cả người Cố Thời Dịch đông cứng lại. Trong khoảnh khắc đó, lớp mặt nạ lạnh lùng thường ngày của anh như nứt vỡ, để lộ ra một nỗi đau sâu thẳm chưa bao giờ được chữa lành.

“Cô biết được từ đâu?” Giọng anh trầm xuống, mang theo sự cảnh giác cực độ.

“Tôi tự tìm hiểu.” Diệc Hy không muốn nói dối anh lúc này. “Tôi nghe nói người lái xe hôm đó là tài xế của công ty cha tôi, nhưng cha tôi tin rằng người đó bị oan. Anh Dịch, anh có biết sự thật không? Có phải vì vậy mà anh chọn cưới tôi, con gái của Tống Vĩnh Khang, làm vợ giả?”

Cố Thời Dịch im lặng hồi lâu, ánh mắt anh nhìn cô đầy phức tạp, vừa như đang cân nhắc có nên nói thật, vừa như đang tự đấu tranh với chính mình.

“Đúng vậy.” Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng khàn đặc. “Anh trai tôi mất trong vụ tai nạn đó. Suốt tám năm qua, tôi luôn nghi ngờ có điều gì đó không đúng trong kết luận điều tra, nhưng tôi chưa từng tìm ra bằng chứng. Khi biết cô là con gái Tống Vĩnh Khang, tôi thừa nhận, ban đầu tôi có chút toan tính riêng.”

Trái tim Diệc Hy như bị bóp nghẹt. “Vậy nghĩa là ngay từ đầu, anh cưới tôi không đơn thuần chỉ vì cần một người vợ giả để đối phó bà nội. Anh còn muốn dùng tôi để điều tra cha tôi, đúng không?”

“Không hoàn toàn như vậy.” Cố Thời Dịch bước lại gần cô một bước, ánh mắt tha thiết hiếm thấy. “Ban đầu có lẽ đúng là tôi có ý định đó. Nhưng cô Diệc Hy, tôi cần cô tin tôi một điều, mục tiêu của tôi không phải là hãm hại cha cô. Tôi chỉ muốn tìm ra sự thật, để anh trai tôi được yên nghỉ, và để một người vô tội không phải mang tiếng oan mãi mãi.”

Diệc Hy nhìn anh, trong lòng rối bời không biết nên tin hay không. Cô vừa muốn tin anh thật lòng, vừa lo sợ mình chỉ là một con cờ trong ván bài phức tạp mà anh đang bày ra.

“Nếu điều tra đến cùng, phát hiện ra cha tôi có liên quan trực tiếp đến cái chết của anh trai anh thì sao?” Cô hỏi, giọng run rẩy. “Anh sẽ làm gì?”

Cố Thời Dịch chưa kịp trả lời, điện thoại của anh bỗng đổ chuông gấp gáp. Anh nhíu mày nhìn màn hình, sắc mặt lập tức biến đổi.

“Có chuyện gì vậy?” Diệc Hy hỏi, thấy vẻ mặt anh ngày càng nghiêm trọng.

“Chu Bân.” Anh nói, giọng lạnh tanh. “Người ta vừa tìm thấy thi thể ông ta trôi dưới sông, cảnh sát nghi là tự tử.”

Diệc Hy chết lặng, hai chân bủn rủn muốn khuỵu xuống. Người nắm giữ mảnh ghép cuối cùng của bí mật tám năm trước, giờ đã vĩnh viễn im lặng, mang theo tất cả sự thật xuống đáy sông lạnh lẽo.

Cô ngồi phịch xuống sofa, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng sắp xếp lại mọi suy nghĩ đang rối bời trong đầu. Cái chết của Chu Bân đến quá đúng lúc, đúng ngay khi cô vừa lần ra manh mối liên quan đến ông ta, khiến cô không thể không nghi ngờ đây là một vụ giết người được ngụy trang khéo léo. Và nếu đúng như vậy, kẻ đứng sau vụ này hẳn đang theo dõi từng bước đi của cô sát sao hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal