Chương 9 (Hoàn)
Một năm sau, Khải Thịnh dưới sự điều hành mới của ông Đường Gia Bảo cùng đội ngũ lãnh đạo được thanh lọc, phát triển vượt bậc so với dự kiến, doanh thu tăng trưởng hai con số, niềm tin của cổ đông và thị trường được khôi phục hoàn toàn.
Tôi được bổ nhiệm chính thức vào Hội Đồng Quản Trị, giữ vai trò định hướng chiến lược dài hạn cho tập đoàn.
Dĩ Thâm, sau khi hoàn tất mọi thủ tục pháp lý liên quan đến cổ phần gia đình, được Hội Đồng tín nhiệm bầu làm Tổng Giám Đốc điều hành, kế nhiệm vị trí mà trước đây từng được xem là bất khả xâm phạm đối với bất kỳ ai ngoài dòng họ sáng lập.
Chị Ngọc được thăng chức Giám Đốc Kiểm Toán Nội Bộ, với quyền hạn độc lập tuyệt đối, không còn phải e dè trước bất kỳ áp lực nào từ các phòng ban khác.
Hoàng, người thực tập sinh năm xưa từng bị chuyển công tác vì dám lên tiếng, được mời trở lại trụ sở chính, đảm nhận vị trí quản lý cấp trung tại phòng Kiểm Toán, nơi tiếng nói trung thực của anh cuối cùng cũng được lắng nghe đúng nghĩa.
Vào một buổi chiều cuối thu, trong khu vườn nhỏ phía sau căn nhà của ông cụ, một buổi lễ đính hôn giản dị được tổ chức, chỉ với sự tham dự của những người thân thiết nhất.
Ông cụ ngồi trên chiếc ghế mây, nhìn hai chúng tôi trao nhẫn cho nhau, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.
“Cuối cùng bác cũng được thấy ngày này.” Ông nói, giọng run run vì xúc động.
Chị Ngọc, Vy, Hoàng và cả chị Hoa từ phòng lưu trữ hồ sơ cũng có mặt, mỗi người đều mang theo một câu chuyện riêng gắn liền với hành trình ba năm đầy sóng gió vừa qua.
Dĩ Thâm nắm tay tôi, nhìn ra khu vườn nhỏ ngập nắng chiều.
“Em còn nhớ lần đầu tiên anh đứng trước cửa nhà em, trong bộ đồ giao hàng đó không?” Anh hỏi, giọng đầy hoài niệm.
“Nhớ chứ.” Tôi cười. “Lúc đó em còn tưởng mình đang gặp ảo giác.”
“Vậy mà từ cái khoảnh khắc tưởng như ngớ ngẩn đó,” anh nói, siết chặt tay tôi hơn, “lại mở ra cả một hành trình khiến cả hai chúng ta tìm lại được sự thật, công lý, và cả nhau.”
Tôi tựa đầu vào vai anh, nhìn ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả khu vườn nhỏ.
Ba năm trước, tôi bước ra khỏi Khải Thịnh với một tờ séc bồi thường và một lời thề không bao giờ quay lại.
Giờ đây, tôi quay lại, không chỉ giành lại công bằng cho chính mình, mà còn tìm thấy một người, cùng tôi xây dựng một tương lai mà cả hai đều tin tưởng.
Và đó, mới chính là điều đáng giá nhất trong suốt hành trình dài vừa qua.
Hết
