Chương 8 (Hoàn)
Hai tuần sau đại hội đồng cổ đông, cơ quan điều tra chính thức khởi tố vụ án thao túng thị trường chứng khoán liên quan tới Hoàng Kim tập đoàn. Chủ tịch Lâm Chính Đạo bị tạm giữ để phục vụ điều tra, cổ phiếu Hoàng Kim tập đoàn lao dốc không phanh ngay sau khi tin tức được công bố.
Chú Vĩnh Thịnh, sau khi bị bãi nhiệm khỏi mọi chức vụ tại Chu thị tập đoàn, cũng phải đối mặt với vụ kiện dân sự do chính hội đồng quản trị khởi xướng, yêu cầu hoàn trả toàn bộ số tiền hoa hồng bất hợp pháp đã nhận, cộng với khoản bồi thường thiệt hại cho công ty.
Diệc Hy tới thăm chú tại nhà riêng, trước ngày ông phải ra tòa. Căn nhà từng sang trọng giờ đây trở nên vắng lặng, thiếu vắng hẳn sự nhộn nhịp thường ngày.
“Cháu tới làm gì?” Chú Vĩnh Thịnh hỏi, giọng đầy mệt mỏi, không còn chút kiêu hãnh nào như trước kia.
“Cháu muốn hỏi chú một câu.” Diệc Hy ngồi xuống đối diện ông. “Nếu quay ngược thời gian, chú có làm lại chuyện này không?”
Chú Vĩnh Thịnh im lặng hồi lâu, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra khoảng sân vắng. “Không. Cháu biết không, có những đêm chú không ngủ được, cứ nghĩ tới ánh mắt tin tưởng của cha cháu, của ông nội cháu dành cho chú suốt bao năm qua. Chú đã phản bội tất cả chỉ vì một phút yếu lòng, sợ hãi trước món nợ mà đáng lẽ chú nên thành thật đối mặt ngay từ đầu.”
“Chú vẫn còn cơ hội.” Diệc Hy nói, giọng dịu lại. “Cháu đã nói chuyện với ông nội và cha. Gia đình sẽ không truy cứu thêm ngoài phần bồi thường dân sự bắt buộc theo pháp luật, nhưng phần trách nhiệm hình sự, chú vẫn phải tự mình đối diện và chịu trách nhiệm.”
“Cháu… cháu không hận chú sao?” Chú Vĩnh Thịnh ngẩng đầu lên, ánh mắt ngạc nhiên.
“Cháu từng rất hận.” Diệc Hy thành thật đáp. “Nhưng cháu nghĩ, trừng phạt thích đáng theo pháp luật quan trọng hơn sự thù hận cá nhân. Cháu chỉ mong, sau khi chấp hành xong hình phạt, chú có thể làm lại từ đầu một cách đường đường chính chính.”
Chú Vĩnh Thịnh cúi đầu, nước mắt lăn dài trên gương mặt đã hằn sâu nếp nhăn của tuổi tác và sự dằn vặt.
***
Về phần Hàn Tịnh, sau khi câu chuyện vỡ lở, cô chủ động tới gặp Diệc Hy, xin nghỉ việc và thú nhận toàn bộ việc đã nhận tiền từ chú Vĩnh Thịnh để báo cáo lại các thông tin nội bộ không quá nhạy cảm, dù bản thân cô khẳng định chưa từng biết rõ mục đích thực sự đằng sau những khoản tiền đó.
“Chị không cần phải nghỉ việc.” Diệc Hy nói, sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ. “Nhưng chị sẽ chuyển em sang một bộ phận khác, không còn tiếp cận thông tin nhạy cảm nữa. Chị tin, em cũng đã phải trả giá đủ nhiều cho những sai lầm của mình rồi.”
Hàn Tịnh bật khóc, cúi đầu cảm ơn sự khoan dung của Diệc Hy, dù trong lòng cô hiểu rõ, mối quan hệ thân thiết như trước kia giữa hai người, có lẽ sẽ không bao giờ có thể quay trở lại nguyên vẹn như xưa nữa.
Còn về phía Lâm Tuyết Nhi, sau khi âm mưu chia rẽ tình cảm bị vạch trần, cô lặng lẽ rời khỏi thành phố, không còn xuất hiện trong giới thượng lưu nữa. Có tin đồn cô đã ra nước ngoài định cư cùng gia đình bên ngoại, tránh xa mọi thị phi liên quan tới vụ án của cha mình.
Một tháng sau khi mọi sóng gió lắng xuống, Chu thị tập đoàn dần lấy lại đà tăng trưởng ổn định, cổ phiếu phục hồi mạnh mẽ trên sàn giao dịch, niềm tin của nhà đầu tư và nhân viên cũng dần được khôi phục.
Vào một buổi tối cuối tuần, Dịch Kỳ đưa Diệc Hy trở lại quán ăn nhỏ nơi họ từng có buổi hẹn đầu tiên sau năm năm xa cách, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm thời sinh viên của cả hai.
“Sao hôm nay anh lại đưa em tới đây?” Diệc Hy hỏi, mỉm cười nhìn quanh không gian quen thuộc.
“Anh muốn cùng em ôn lại một chút kỷ niệm cũ.” Dịch Kỳ đáp, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.
Sau bữa tối, anh nắm tay cô, dẫn cô ra khu vườn nhỏ phía sau quán, nơi treo đầy những ánh đèn lồng nhỏ lung linh trong đêm tối.
“Diệc Hy.” Dịch Kỳ dừng bước, quay người đối diện cô, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc khác thường. “Anh biết, cuộc hôn nhân của chúng ta bắt đầu từ một thỏa thuận kinh doanh, không phải từ một lời cầu hôn đúng nghĩa.”
Diệc Hy khẽ sững người, chờ đợi anh nói tiếp.
Dịch Kỳ quỳ một chân xuống, lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ, bên trong là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh dưới ánh đèn lồng.
“Vậy nên, hôm nay, anh muốn hỏi lại em một lần nữa, không phải với tư cách đại diện hai gia tộc, không phải vì bất kỳ thương vụ cổ phần nào cả, mà chỉ đơn giản là Tưởng Dịch Kỳ, hỏi Chu Diệc Hy.” Anh nói, giọng run nhẹ vì xúc động. “Em có đồng ý làm vợ anh không, vì tình yêu thật sự giữa chúng ta, không vì bất kỳ lý do nào khác?”
Diệc Hy đứng lặng người, nước mắt hạnh phúc bắt đầu tuôn rơi. Cô nhớ lại toàn bộ hành trình suốt mấy tháng qua, từ cuộc hôn nhân sắp đặt đầy miễn cưỡng, tới những sóng gió, hiểu lầm, và cuối cùng là tình yêu chân thành đã âm thầm nảy nở giữa hai người.
“Em đồng ý.” Cô đáp, giọng nghẹn ngào trong hạnh phúc. “Em đồng ý, không phải vì cổ phần, không phải vì công ty, mà vì em yêu anh, Tưởng Dịch Kỳ.”
Dịch Kỳ đứng dậy, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô, rồi ôm chầm lấy cô vào lòng, giữa ánh đèn lồng lung linh và bầu trời đêm đầy sao.
“Anh yêu em.” Anh thì thầm bên tai cô. “Từ năm năm trước, cho tới bây giờ, và mãi mãi về sau.”
“Em cũng yêu anh.” Diệc Hy đáp, khẽ tựa đầu vào ngực anh, tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc trọn vẹn nhất mà cô từng có được.
***
Tin tức về lời cầu hôn chân thành ấy nhanh chóng lan truyền trong gia tộc hai bên. Ông nội Diệc Hy, khi nghe tin, không giấu được niềm vui, đích thân gọi điện chúc mừng cả hai, giọng nói đã lấy lại được sự vui vẻ, lạc quan như trước kia.
“Cuối cùng, mọi sóng gió cũng đã qua đi.” Ông nói qua điện thoại, giọng đầy xúc động. “Ông chỉ mong, từ giờ trở đi, hai đứa sẽ có một cuộc sống hạnh phúc thật sự, không còn vướng bận bởi bất kỳ toan tính nào nữa.”
Diệc Hy mỉm cười, nắm chặt tay Dịch Kỳ, trong lòng tràn ngập niềm tin vào một tương lai tươi sáng đang chờ đợi phía trước.
Sáu tháng sau, lễ cưới chính thức giữa Chu Diệc Hy và Tưởng Dịch Kỳ được tổ chức long trọng tại khu vườn thượng uyển, nơi từng diễn ra buổi tiệc đính hôn đầy toan tính năm nào, giờ đây tràn ngập hoa tươi và tiếng cười hạnh phúc thật sự.
Diệc Hy khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, bước những bước chân chậm rãi trên thảm đỏ, tay khoác tay ông nội, ánh mắt hướng về phía Dịch Kỳ đang đứng chờ nơi cuối lễ đường, nụ cười rạng rỡ không giấu được niềm hạnh phúc.
“Con gái, con có hạnh phúc không?” Ông nội hỏi khẽ, khi hai người sánh bước bên nhau.
“Con hạnh phúc lắm, ông nội ạ.” Diệc Hy đáp, giọng đầy xúc động. “Con chưa từng nghĩ, một cuộc hôn nhân bắt đầu từ một hợp đồng kinh doanh, lại có thể kết thúc bằng một tình yêu trọn vẹn như vậy.”
Ông nội mỉm cười, nhẹ nhàng đặt tay con gái vào tay Dịch Kỳ khi họ tới trước bục làm lễ, ánh mắt tràn đầy sự mãn nguyện của một người đã chứng kiến trọn vẹn hành trình đầy sóng gió của cháu gái mình.
Buổi lễ diễn ra trang trọng và ấm áp, với sự chứng kiến của cả hai gia tộc, cùng đông đảo bạn bè, đồng nghiệp thân thiết. Chu Diệc Phong đứng phía dưới, vỗ tay không ngừng, ánh mắt đầy tự hào nhìn em gái mình. Hàn Tịnh cũng có mặt, đứng lặng lẽ ở một góc, ánh mắt vừa vui mừng vừa có chút áy náy còn sót lại, nhưng nụ cười trên môi cô là hoàn toàn chân thành.
Sau khi hoàn tất nghi thức trao nhẫn, Dịch Kỳ nhẹ nhàng nâng khăn voan, nhìn sâu vào đôi mắt Diệc Hy.
“Cảm ơn em, vì đã cho anh cơ hội thứ hai.” Anh khẽ nói, chỉ đủ để cô nghe thấy.
“Cảm ơn anh, vì đã kiên nhẫn chờ đợi em suốt những năm qua.” Diệc Hy đáp lại, nụ cười rạng rỡ trên môi.
Hai người trao nhau nụ hôn đầu tiên với tư cách vợ chồng chính thức, giữa tiếng vỗ tay và những lời chúc phúc vang dội khắp khu vườn thượng uyển.
***
Một năm sau ngày cưới, Chu thị tập đoàn dưới sự điều hành của Diệc Hy đã vươn lên trở thành một trong những tập đoàn phát triển nhanh nhất trong ngành, mở rộng thành công ra thêm ba thị trường quốc tế mới. Bách Vinh tập đoàn và Chu thị tập đoàn chính thức trở thành đối tác chiến lược lâu dài, cùng nhau hợp tác trên nhiều dự án lớn.
Vụ án của Lâm Chính Đạo và chú Vĩnh Thịnh cũng đã có phán quyết cuối cùng từ tòa án, cả hai đều phải chịu trách nhiệm hình sự tương xứng với hành vi vi phạm, đồng thời hoàn trả toàn bộ số tiền bất hợp pháp đã thu lợi.
Vào một buổi chiều cuối tuần yên bình, Diệc Hy đứng bên cửa sổ căn hộ, nhìn Dịch Kỳ đang chăm chú tưới nước cho chậu hoa hồng nhỏ mà cả hai cùng trồng từ những ngày đầu chung sống, giờ đây đã nở rộ những bông hoa rực rỡ đầu tiên.
“Anh biết không, đôi khi em vẫn tự hỏi, nếu như năm năm trước, chúng ta không lỡ mất nhau, cuộc sống bây giờ sẽ khác đi như thế nào.” Diệc Hy nói, khẽ tựa đầu vào vai anh khi anh bước lại gần.
“Anh nghĩ, có lẽ mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó.” Dịch Kỳ đáp, nhẹ nhàng ôm lấy cô. “Nếu không trải qua những sóng gió đó, có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ học được cách trân trọng nhau như bây giờ.”
Diệc Hy khẽ mỉm cười, ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc và bình yên. Ngoài kia, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả bầu trời thành phố, như một lời hứa hẹn êm đềm cho những tháng ngày hạnh phúc còn dài phía trước, nơi mọi sóng gió cuối cùng cũng đã lắng xuống, nhường chỗ cho một tình yêu trọn vẹn, chân thành và bền vững mãi mãi.
