Chương 9
Phòng họp hội đồng quản trị tập đoàn Lăng Thị sáng hôm đó chật kín các thành viên cấp cao, cổ đông lớn cùng đại diện pháp lý. Không khí căng thẳng bao trùm khi ai nấy đều cảm nhận được có chuyện lớn sắp xảy ra.
Ông nội, dù sức khỏe chưa hoàn toàn hồi phục, vẫn kiên quyết đích thân chủ trì cuộc họp, ngồi ở vị trí trung tâm bàn họp hình bầu dục. Thừa Dịch và Tiểu Vãn ngồi bên phải ông, đối diện là Lăng Thừa Phong cùng Vương Ngọc Hoa, vẻ mặt cả hai đều căng thẳng không giấu nổi.
“Hôm nay, tôi triệu tập cuộc họp khẩn cấp này để làm rõ một số vấn đề nghiêm trọng liên quan đến sự trung thực và đạo đức nghề nghiệp của một số thành viên trong hội đồng quản trị.” Ông nội mở đầu, giọng đanh thép dù thân thể có phần yếu ớt.
Ông ra hiệu cho luật sư trưởng đứng dậy trình bày. Từng bằng chứng một được đưa ra màn hình lớn giữa phòng họp, từ lời khai có công chứng của ông Phạm Văn Đức về việc bị mua chuộc để làm giả kết quả giám định tai nạn, đến lời khai của Trần Minh Vũ về việc bị Lăng Thừa Phong lợi dụng trong đường dây lừa đảo đầu tư, cùng hàng loạt tài liệu tài chính chứng minh dòng tiền bất minh được sử dụng để âm thầm thâu tóm cổ phần công ty.
Cả phòng họp im phăng phắc, những gương mặt vốn quen thuộc với sự điềm tĩnh trong kinh doanh giờ đây đều lộ rõ vẻ sốc nặng trước những gì được phơi bày.
“Đây hoàn toàn là những cáo buộc vô căn cứ.” Lăng Thừa Phong đứng bật dậy, gương mặt tái mét nhưng vẫn cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Những lời khai này có thể bị ép cung, bị dàn dựng để hãm hại tôi. Tôi yêu cầu được đối chất trực tiếp với nhân chứng.”
“Được thôi.” Thừa Dịch đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào anh họ mình. “Ông Đức đang chờ bên ngoài, sẵn sàng đối chất trực tiếp bất cứ lúc nào. Còn về phần dòng tiền, tôi tin rằng đội ngũ kiểm toán độc lập mà hội đồng thuê riêng để rà soát sổ sách ba năm qua, cũng sẽ sớm đưa ra kết luận không thể chối cãi.”
Đúng lúc đó, cửa phòng họp mở ra, ông Phạm Văn Đức bước vào cùng với hai luật sư bảo vệ. Nhìn thấy Thừa Phong, ông có chút run rẩy nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng người, ánh mắt kiên định.
“Ông ta chính là người đã đưa tiền cho tôi, yêu cầu tôi sửa lại kết quả giám định.” Ông Đức nói, giọng dù run nhưng rõ ràng, tay chỉ thẳng vào Thừa Phong. “Và cách đây hai ngày, cũng chính người của ông ta đã bắt cóc tôi, đe dọa tính mạng để buộc tôi phải im lặng.”
Sắc mặt Thừa Phong lúc này đã trắng bệch hoàn toàn, mồ hôi lấm tấm trên trán dù phòng họp có điều hòa mát lạnh. Hắn nhìn quanh phòng họp, thấy ánh mắt các thành viên hội đồng quản trị, các cổ đông lớn đều đã chuyển từ nghi hoặc sang khinh bỉ, biết rằng mọi đường lui đã bị chặn đứng hoàn toàn.
“Đủ rồi.” Vương Ngọc Hoa đột nhiên đứng dậy, giọng bà ta run lên, không còn vẻ sắc sảo chua ngoa như thường ngày. “Thừa Phong, con còn định chối cãi đến bao giờ nữa? Mẹ đã cảnh báo con nhiều lần rồi, đừng có đi quá xa, vậy mà con vẫn không nghe.”
Câu nói của Vương Ngọc Hoa như giọt nước tràn ly, gián tiếp thừa nhận bà ta cũng biết rõ về những việc làm sai trái của con trai mình bấy lâu nay.
Ông nội ngồi im lặng suốt từ đầu, gương mặt già nua hằn lên nỗi đau đớn tột cùng khi chứng kiến sự thật phũ phàng này. Cuối cùng, ông cất giọng, run rẩy nhưng đầy uy nghiêm.
“Lăng Thừa Phong, cháu không chỉ phản bội lòng tin của cả gia tộc, mà còn nhẫn tâm gây ra cái chết của chính anh họ mình, cha của một đứa trẻ vô tội, chỉ vì lòng tham quyền lực và tiền bạc.” Giọng ông nghẹn lại, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. “Ông thật sự không ngờ, đứa cháu mà ông từng đặt nhiều kỳ vọng, lại có thể tàn nhẫn đến mức này.”
“Ông nội, cháu…” Thừa Phong định lên tiếng biện minh nhưng ông nội đã giơ tay ngăn lại, ánh mắt lạnh lẽo chưa từng thấy.
“Kể từ giờ phút này, ta chính thức tước bỏ mọi chức vụ và quyền lợi của cháu tại tập đoàn Lăng Thị.” Ông nội tuyên bố dứt khoát. “Đồng thời, ta sẽ giao toàn bộ hồ sơ chứng cứ này cho cơ quan điều tra, để pháp luật đưa ra phán quyết công bằng nhất.”
Hai nhân viên an ninh của tập đoàn bước vào theo lệnh, đứng chờ sẵn hai bên cửa. Lăng Thừa Phong đứng chết lặng giữa phòng họp, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhìn quanh, không còn một ai đứng về phía hắn nữa.
Hai tuần sau phiên họp định mệnh đó, cơ quan cảnh sát điều tra chính thức khởi tố Lăng Thừa Phong với hàng loạt tội danh nghiêm trọng, bao gồm lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả tài liệu, hối lộ nhân chứng và có liên quan trực tiếp đến cái chết của Lăng Thừa Nguyên cùng vợ ba năm trước.
Quá trình điều tra sâu hơn còn phát hiện thêm, chiếc xe của Thừa Nguyên hôm gặp nạn đã bị người của Thừa Phong can thiệp vào hệ thống phanh trong lúc bảo dưỡng, biến một chuyến đi công tác bình thường thành một cái bẫy chết người được tính toán kỹ lưỡng.
Trước những bằng chứng không thể chối cãi, Lăng Thừa Phong cuối cùng cũng phải cúi đầu nhận tội trong phiên tòa xét xử, với mức án hai mươi năm tù giam cho tổng hợp các tội danh.
“Tôi chỉ muốn có được vị trí xứng đáng với năng lực của mình.” Hắn nói trong lời khai cuối cùng trước tòa, giọng đầy cay đắng. “Từ nhỏ, tôi luôn bị so sánh với Thừa Nguyên và Thừa Dịch, luôn bị coi là đứa con nuôi không chính thống trong gia tộc dù mang họ Lăng. Tôi chỉ muốn chứng minh mình cũng xứng đáng, nhưng con đường tôi chọn đã sai lầm ngay từ đầu.”
Tiểu Vãn ngồi trong phòng xử án, nghe những lời cuối cùng ấy, trong lòng dấy lên chút gì đó phức tạp, vừa căm phẫn trước tội ác hắn gây ra, vừa thoáng chút xót xa cho một con người đã để lòng tham và mặc cảm dẫn dắt cả cuộc đời đi vào con đường tội lỗi.
Về phần Vương Ngọc Hoa, dù không trực tiếp tham gia vào các tội ác của con trai, nhưng do biết rõ và cố tình che giấu, bà bị buộc phải từ bỏ mọi chức vụ danh dự trong gia tộc và tập đoàn, đồng thời phải bồi thường một phần thiệt hại cho các nạn nhân bị lừa đảo đầu tư, trong đó có gia đình Tiểu Vãn.
Trần Minh Vũ, do đã hợp tác tích cực với cơ quan điều tra và tự nguyện khai báo toàn bộ sự thật, được xem xét giảm nhẹ hình phạt, nhưng vẫn phải chịu án tù vì hành vi lừa đảo, đồng thời phải hoàn trả toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt của những nạn nhân, bao gồm cả cha Tiểu Vãn.
Ngày nhận được khoản tiền bồi thường, Đỗ Chí Thành ngồi lặng người rất lâu, tay run run cầm tờ giấy xác nhận, nước mắt lăn dài trên gò má. “Cuối cùng, sự thật cũng được sáng tỏ. Cha không ngờ, người anh em mà cha tin tưởng nhất lại có thể phản bội cha đến vậy, nhưng cha cũng mừng vì cuối cùng công lý đã được thực thi.”
“Cha đừng đau lòng nữa.” Tiểu Vãn ngồi bên cạnh, nắm chặt tay cha. “Mọi chuyện đã qua rồi, giờ đây cha chỉ cần tập trung dưỡng bệnh, sống thật vui vẻ, hạnh phúc thôi.”
Ông Chí Thành nhìn con gái, rồi nhìn sang Thừa Dịch đang đứng phía sau, ánh mắt ông đầy biết ơn. “Cảm ơn con, Thừa Dịch. Nếu không có con giúp đỡ, chắc cha chẳng bao giờ có cơ hội nhìn thấy công lý được thực thi như thế này.”
“Cha đừng khách sáo.” Thừa Dịch cúi đầu đáp lễ, giọng chân thành. “Con và Tiểu Vãn giờ đây là một gia đình, chuyện của cha cũng chính là chuyện của con.”
Về phần ông nội, sau khi mọi sự thật được phơi bày, sức khỏe ông dần ổn định trở lại, có lẽ vì gánh nặng tâm lý đè nén suốt ba năm qua cuối cùng cũng được giải tỏa. Ông chính thức tổ chức lễ bàn giao quyền lực, trao lại toàn bộ quyền điều hành tập đoàn Lăng Thị cho Thừa Dịch trong một buổi lễ trang trọng nhưng ấm cúng, chỉ có những người thân thiết nhất tham dự.
“Từ hôm nay, Lăng Thị sẽ được dẫn dắt bởi một người vừa có tài, vừa có tâm.” Ông nội nói trong buổi lễ, giọng đầy tự hào. “Và ông tin rằng, với sự đồng hành của con dâu Tiểu Vãn, con sẽ đưa tập đoàn phát triển vững mạnh hơn nữa, không chỉ về mặt kinh doanh, mà cả về đạo đức và tình người.”
Thừa Dịch nhận lấy con dấu quyền lực từ tay ông nội, cúi đầu thật sâu, giọng nghẹn ngào xúc động. “Con xin hứa sẽ không phụ lòng tin tưởng của ông nội, sẽ dùng chính trải nghiệm đau thương này để xây dựng một tập đoàn công bằng, minh bạch hơn.”
Buổi lễ kết thúc trong niềm hạnh phúc xen lẫn những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm. Tiểu Vãn đứng nhìn Thừa Dịch, lòng tràn ngập niềm tự hào và yêu thương. Cô biết, hành trình phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, những bóng tối bao trùm gia đình này suốt ba năm qua, cuối cùng cũng đã được xua tan hoàn toàn.
Đêm đó, khi chỉ còn hai người bên nhau ngoài ban công, ngắm nhìn ánh trăng tròn vành vạnh treo cao giữa bầu trời đêm trong vắt, Thừa Dịch quay sang nhìn Tiểu Vãn, ánh mắt tràn đầy yêu thương và quyết tâm.
“Tiểu Vãn, giờ đây mọi sóng gió đã qua, tôi muốn thực hiện lời hứa của mình.” Anh khẽ nói, tay run run lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ trong túi áo. “Em có đồng ý làm vợ thật sự của tôi không, không phải bằng một bản hợp đồng, mà bằng cả trái tim này?”
Tiểu Vãn nhìn chiếc hộp nhỏ trong tay Thừa Dịch, tim đập rộn ràng đến nghẹt thở. Anh mở hộp, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương giản dị nhưng tinh tế, ánh sáng lấp lánh phản chiếu dưới ánh trăng.
“Hai năm trước, tôi đưa cho cô một bản hợp đồng, ép cô ký tên bằng những con số lạnh lùng.” Anh nói, giọng run lên vì xúc động. “Hôm nay, tôi không mang theo bất kỳ tờ giấy nào cả, chỉ có trái tim chân thành nhất của mình. Đỗ Tiểu Vãn, em có đồng ý làm vợ tôi, không phải vì nợ nần, không phải vì hoàn cảnh ép buộc, mà vì tình yêu thật sự không, sau này và mãi mãi về sau?”
Nước mắt Tiểu Vãn lăn dài trên má, cô gật đầu liên tục, giọng nghẹn ngào không thốt nên lời. “Em đồng ý. Em đồng ý làm vợ anh, mãi mãi.”
Thừa Dịch đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô, rồi ôm chầm lấy cô vào lòng, cả hai đứng lặng trong vòng tay nhau dưới ánh trăng, tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc trọn vẹn sau bao sóng gió đã trải qua.
Vài ngày sau, trong lúc chuẩn bị cho đám cưới thật sự sắp tới, Tiểu Vãn tình cờ gặp lại Vương Ngọc Hoa tại một quán cà phê nhỏ. Người phụ nữ từng sắc sảo, kiêu ngạo giờ đây trông tiều tụy hẳn đi, ánh mắt không còn vẻ khinh miệt như trước, chỉ còn lại sự mệt mỏi và hối hận.
“Tôi không ngờ có ngày phải ngồi đối diện với cô trong hoàn cảnh thế này.” Vương Ngọc Hoa cười khổ, giọng chua chát. “Cô đến để hả hê chuyện tôi bị tước hết chức vụ à?”
“Không.” Tiểu Vãn lắc đầu, ngồi xuống đối diện bà. “Tôi chỉ tình cờ gặp thôi. Nhưng nhân tiện, tôi muốn hỏi, bà có bao giờ hối hận về những gì Thừa Phong đã làm không?”
Vương Ngọc Hoa im lặng rất lâu, đôi tay siết chặt tách cà phê đã nguội lạnh. “Tôi biết nó có tham vọng lớn, nhưng tôi không ngờ nó lại đi xa đến mức đó. Tôi là mẹ nó, tôi không thể không thương nó, nhưng tôi cũng không thể chấp nhận những gì nó đã làm với gia đình này.”
Tiểu Vãn nhìn bà, trong lòng dấy lên chút cảm thông hiếm hoi. “Tôi không phải người có quyền tha thứ hay trách cứ bà, đó là chuyện của cả gia tộc. Nhưng tôi nghĩ, một khi con người biết hối hận thật lòng, luôn có cơ hội để làm lại.”
“Cô định nói gì?” Vương Ngọc Hoa ngước lên nhìn cô, ánh mắt dò xét.
“Ông nội và Thừa Dịch đã quyết định, dù tước bỏ mọi chức vụ và quyền lợi của bà trong tập đoàn, nhưng vẫn giữ lại cho bà một khoản trợ cấp hằng tháng đủ để sống thoải mái, xem như phần nào đó của tình nghĩa gia đình bao năm qua.” Tiểu Vãn nói nhẹ nhàng. “Không phải vì bà xứng đáng được tha thứ hoàn toàn, mà vì chúng tôi không muốn biến thù hận thành một vòng lặp không hồi kết.”
Vương Ngọc Hoa sững sờ, nước mắt bất giác trào ra, bà cúi đầu, giọng nghẹn ngào. “Cảm ơn cô, dù tôi biết mình không xứng đáng với sự khoan dung này.”
Tiểu Vãn đứng dậy, khẽ gật đầu chào rồi rời đi, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Cô hiểu, không phải mọi vết thương đều cần khép lại bằng sự tha thứ trọn vẹn, đôi khi chỉ cần một khoảng lặng đủ để cả hai bên cùng bước tiếp, không còn oán hận dày vò, đã là một kết thúc đủ nhân văn rồi.
Về phần Lăng Thừa Phong, dù đã thụ án trong tù, Thừa Dịch vẫn quyết định trích một phần tài sản cá nhân để đảm bảo hắn được chăm sóc y tế đầy đủ trong trại giam, không phải vì tha thứ cho tội ác hắn gây ra, mà vì trong sâu thẳm, hắn vẫn là máu mủ của gia tộc họ Lăng.
“Anh không hận hắn sao?” Tiểu Vãn hỏi khi biết được quyết định này.
“Tôi hận.” Thừa Dịch đáp, giọng trầm xuống. “Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho việc hắn đã tước đi mạng sống của anh trai tôi. Nhưng tôi không muốn trở thành phiên bản tàn nhẫn của chính hắn. Công lý đã được thực thi qua bản án của tòa, phần còn lại, tôi chọn cách để nó kết thúc trong sự tỉnh táo, không phải sự trả thù tận cùng.”
Tiểu Vãn nhìn anh, trong lòng dấy lên sự khâm phục sâu sắc. Cô nhận ra, người đàn ông lạnh lùng năm nào ép cô ký hợp đồng hôn nhân, giờ đây đã trưởng thành hơn rất nhiều qua những biến cố đau thương, học được cách cân bằng giữa công lý và lòng vị tha.
