Chương 7 (Hoàn)

  1. Home
  2. Không Buông Tay
  3. Chương 7 (Hoàn)
Prev
Novel Info

Buổi tối hôm đó, Tiểu Diệp dẫn Tiểu Bảo đến biệt thự nhà họ Lăng trong tâm trạng phức tạp. Căn phòng ăn được bày biện ấm cúng, khác hẳn vẻ trang nghiêm thường thấy của một gia tộc lớn.

Bà nội đích thân ra đón hai mẹ con ngay từ cổng, nụ cười trên môi rạng rỡ hơn bao giờ hết. “Vào đi, hôm nay bà đã cho người nấu toàn món cháu thích.”

Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm áp, Tiểu Bảo líu lo kể chuyện ở trường cho bà nội nghe, thỉnh thoảng lại quay sang khoe với Thừa Vũ về bức tranh mới vẽ ở lớp. Tiểu Diệp ngồi đó, quan sát cảnh tượng gia đình sum vầy mà suốt năm năm qua cô chưa từng dám mơ tới.

Sau bữa cơm, khi Tiểu Bảo đã được vú nuôi đưa lên phòng chơi, bà nội mời Tiểu Diệp ra phòng khách riêng để nói chuyện, chỉ có ba người, bà, Thừa Vũ và Tiểu Diệp.

“Tiểu Diệp.” Bà nội mở lời, giọng bà trở nên nghiêm túc. “Ta biết những gì con đã phải trải qua suốt thời gian qua, không chỉ năm năm trước mà cả những tuần vừa rồi, đều xuất phát một phần từ những toan tính của gia tộc này.”

“Bà không cần phải tự trách.” Tiểu Diệp đáp, giọng cô nhẹ nhàng.

“Ta muốn con biết, ta thật lòng xem con là con dâu của nhà họ Lăng, không chỉ vì con là mẹ của cháu đích tôn.” Bà nội tiếp lời, ánh mắt bà chân thành. “Con đã một mình chịu đựng và nuôi dạy Tiểu Bảo nên người trong suốt năm năm qua, đó là điều không phải người phụ nữ nào cũng làm được.”

Tiểu Diệp cảm thấy lòng mình ấm áp trước những lời nói chân thành đó, nhưng cô vẫn giữ một khoảng cách nhất định trong lòng.

“Con cảm ơn bà đã nói vậy.” Cô đáp. “Nhưng con nghĩ, chuyện giữa con và Thừa Vũ, cần thời gian để cả hai cùng suy nghĩ thấu đáo, không nên vội vàng quyết định chỉ vì áp lực từ gia tộc hay dư luận.”

Bà nội gật đầu, tỏ vẻ hiểu ý. “Ta hiểu. Ta sẽ không ép buộc các con bất cứ điều gì nữa. Nhưng ta hy vọng, các con sẽ cho nhau và cho ta một cơ hội để trở thành một gia đình thực sự.”

Sau khi bà nội rời khỏi phòng khách để hai người có không gian riêng, Thừa Vũ ngồi xuống cạnh Tiểu Diệp, ánh mắt anh đầy tâm sự.

“Tiểu Diệp, tôi biết mọi chuyện đã qua không dễ dàng để quên đi ngay lập tức.” Anh nói, giọng anh trầm ấm. “Nhưng tôi muốn em biết, tình cảm của tôi dành cho em suốt năm năm qua chưa từng thay đổi, kể cả trong những ngày tăm tối nhất khi tôi không hiểu vì sao em rời đi.”

Tiểu Diệp im lặng, nhìn xuống đôi tay đang đan vào nhau. “Tôi cũng chưa từng hết yêu anh, dù đã cố gắng chôn giấu cảm xúc đó suốt năm năm để tập trung nuôi con.”

“Vậy tại sao em vẫn còn giữ khoảng cách với tôi?” Thừa Vũ hỏi, giọng anh có chút lo lắng.

“Vì tôi cần chắc chắn, tình cảm giữa chúng ta không chỉ là vì Tiểu Bảo, không chỉ là vì trách nhiệm hay sự bù đắp cho những gì đã mất suốt năm năm qua.” Tiểu Diệp đáp, giọng cô chân thành. “Tôi muốn chúng ta đến với nhau vì thực sự muốn ở bên nhau, không phải vì bất cứ áp lực hay lý do nào khác.”

Thừa Vũ gật đầu, nắm lấy tay cô, ánh mắt anh kiên định. “Vậy tôi sẽ chứng minh cho em thấy, bằng thời gian và hành động thực sự, rằng tình cảm này là thật lòng, không phải chỉ vì trách nhiệm.”

Đúng lúc đó, điện thoại của Thừa Vũ rung lên một tin nhắn. Anh nhìn màn hình, khẽ nhíu mày rồi mỉm cười, đưa điện thoại cho Tiểu Diệp xem. Đó là tin nhắn từ luật sư Đỗ, thông báo rằng nguồn vốn thay thế từ một quỹ đầu tư uy tín khác đã chính thức đồng ý rót vốn vào tập đoàn Lăng thị, giải quyết hoàn toàn vấn đề tài chính mà trước đó nhà họ Kiều từng đe dọa rút lui.

“Vậy là công ty đã an toàn rồi.” Tiểu Diệp thở phào nhẹ nhõm.

“Đúng vậy.” Thừa Vũ gật đầu, ánh mắt anh nhìn cô đầy trìu mến. “Và từ giờ, tôi có thể toàn tâm toàn ý dành thời gian chứng minh tình cảm của mình với em, mà không còn phải lo lắng về bất cứ áp lực nào từ gia tộc hay công việc nữa.”

Những tháng sau đó, Thừa Vũ giữ đúng lời hứa của mình. Anh sắp xếp công việc để có thể đưa đón Tiểu Bảo đi học mỗi khi có thời gian, cùng Tiểu Diệp tham gia các buổi họp phụ huynh, kiên nhẫn học cách trở thành một người cha thực thụ dù đã bỏ lỡ năm năm đầu đời của con.

Tiểu Diệp cũng dần mở lòng hơn, không còn giữ khoảng cách phòng thủ như trước. Cô chứng kiến sự thay đổi thực sự trong con người Thừa Vũ, từ một tổng giám đốc lạnh lùng, quyết đoán trong công việc, anh dần trở nên mềm mỏng và kiên nhẫn hơn khi ở bên hai mẹ con.

Chu Nhã, sau phiên tòa, được Thừa Vũ giới thiệu một công việc mới tại một công ty đối tác, xa hẳn những thị phi cũ, có cơ hội bắt đầu lại cuộc sống cùng con gái đã hồi phục sức khỏe.

Nhược Vy, sau biến cố của gia đình, quyết định rời khỏi giới kinh doanh gia tộc, theo đuổi đam mê hội họa mà cô đã từ bỏ nhiều năm trước vì áp lực gia đình. Thỉnh thoảng cô vẫn gửi thiệp hỏi thăm Tiểu Bảo, dần dần xây dựng lại mối quan hệ thân thiện dù không còn vướng bận toan tính như trước.

Lâm Phong, sau khi hoàn thành nghĩa vụ làm chứng, tiếp tục cuộc sống dạy học bình yên ở thị trấn ven biển, thỉnh thoảng gửi thư xin lỗi và cảm ơn Thừa Vũ đã không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với anh, dù về mặt đạo đức anh vẫn tự mang trong lòng gánh nặng của quá khứ.

Một buổi chiều cuối tuần, Thừa Vũ đưa Tiểu Diệp và Tiểu Bảo đến một công viên ven biển ngoài thành phố, nơi họ có thể tạm gác lại mọi bộn bề công việc và thị phi, tận hưởng những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi.

“Ba nhìn con thả diều nè!” Tiểu Bảo hét lên thích thú, chạy dọc bãi cỏ với cánh diều hình siêu nhân trên tay. Cậu bé đã bắt đầu gọi Thừa Vũ là “ba” từ vài tuần trước, một cách tự nhiên đến mức cả hai người lớn đều bất ngờ và xúc động.

Thừa Vũ nhìn theo bóng con trai, nụ cười trên môi anh chưa bao giờ rạng rỡ đến vậy. “Cảm ơn em, vì đã cho tôi cơ hội được làm cha, dù muộn màng.”

“Con bé thích anh lắm.” Tiểu Diệp mỉm cười, ngồi xuống bãi cỏ cạnh anh. “Từ ngày anh xuất hiện trong cuộc sống của nó, nó vui vẻ hẳn ra.”

“Còn em thì sao?” Thừa Vũ quay sang nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng. “Em có vui khi tôi xuất hiện trong cuộc sống của em không?”

Tiểu Diệp im lặng một lúc, nhìn ra biển xa xăm trước khi trả lời. “Tôi vui, nhưng vẫn còn một chút sợ hãi.”

“Sợ điều gì?” Thừa Vũ hỏi, giọng anh lo lắng.

“Sợ rằng, một ngày nào đó, chúng ta lại phải đối mặt với những âm mưu khác, những thử thách khác đến từ thế giới mà anh đang sống.” Tiểu Diệp thành thật chia sẻ. “Tôi không chắc mình đã đủ mạnh mẽ để chịu đựng thêm một lần tổn thương nữa.”

Thừa Vũ nắm lấy tay cô, siết chặt đầy chắc chắn. “Tôi không thể hứa rằng cuộc sống của chúng ta sẽ mãi mãi bình yên, vì thế giới tôi đang sống vốn dĩ luôn tồn tại những toan tính và cạnh tranh. Nhưng tôi có thể hứa, dù chuyện gì xảy ra, tôi sẽ luôn đứng cạnh em và con, không bao giờ để em phải một mình đối mặt với bất cứ điều gì nữa.”

Tiểu Diệp nhìn vào đôi mắt kiên định của anh, cảm nhận được sự chân thành không thể nghi ngờ. Cô khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi lần đầu tiên sau rất nhiều ngày căng thẳng.

“Tôi cần thêm thời gian.” Cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. “Nhưng tôi sẵn sàng thử, cùng anh xây dựng lại mọi thứ, từng bước một.”

Thừa Vũ mỉm cười, kéo cô tựa vào vai mình, cả hai cùng nhìn về phía Tiểu Bảo đang chạy nhảy vui đùa dưới ánh hoàng hôn rực rỡ trên bãi biển, một khung cảnh bình yên mà cả hai đã phải trải qua biết bao sóng gió mới có thể chạm tới.

Sáu tháng sau, vào một buổi tối tại chính sảnh công ty, nơi mọi chuyện bắt đầu, Thừa Vũ tổ chức một bữa tiệc nhỏ mừng thành công của dự án đầu tư mới, quy tụ toàn thể ban lãnh đạo và nhân viên cốt cán của tập đoàn.

Tiểu Diệp, giờ đã được thăng chức trưởng phòng marketing sau những đóng góp xuất sắc trong suốt thời gian qua, đứng cùng bà nội và Tiểu Bảo ở một góc sảnh, quan sát Thừa Vũ phát biểu trên sân khấu nhỏ được dựng tạm.

Sau bài phát biểu chính thức về thành tựu công ty, Thừa Vũ bất ngờ chuyển chủ đề, ánh mắt anh tìm đến Tiểu Diệp giữa đám đông.

“Trước khi kết thúc buổi tiệc hôm nay, tôi muốn chia sẻ một điều cá nhân với tất cả mọi người có mặt ở đây.” Anh nói, giọng anh trang trọng khác thường. “Sáu năm trước, tôi đã gặp một người phụ nữ thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi, dù khi đó tôi không hề hay biết. Và sáu tháng qua, tôi may mắn có cơ hội được ở bên cô ấy và con trai chúng tôi, học cách trân trọng những điều giản dị nhất trong cuộc sống mà trước đây tôi từng bỏ lỡ.”

Cả sảnh im lặng lắng nghe, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Tiểu Diệp khiến cô cảm thấy gò má nóng bừng.

Thừa Vũ bước xuống sân khấu, tiến thẳng đến chỗ Tiểu Diệp đang đứng, quỳ một chân xuống trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, tay anh rút ra một chiếc hộp nhung nhỏ.

“Hàn Tiểu Diệp.” Anh nói, giọng anh run lên vì xúc động thực sự. “Em có thể không tin ngay lập tức, nhưng tôi muốn dành cả phần đời còn lại để chứng minh cho em thấy, tình cảm này chưa bao giờ và sẽ không bao giờ thay đổi. Em có đồng ý làm vợ tôi không?”

Tiểu Diệp đứng lặng người, tim cô đập nhanh đến mức gần như nghẹt thở. Cô nhìn xuống chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trong hộp, rồi nhìn lên gương mặt đầy hy vọng lẫn lo lắng của Thừa Vũ.

Suốt sáu tháng qua, cô đã chứng kiến sự thay đổi thực sự trong con người anh, không chỉ là lời nói mà bằng cả hành động kiên trì mỗi ngày. Nhưng trong lòng cô vẫn còn một góc nhỏ dè dặt, những vết thương của năm năm trước dù đã lành nhưng vẫn còn để lại dấu vết.

“Tôi đồng ý làm vợ anh.” Cô nói, giọng cô run rẩy nhưng chắc chắn. “Nhưng tôi có một vài điều kiện.”

Cả sảnh bật cười nhẹ trước câu trả lời thẳng thắn của cô, không khí căng thẳng dần tan biến.

“Em nói đi, tôi đồng ý tất cả.” Thừa Vũ đáp ngay, ánh mắt anh tràn đầy hạnh phúc.

“Thứ nhất, tôi sẽ không từ bỏ công việc của mình, tôi muốn được tiếp tục sự nghiệp mình đã xây dựng.” Tiểu Diệp nói, giọng cô kiên quyết. “Thứ hai, mọi quyết định liên quan đến Tiểu Bảo phải có sự đồng thuận của cả hai chúng ta, không được đơn phương quyết định vì lý do gia tộc. Và thứ ba…”

Cô ngừng lại một chút, ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh, giọng cô trở nên nghiêm túc hơn. “Tôi tha thứ cho những gì đã xảy ra trong quá khứ, nhưng tôi cần thời gian để hoàn toàn tin tưởng trở lại, không phải cứ kết hôn là mọi tổn thương sẽ tự động biến mất. Anh cần kiên nhẫn cùng tôi xây dựng lại niềm tin đó từng ngày.”

Thừa Vũ đứng dậy, nắm lấy tay cô, ánh mắt anh đầy chân thành. “Tôi chấp nhận tất cả điều kiện đó, và tôi sẽ chứng minh bằng cả cuộc đời còn lại của mình.”

Anh đeo chiếc nhẫn vào tay cô giữa tiếng vỗ tay vang dội của mọi người có mặt. Tiểu Bảo chạy ào đến, ôm lấy chân cả hai người, reo lên thích thú. “Ba mẹ cưới nhau rồi! Con có một gia đình thật rồi!”

Bà nội đứng từ xa, lặng lẽ lau những giọt nước mắt hạnh phúc, nụ cười trên môi bà rạng rỡ hơn bao giờ hết khi chứng kiến khoảnh khắc mà bà đã mong chờ từ rất lâu.

Ba tháng sau lời cầu hôn, đám cưới của Thừa Vũ và Tiểu Diệp được tổ chức giản dị tại chính khu vườn của biệt thự nhà họ Lăng, chỉ mời những người thân thiết nhất, đúng theo mong muốn của cả hai người, không phô trương rình rang như những đám cưới thường thấy trong giới thượng lưu.

Buổi sáng hôm cưới, Tiểu Diệp đứng trước gương trong bộ váy cưới giản dị nhưng tinh tế, lòng cô tràn ngập cảm xúc khó tả. Bà nội bước vào phòng, tự tay cài lên tóc cô một chiếc trâm cài gia truyền của dòng họ.

“Đây là món quà bà muốn tự tay trao cho con.” Bà nói, giọng bà nghẹn ngào. “Chiếc trâm này đã qua ba đời phụ nữ nhà họ Lăng, giờ đây thuộc về con, người phụ nữ đã mang lại hạnh phúc thực sự cho cháu nội ta.”

“Con cảm ơn bà.” Tiểu Diệp cúi đầu, mắt cô cũng ngấn lệ vì xúc động.

Bên ngoài khu vườn, Tiểu Bảo trong bộ vest nhỏ xinh, hào hứng chạy khắp nơi làm nhiệm vụ bưng nhẫn cưới, thỉnh thoảng lại dừng lại khoe với mọi người khách mời về vai trò quan trọng của mình trong ngày trọng đại.

Buổi lễ diễn ra ấm cúng dưới ánh nắng chiều dịu nhẹ, không có những nghi thức rườm rà của giới thượng lưu, chỉ có những lời thề nguyện chân thành xuất phát từ trái tim.

“Tiểu Diệp.” Thừa Vũ nắm tay cô trước sự chứng kiến của mọi người, giọng anh trang trọng nhưng đầy cảm xúc. “Sáu năm trước, tôi đã đánh mất em vì những hiểu lầm không đáng có. Hôm nay, tôi xin hứa trước tất cả mọi người có mặt ở đây, tôi sẽ dành cả phần đời còn lại để bảo vệ, yêu thương và trân trọng em cùng con trai chúng ta, không để bất cứ điều gì có thể chia cắt gia đình này thêm một lần nào nữa.”

“Thừa Vũ.” Tiểu Diệp đáp lời, giọng cô cũng run lên vì xúc động. “Tôi đã học được rằng, hạnh phúc thực sự không phải là không có sóng gió, mà là có người sẵn sàng cùng mình vượt qua mọi sóng gió đó. Tôi tin tưởng anh, tin tưởng gia đình nhỏ của chúng ta, và tôi sẵn lòng cùng anh viết tiếp câu chuyện phía trước.”

Khi cả hai trao nhau nụ hôn dưới sự chúc phúc của mọi người, Tiểu Bảo đứng cạnh đó reo hò thích thú, chạy đến ôm chầm lấy cả ba mẹ trong vòng tay ấm áp.

“Con yêu ba mẹ nhất trên đời!” Cậu bé hét lên, khiến tất cả khách mời đều bật cười ấm áp.

Buổi tiệc diễn ra vui vẻ đến tận đêm khuya. Chu Nhã cũng được mời đến tham dự, mang theo con gái nhỏ đã hoàn toàn hồi phục sức khỏe, ngồi cùng bàn với những đồng nghiệp cũ mà không còn chút gượng gạo nào. Nhược Vy gửi đến một bức tranh tự tay vẽ tặng cặp đôi, hình ảnh một gia đình nhỏ hạnh phúc dưới ánh hoàng hôn, kèm theo lời chúc chân thành.

Đứng ở góc vườn, nhìn ngắm khung cảnh gia đình và bạn bè quây quần hạnh phúc, Tiểu Diệp khẽ tựa đầu vào vai Thừa Vũ, lòng cô tràn đầy bình yên chưa từng có.

“Cảm ơn anh, vì cuối cùng cũng tìm lại được nhau.” Cô thì thầm.

“Cảm ơn em, vì đã cho tôi cơ hội thứ hai.” Thừa Vũ đáp, tay anh siết chặt lấy tay cô, ánh mắt cả hai cùng hướng về phía Tiểu Bảo đang nô đùa vui vẻ giữa những người thân yêu.

Ánh đèn lồng nhỏ được thắp sáng khắp khu vườn, lấp lánh như hàng ngàn vì sao rơi xuống mặt đất, chứng kiến cho một khởi đầu mới của một gia đình đã trải qua biết bao sóng gió để cuối cùng tìm được bến bờ hạnh phúc trọn vẹn.

HẾT

Prev
Novel Info
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal