Chương 9
Sau khi trường hợp của Hạ My được giải quyết ổn thỏa, Phùng Dật giữ đúng lời hứa, mời tôi đi ăn tối tại một nhà hàng nhỏ ven hồ, không sang trọng phô trương như những nơi Trần Khải Minh từng đưa tôi đến trong những buổi tiệc công ty, mà ấm cúng, giản dị, với ánh nến lung linh phản chiếu trên mặt hồ tĩnh lặng.
“Anh xin lỗi vì đã đợi đến bây giờ mới mời em”, Phùng Dật nói, rót cho tôi một ly rượu vang nhẹ. “Anh không muốn em nghĩ anh lợi dụng lúc em yếu đuối để bày tỏ tình cảm.”
Tôi mỉm cười, cảm nhận sự chân thành trong từng lời nói của anh. “Tôi biết. Và tôi trân trọng điều đó, Phùng Dật.”
“Từ lúc nào anh bắt đầu…” tôi ngập ngừng, không biết diễn đạt câu hỏi thế nào cho phù hợp.
“Từ lúc em gọi cho anh lúc nửa đêm, giọng bình tĩnh đến đáng sợ, báo rằng em cần ly hôn ngay lập tức”, Phùng Dật đáp, ánh mắt anh hồi tưởng lại. “Lúc đó anh nhận ra, em không phải kiểu phụ nữ chờ đợi được cứu giúp. Em là kiểu phụ nữ tự cứu lấy mình, chỉ cần ai đó đứng bên cạnh hỗ trợ đúng lúc. Và anh muốn là người đó.”
Tôi nhìn xuống ly rượu trong tay, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, khác hẳn với cảm giác trống rỗng lạnh lẽo tôi từng có trong suốt hai năm hôn nhân trước đó.
“Tôi sợ”, tôi thú nhận, giọng khẽ. “Sợ rằng mình lại đặt niềm tin sai chỗ một lần nữa.”
“Anh không thể hứa với em rằng anh hoàn hảo”, Phùng Dật nói, nắm lấy tay tôi trên bàn, ấm áp và chắc chắn. “Nhưng anh có thể hứa rằng anh sẽ luôn trung thực với em, dù sự thật đó có khó nghe đến đâu. Đó là điều duy nhất anh có thể chắc chắn.”
Tôi nhìn vào mắt anh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu giả dối nào, như bản năng cảnh giác đã ăn sâu vào tôi sau biến cố vừa qua, nhưng tất cả những gì tôi thấy chỉ là sự chân thành không giấu diếm.
“Được”, tôi nói, khẽ siết lại bàn tay anh. “Tôi sẵn sàng thử lại, từng bước một, không vội vàng.”
Phùng Dật mỉm cười, nụ cười ấm áp nhất tôi từng thấy ở anh. “Từng bước một. Anh có thể chờ đợi em bao lâu cũng được, Tư Ninh.”
Ánh nến lung linh trên mặt hồ, và lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cho phép mình tin tưởng vào một khởi đầu mới, không phải vì hợp đồng, không phải vì thỏa thuận gia tộc, mà vì một sự lựa chọn hoàn toàn tự nguyện của chính trái tim mình.
Sáu tháng sau khi mối quan hệ giữa tôi và Phùng Dật chính thức bắt đầu, một biến cố bất ngờ xảy đến, khi tôi nhận được thư từ trại giam, viết bởi chính Trần Khải Minh.
Tôi cầm lá thư trong tay hồi lâu, phân vân giữa việc mở ra đọc hay vứt bỏ không thương tiếc.
Cuối cùng, sự tò mò nghề nghiệp, thói quen phân tích mọi tình huống đến tận cùng của một bác sĩ phẫu thuật, khiến tôi mở lá thư ra.
Nội dung thư không phải lời xin lỗi hay cầu xin tha thứ như tôi dự đoán, mà là một lời cảnh báo. Trần Khải Minh viết rằng bà Trần Ngọc Lan, sau khi thất bại trong vụ kiện tranh chấp tài sản, đã âm thầm liên kết với một nhóm đối tác nước ngoài để thực hiện một kế hoạch trả thù nhắm vào tôi và quỹ Ánh Dương, lợi dụng các mối quan hệ truyền thông để tung tin đồn thất thiệt, phá hoại uy tín của quỹ.
“Tôi biết điều này nghe có vẻ khó tin đến từ tôi”, Trần Khải Minh viết trong thư. “Nhưng tôi không còn gì để mất, và có lẽ đây là cách duy nhất để tôi làm điều gì đó đúng đắn, sau tất cả những sai lầm tôi đã gây ra cho em.”
Tôi mang lá thư đến gặp Phùng Dật ngay tối hôm đó, cả hai cùng phân tích tính xác thực của thông tin.
“Chúng ta không thể hoàn toàn tin lời hắn nói”, Phùng Dật nhận định, đọc kỹ lại lá thư lần nữa. “Nhưng cũng không thể bỏ qua khả năng này, đặc biệt khi bà Trần Ngọc Lan đã thể hiện rõ sự oán hận sau khi thua kiện.”
“Vậy chúng ta nên làm gì?” tôi hỏi.
“Anh sẽ nhờ đội an ninh mạng theo dõi sát sao các hoạt động truyền thông liên quan đến quỹ Ánh Dương, đồng thời chuẩn bị sẵn phương án pháp lý nếu có bất kỳ tin đồn thất thiệt nào xuất hiện”, Phùng Dật nói, giọng nghiêm túc. “Chúng ta không thể để công sức gây dựng quỹ trong suốt năm qua bị phá hoại bởi những lời đồn vô căn cứ.”
Đúng như dự đoán, hai tuần sau, một loạt bài viết ẩn danh bắt đầu xuất hiện trên các diễn đàn mạng xã hội, cáo buộc quỹ Ánh Dương sử dụng sai mục đích nguồn quỹ quyên góp, thậm chí còn dựng lên câu chuyện tôi lợi dụng danh nghĩa nạn nhân để trục lợi cá nhân.
Tôi đọc những bình luận đó, cảm nhận một sự tức giận quen thuộc trào dâng, nhưng lần này, tôi đã có đủ kinh nghiệm và sự chuẩn bị để không để nó nhấn chìm mình như lần trước.
Thay vì hoảng loạn hay im lặng chịu đựng như nhiều người có thể làm khi đối mặt với những cáo buộc vô căn cứ, tôi quyết định hành động theo cách hoàn toàn ngược lại, minh bạch hóa mọi hoạt động tài chính của quỹ Ánh Dương một cách công khai và chủ động.
“Chúng ta sẽ mời một công ty kiểm toán độc lập, uy tín hàng đầu, vào rà soát toàn bộ sổ sách tài chính của quỹ từ ngày thành lập đến nay”, tôi nói trong cuộc họp khẩn cấp với ban điều hành quỹ, bao gồm Phùng Dật và Diệp Khả Vy. “Và chúng ta sẽ công bố kết quả kiểm toán đó công khai, không giấu giếm bất kỳ con số nào.”
“Đó là một quyết định táo bạo”, Diệp Khả Vy nhận xét, ánh mắt cô ánh lên sự tán thành. “Nhưng cũng là cách hiệu quả nhất để dập tắt mọi tin đồn ngay từ gốc rễ.”
Công ty kiểm toán độc lập mất ba tuần để hoàn thành báo cáo, xác nhận toàn bộ nguồn quỹ được sử dụng đúng mục đích, minh bạch, không có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, trái ngược hoàn toàn với những cáo buộc đã lan truyền trên mạng xã hội.
Tôi tổ chức một buổi họp báo công khai kết quả kiểm toán, mời tất cả các phóng viên, kể cả những người từng viết bài chỉ trích tôi trong quá khứ.
“Tôi hiểu rằng trong một xã hội mà lòng tin đã nhiều lần bị phản bội, sự nghi ngờ là điều dễ hiểu”, tôi nói trước ống kính, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát. “Nhưng tôi tin rằng cách tốt nhất để đáp lại sự nghi ngờ không phải bằng sự tức giận hay né tránh, mà bằng sự minh bạch tuyệt đối. Đây là báo cáo kiểm toán độc lập, mọi người có thể tự mình kiểm chứng từng con số.”
Kết quả kiểm toán được công bố rộng rãi, kèm theo phản ứng tích cực từ dư luận, khi nhiều người bắt đầu nhận ra chiến dịch bôi nhọ chỉ là âm mưu có tổ chức từ một nhóm lợi ích cụ thể.
Đội an ninh mạng của Phùng Dật, thông qua quá trình điều tra kỹ thuật, cuối cùng cũng lần ra được dấu vết của các tài khoản ẩn danh đứng sau chiến dịch bôi nhọ, tất cả đều liên kết trực tiếp đến một công ty truyền thông do bà Trần Ngọc Lan bí mật đứng sau hậu trường.
“Chúng ta có đủ bằng chứng để khởi kiện bà ta về tội vu khống và làm nhục người khác trên không gian mạng”, Phùng Dật nói, đặt tập hồ sơ điều tra lên bàn.
Tôi im lặng một lúc, suy nghĩ thấu đáo trước khi đưa ra quyết định. “Không”, tôi nói cuối cùng. “Tôi không muốn tiếp tục cuộc chiến pháp lý kéo dài với gia tộc đó nữa. Chúng ta đã chứng minh được sự thật, đã bảo vệ được danh dự của quỹ. Đó là đủ rồi.”
“Em chắc chứ?” Phùng Dật hỏi, có chút ngạc nhiên trước sự khoan dung bất ngờ của tôi.
“Tôi chắc”, tôi đáp, nhìn ra cửa sổ văn phòng, nơi ánh nắng chiều đang nhuộm vàng cả bầu trời thành phố. “Tôi không muốn dành cả phần đời còn lại của mình để trả thù. Tôi muốn dành nó để xây dựng những điều tốt đẹp hơn, cho bản thân tôi, và cho những người phụ nữ khác cần được giúp đỡ.”
Phùng Dật nhìn tôi, ánh mắt anh chứa đựng sự ngưỡng mộ sâu sắc, rồi khẽ gật đầu, tôn trọng quyết định của tôi mà không cần thêm bất kỳ lời giải thích nào.
