Chương 7
Sáng hôm sau, một lá thư nặc danh được gửi thẳng đến văn phòng luật sư gia đình, kèm theo hồ sơ chi tiết về An An, bao gồm cả giấy khai sinh, ảnh chụp và thông tin về việc đứa bé đã bị giấu kín suốt ba năm qua trong biệt thự họ Lăng.
Nội dung lá thư đe dọa sẽ công khai toàn bộ thông tin này cho báo chí nếu Thừa Dịch không từ bỏ quyền tranh chấp vị trí thừa kế, đồng thời yêu cầu giao quyền giám hộ An An cho một bên thứ ba trung lập do “lo ngại về sự an toàn của đứa bé khi bị nuôi dưỡng trong môi trường bí mật, thiếu minh bạch”.
Thừa Dịch đọc xong lá thư, tay siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. “Hắn dám lấy An An ra làm con tin.”
“Chúng ta phải làm gì đây?” Tiểu Vãn hoảng hốt, bản năng làm mẹ trỗi dậy mạnh mẽ. “Nếu tin này bị công khai, không chỉ ảnh hưởng đến An An, mà có khi còn nguy hiểm đến tính mạng nó nếu kẻ đứng sau vụ tai nạn của cha mẹ nó thật sự tồn tại và vẫn đang rình rập.”
“Tôi đã cho tăng cường an ninh quanh biệt thự và trường học tương lai của An An.” Thừa Dịch trấn an cô, nhưng giọng vẫn không giấu được sự lo lắng. “Nhưng vấn đề pháp lý về quyền giám hộ mới là điều đáng ngại nhất. Nếu Thừa Phong thật sự đưa vụ này ra tòa, với những cáo buộc về sự thiếu minh bạch, khả năng cao chúng ta sẽ gặp bất lợi.”
Luật sư gia đình vội vàng được triệu tập đến để bàn bạc đối sách. Sau nhiều giờ thảo luận căng thẳng, mọi người đều đồng ý rằng cách tốt nhất lúc này là chủ động công khai một phần sự thật về An An, dưới sự kiểm soát của chính gia đình, thay vì để Thừa Phong nắm quyền chủ động tung tin theo hướng bất lợi.
“Nhưng làm vậy chẳng phải là tự đưa An An vào vòng nguy hiểm sao?” Tiểu Vãn lo lắng hỏi.
“Nếu chúng ta chủ động công bố, kèm theo đầy đủ bằng chứng về tình trạng chăm sóc chu đáo, đầy đủ pháp lý của thằng bé, dư luận và pháp luật sẽ đứng về phía chúng ta.” Luật sư giải thích. “Ngược lại, nếu để đối phương công bố trước với những thông tin bị bóp méo, chúng ta sẽ rơi vào thế bị động hoàn toàn.”
Thừa Dịch trầm ngâm suy nghĩ, ánh mắt anh dừng lại nơi bức ảnh An An đang cười tươi trên bàn làm việc. “Được, chúng ta sẽ công bố. Nhưng trước tiên, tôi cần gặp ông nội để xin ý kiến, vì đây là quyết định ảnh hưởng đến cả gia tộc.”
Buổi tối, cả gia đình tề tựu tại phòng bệnh của ông nội, người vẫn đang trong quá trình hồi phục sau ca phẫu thuật đặt máy trợ tim. Khi nghe Thừa Dịch trình bày toàn bộ sự việc, ông nội im lặng rất lâu, gương mặt già nua hằn lên nỗi đau đớn khôn nguôi.
“Ông đã sai rồi.” Cuối cùng ông nội lên tiếng, giọng nghẹn ngào. “Ông không nên để các con phải giấu giếm An An suốt bấy lâu nay vì sợ hãi những âm mưu trong bóng tối. Đứa bé đó là máu mủ của gia tộc họ Lăng, nó xứng đáng được sống công khai, được yêu thương như bất kỳ đứa trẻ nào khác, không phải trốn tránh sau những cánh cửa khóa kín.”
“Ông nội, chúng con giấu An An là vì lo cho sự an toàn của nó.” Thừa Dịch giải thích.
“Ông hiểu.” Ông nội gật đầu, ánh mắt kiên định. “Nhưng giờ đây, sự thật sắp bị phơi bày dù chúng ta có muốn hay không. Thay vì để kẻ xấu kiểm soát câu chuyện, chúng ta hãy để chính mình lên tiếng trước, bằng tất cả sự thật và tình yêu thương chân thành nhất.”
Ông nội quay sang nhìn Tiểu Vãn, giọng trở nên dịu dàng. “Con dâu, con đã chăm sóc An An như con ruột suốt thời gian qua, ông nhìn thấy hết. Con có sẵn sàng cùng gia đình đối mặt với sóng gió sắp tới không?”
“Con sẵn sàng.” Tiểu Vãn đáp không chút do dự, tay siết chặt tay Thừa Dịch bên cạnh. “An An là con của con, dù không sinh ra nó, nhưng con sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.”
Ông nội mỉm cười mãn nguyện, đưa tay nắm lấy tay hai người, ánh mắt tràn đầy niềm tin tưởng. “Vậy thì ngày mai, chúng ta sẽ tổ chức họp báo, công khai mọi sự thật về An An, đồng thời ông cũng sẽ chính thức tuyên bố quyết định mới về việc thừa kế của gia tộc.”
Câu nói của ông nội khiến cả Thừa Dịch và Tiểu Vãn đều giật mình, không ngờ ông đã âm thầm có một quyết định lớn lao đến vậy, một quyết định có thể sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện cuộc chiến quyền lực đang âm ỉ trong gia tộc họ Lăng.
Sáng hôm sau, hội trường lớn của tập đoàn Lăng Thị chật kín phóng viên từ khắp các hãng truyền thông lớn nhỏ. Tin tức về buổi họp báo bất thường của gia tộc họ Lăng đã lan truyền nhanh chóng suốt đêm, thu hút sự chú ý của cả giới kinh doanh lẫn công chúng.
Ông nội, dù sức khỏe vẫn còn yếu, kiên quyết đích thân tham dự, ngồi trên xe lăn được đẩy ra sân khấu, hai bên là Thừa Dịch và Tiểu Vãn, trên tay Tiểu Vãn là An An trong bộ đồ nhỏ xinh xắn, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn đám đông trước mặt.
“Tôi là Lăng Chấn Hưng, chủ tịch danh dự của tập đoàn Lăng Thị.” Ông nội lên tiếng, giọng tuy yếu nhưng vẫn đầy uy nghiêm. “Hôm nay tôi mời tất cả các vị đến đây để công bố một sự thật mà gia tộc chúng tôi đã giữ kín suốt ba năm qua, không phải vì điều gì xấu xa, mà vì sự an toàn của một đứa trẻ vô tội.”
Cả hội trường im phăng phắc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía đứa bé trong tay Tiểu Vãn.
“Đây là Lăng Tiểu An, con trai của con trai cả tôi, Lăng Thừa Nguyên, người đã qua đời cùng vợ trong một vụ tai nạn giao thông ba năm trước.” Ông nội tiếp tục, giọng nghẹn ngào xúc động. “Sau khi cha mẹ mất, con tôi, Thừa Dịch, đã âm thầm nhận nuôi và bảo vệ cháu suốt thời gian qua, vì có những nghi vấn cho rằng vụ tai nạn kia không đơn thuần là rủi ro, mà có thể là một âm mưu có chủ đích.”
Tiếng xì xào nổi lên khắp hội trường, các phóng viên vội vàng ghi chép, máy quay chĩa thẳng về phía sân khấu.
“Tôi biết, việc giấu giếm một đứa trẻ trong ba năm qua có thể khiến nhiều người đặt câu hỏi, thậm chí nghi ngờ về động cơ của gia tộc chúng tôi.” Ông nội nói tiếp. “Nhưng tôi, với tư cách là ông nội của cháu, xin khẳng định, mọi việc chúng tôi làm đều xuất phát từ tình yêu thương và mong muốn bảo vệ đứa trẻ khỏi những mối nguy hiểm tiềm tàng.”
Ông nội ngừng lại, hớp một ngụm nước, rồi ánh mắt trở nên sắc bén khác thường. “Và hôm nay, tôi cũng muốn công bố một quyết định quan trọng. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi chính thức chỉ định Lăng Thừa Dịch là người kế thừa hợp pháp toàn bộ quyền điều hành tập đoàn Lăng Thị, cùng với việc công nhận Lăng Tiểu An là người thừa kế trực hệ dòng trưởng, được bảo hộ bởi cha nuôi hợp pháp là Lăng Thừa Dịch và mẹ nuôi là Đỗ Tiểu Vãn.”
Tuyên bố này như một quả bom nổ giữa hội trường. Tiểu Vãn đứng chết lặng, không ngờ ông nội lại đưa ra quyết định chính thức và công khai đến vậy ngay tại buổi họp báo này.
Ở góc khán phòng, Lăng Thừa Phong và Vương Ngọc Hoa ngồi cứng đờ, sắc mặt trắng bệch. Mọi toan tính, mọi âm mưu bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trước quyết định công khai và dứt khoát này của ông nội.
Một phóng viên giơ tay đặt câu hỏi. “Thưa ông, vậy nghi vấn về vụ tai nạn của con trai ông, hiện tại đã có manh mối gì chưa ạ?”
Ông nội nhìn thẳng vào ống kính máy quay, ánh mắt lạnh lẽo và kiên quyết chưa từng thấy. “Chúng tôi đang tiến hành điều tra lại toàn bộ vụ việc với sự hỗ trợ của các chuyên gia pháp y độc lập. Nếu phát hiện bất kỳ dấu hiệu phạm tội nào, dù thủ phạm là ai, mang họ gì, có quan hệ máu mủ ruột thịt với gia tộc này hay không, tôi sẽ đưa ra ánh sáng công lý, không khoan nhượng.”
Câu nói như một lời cảnh cáo trực tiếp nhắm vào Thừa Phong, khiến hắn tái mặt, hai tay siết chặt thành ghế đến trắng bệch.
Sau buổi họp báo, khi trở về biệt thự, Thừa Dịch ôm chầm lấy Tiểu Vãn, giọng anh run lên vì xúc động. “Cảm ơn cô, vì đã đồng hành cùng tôi qua tất cả những sóng gió này.”
“Chúng ta là một gia đình mà.” Tiểu Vãn mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, tay vẫn ôm chặt An An đang ngủ say trong lòng. “Gia đình thì phải cùng nhau vượt qua mọi khó khăn chứ.”
Thừa Dịch nhìn cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương. “Tiểu Vãn, sau khi mọi chuyện này kết thúc, tôi muốn tổ chức một đám cưới thật sự, không phải hợp đồng, không phải vì bất cứ lý do gì khác, mà vì tôi thật lòng muốn cô là vợ tôi, mãi mãi.”
Tim Tiểu Vãn đập rộn ràng trước lời cầu hôn bất ngờ ấy, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. “Tôi đồng ý.”
Nhưng hạnh phúc ấy chưa kịp trọn vẹn, thì tin tức từ luật sư báo về đã khiến không khí ấm áp chợt trở nên căng thẳng trở lại. “Cậu chủ, chúng tôi vừa nhận được thông báo, Lăng Thừa Phong đã đệ đơn kiện ngược lại, tố cáo cậu và mợ chủ giả mạo giấy tờ nhận con nuôi, đồng thời yêu cầu tòa án tạm thời tước quyền giám hộ An An trong thời gian điều tra làm rõ.”
