Chương 4
Sáng hôm sau, tôi mở điện thoại và thấy tên mình xuất hiện khắp các nhóm mạng xã hội ngành dược.
Một bài đăng dài, giấu tên người viết, tố cáo tôi giả mạo quan hệ huyết thống với cố chủ tịch Nguyễn Trung Bảo để chiếm đoạt cổ phần công ty, kèm theo vài tấm ảnh cắt ghép trông có vẻ như giấy tờ giả.
Bài viết được chia sẻ hàng nghìn lần chỉ sau một đêm.
Bình luận bên dưới đầy những lời cay nghiệt. “Đúng là thời buổi này ai cũng có thể tự nhận là cháu đại gia.” “Có khi công ty luật cũng bị mua chuộc rồi.” “Tội nghiệp ông Bảo, chết rồi vẫn bị lợi dụng tên tuổi.”
Tôi ngồi thẫn thờ trước màn hình điện thoại, tay hơi run.
Mẹ tôi gọi đến, giọng lo lắng.
– Vân Hy, con có sao không? Mẹ thấy người ta đăng khắp nơi, nói con…
– Con không sao, mẹ. Đó toàn là tin giả.
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, dù trong lòng đang sôi lên.
Điện thoại tôi lại rung, cuộc gọi từ luật sư Thịnh.
– Vân Hy, chú vừa xem bài viết đó. Chú nghĩ đây không phải một cá nhân bột phát, cách hành văn và cách chọn thời điểm đăng, ngay sau khi cuộc họp thông qua nghị quyết kiểm toán, quá trùng hợp để là ngẫu nhiên.
– Cháu cũng nghĩ vậy.
– Chúng ta cần phản ứng nhanh, nhưng đúng cách. Đừng vội đăng đàn cãi tay đôi trên mạng, sẽ chỉ khiến mọi việc rối thêm. Hãy để pháp lý lên tiếng.
Tôi hẹn gặp Thanh Phong ngay trong buổi sáng đó, tại một quán cà phê khác, xa trung tâm hơn để tránh bị theo dõi.
Anh ta đã in sẵn một bản phân tích kỹ thuật về những tấm ảnh giấy tờ giả trong bài viết.
– Nhìn đây.
Anh ta chỉ vào một góc ảnh, phóng to lên màn hình laptop.
– Font chữ trên con dấu công chứng trong ảnh này không khớp với font chuẩn mà văn phòng công chứng thành phố sử dụng từ năm ngoái. Đây là ảnh dựng, không phải ảnh chụp giấy tờ thật.
– Vậy chúng ta có thể chứng minh nó là giả.
– Đúng, nhưng chứng minh chưa đủ. Chúng ta cần biết ai tung tin, mới chặn được nguồn gốc.
Thanh Phong lấy ra một tờ giấy khác, có in kèm địa chỉ IP và thời gian đăng bài, thứ anh ta đã âm thầm thu thập được thông qua một người quen làm trong lĩnh vực an ninh mạng.
– Bài viết được đăng từ một tài khoản lập mới cách đây ba ngày, không có bạn bè, không có lịch sử hoạt động. Nhưng địa chỉ IP đăng bài trùng khớp với mạng wifi nội bộ của tòa nhà Hưng Long.
Tôi siết chặt tay.
– Trong công ty.
– Cụ thể hơn, trùng với dải IP của tầng tám, khu vực phòng nhân sự.
Tôi nhìn Thanh Phong, cả hai cùng nghĩ đến một cái tên.
– Lý Diễm.
– Có khả năng cao, nhưng không loại trừ khả năng ai đó cố tình dùng mạng wifi tầng đó để đổ tội cho cô ấy. Chúng ta cần thêm bằng chứng trước khi kết luận.
Tôi thở dài, dựa lưng vào ghế.
– Vậy bây giờ tôi phải làm gì? Ngồi im chịu trận à?
– Không.
Thanh Phong gấp laptop lại, nhìn tôi.
– Cô sẽ đăng một bài viết, ngắn gọn, không cảm xúc, chỉ nêu sự thật, kèm bản sao công chứng thật của giấy tờ, và thông báo cô đã ủy quyền cho văn phòng luật xử lý pháp lý với người phát tán tin giả.
– Chỉ vậy thôi?
– Chỉ vậy thôi. Người bình tĩnh nhất trong cơn bão luôn là người trông đáng tin nhất. Càng cố gắng thanh minh dài dòng, người ta càng nghĩ cô có gì phải giấu.
Tôi làm đúng như anh ta nói. Bài đăng của tôi ngắn gọn, đi kèm ảnh chụp giấy tờ công chứng rõ nét, đóng dấu đầy đủ, và một câu kết đơn giản.
“Sự thật không cần nhiều lời. Tôi tin công lý và pháp luật sẽ làm rõ mọi chuyện.”
Bài viết của tôi, dù không viral bằng bài vu khống, nhưng dần dần được chia sẻ lại bởi những người từng làm việc với tôi ở Hưng Long, những đồng nghiệp cũ tin tưởng tôi qua bảy năm làm việc thực tế.
Một trong số đó viết: “Chị Vân Hy phát triển cả dòng sản phẩm thảo dược, tôi làm cùng chị bốn năm, chưa từng thấy chị gian dối nửa lời. Ai đăng bài kia, nên tự soi lại lương tâm mình.”
Dòng bình luận đó có hơn năm nghìn lượt thích chỉ trong vài giờ.
Buổi tối, tôi nhận được tin nhắn từ một số máy lạ khác, không phải giọng biến âm như lần trước, mà là tin nhắn văn bản, ngắn gọn và lạnh lùng.
“Cô nghĩ một bài đăng là đủ để dập tắt mọi thứ sao? Đây chỉ mới là khởi đầu.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, chụp lại màn hình, gửi ngay cho Thanh Phong.
Anh ta trả lời sau vài phút, chỉ vỏn vẹn một câu, nhưng đủ khiến tôi thức trắng thêm một đêm nữa.
“Số điện thoại này đăng ký dưới tên một nhân viên đã nghỉ việc tại Hưng Long cách đây hai năm. Người đó, theo hồ sơ tôi có, đã mất tích không rõ tung tích từ sáu tháng trước.”
Với tư cách cổ đông kiểm soát, tôi có quyền yêu cầu tiếp cận kho lưu trữ hồ sơ cũ của công ty, nơi lưu giữ toàn bộ hợp đồng, chứng từ kế toán từ nhiều năm trước, đặt tại tầng hầm B2 của tòa nhà.
Tôi chọn đi vào buổi tối, sau giờ làm việc, để tránh gặp phải những ánh mắt dò xét ban ngày.
Thanh Phong đi cùng tôi, với tư cách chuyên gia kiểm toán độc lập được hội đồng quản trị chính thức chỉ định sau cuộc họp hôm trước.
Kho hồ sơ lạnh lẽo, ánh đèn huỳnh quang cũ kỹ chớp tắt liên hồi ở đầu dãy kệ. Mùi giấy cũ và ẩm mốc phảng phất trong không khí.
– Chúng ta cần tìm bản gốc của chín hợp đồng trong sổ tay của anh.
Tôi nói, kéo một chiếc thang nhỏ đến gần kệ số bảy, nơi lưu trữ hồ sơ theo năm.
– Ừ. Cô kiểm tra dãy này, tôi kiểm tra dãy bên kia.
Chúng tôi làm việc trong im lặng gần một tiếng đồng hồ, chỉ có tiếng giấy sột soạt và tiếng bước chân vang trong không gian trống trải.
– Tìm thấy rồi.
Tôi reo lên khe khẽ, rút ra một tập hồ sơ dày, bìa ghi năm ba năm trước.
Thanh Phong bước lại gần, cả hai cùng cúi xuống chiếc bàn gỗ giữa kho, mở tập hồ sơ ra.
Chín hợp đồng, đúng như trong sổ tay của anh ta ghi lại. Nhưng lần này, chúng tôi có bản gốc, với chữ ký thật, con dấu thật, không phải bản sao mờ nhòe.
Tôi nhìn chữ ký của mình trên hợp đồng đầu tiên, cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.
– Đúng là không phải chữ ký của tôi.
Tôi chỉ vào nét cong ở chữ H trong họ của mình.
– Tôi luôn viết chữ H có một nét móc nhỏ ở cuối, thói quen từ hồi học cấp ba. Chữ ký này không có nét móc đó.
Thanh Phong lấy kính lúp nhỏ mang theo, soi kỹ vào chữ ký.
– Đúng, nét bút rất giống, nhưng có sự cố gắng sao chép chứ không phải chữ ký tự nhiên. Người này chắc chắn đã luyện tập rất kỹ, có thể đã có mẫu chữ ký thật của cô để tham khảo.
– Mẫu chữ ký thật của tôi ở đâu mà có thể lấy được?
– Hồ sơ nhân sự. Đơn xin việc, hợp đồng lao động, tất cả đều có chữ ký của cô, lưu tại phòng nhân sự.
Tôi nhìn anh ta.
– Lý Diễm quản lý phòng nhân sự.
– Đúng. Nhưng cô ấy không nhất thiết là người trực tiếp giả mạo. Có thể chỉ là người có quyền truy cập hồ sơ, đưa mẫu chữ ký cho ai đó khác.
Chúng tôi tiếp tục lục tìm, phát hiện thêm ba tập hồ sơ liên quan đến các công ty trung gian mà Thanh Phong đã nhắc đến trước đó.
Trong một tập hồ sơ, kẹp lẫn giữa các trang hợp đồng, tôi tìm thấy một mảnh giấy nhỏ, viết tay, có vẻ như bị rơi ra và kẹp lại một cách vô tình.
Trên đó chỉ có vài dòng số điện thoại và một cái tên viết tắt.
“T.M.K – xác nhận chuyển khoản đợt 2, tài khoản X, nội dung ghi ‘tư vấn kỹ thuật’.”
Tim tôi đập nhanh.
– T.M.K. Tống Minh Khải.
Tôi giơ mảnh giấy lên cho Thanh Phong xem.
Anh ta cầm lấy, xem xét kỹ càng, rồi lấy điện thoại chụp lại nhiều góc độ khác nhau trước khi cẩn thận cho vào một túi nhựa nhỏ mang theo sẵn.
– Đây có thể là bằng chứng đầu tiên nối trực tiếp ông ta với dòng tiền bất thường. Nhưng chỉ một mảnh giấy không đủ để buộc tội. Chúng ta cần đối chiếu với số tài khoản X thực tế, xem nó có phải tài khoản cá nhân của ông ta không.
– Anh có cách tra được không?
– Có, nhưng cần thời gian, và cần cẩn thận để không để lộ dấu vết chúng ta đang điều tra.
Chúng tôi ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện nhau giữa kho hồ sơ, ánh đèn huỳnh quang trên đầu vẫn chớp tắt đều đặn.
– Cảm ơn anh.
Tôi nói, giọng chợt trầm xuống.
– Nếu không có anh, tôi không biết mình sẽ xoay xở thế nào với tất cả những chuyện này.
Thanh Phong nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng thường ngày dịu lại một chút.
– Ông Bảo từng nói với tôi, cháu gái ông ấy là người mạnh mẽ nhất trong gia đình. Ba năm quan sát cô từ xa, tôi nghĩ ông ấy nói đúng.
Tôi hơi bất ngờ trước câu nói đó, cảm giác nóng ran nhẹ nơi gò má.
– Anh quan sát tôi ba năm rồi mà tôi không hề hay biết. Nghe hơi đáng sợ đấy.
– Không đáng sợ bằng việc cô suýt ký vào một hợp đồng gian lận nếu tôi không kịp cảnh báo cô qua ông Thịnh vài tháng trước.
Anh ta nói, giọng vẫn nghiêm túc, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên, gần như một nụ cười hiếm hoi.
– Vậy ra chính anh là người giúp tôi nhận ra hợp đồng giả hồi tháng trước.
Tôi chợt hiểu ra, người đã âm thầm để lại một mẩu ghi chú nặc danh trên bàn làm việc tôi hôm đó, cảnh báo về những dấu hiệu bất thường trong đơn hàng nguyên liệu, chính là anh ta.
– Sao lúc đó anh không nói thẳng với tôi?
– Vì lúc đó cô còn chưa biết mình là ai trong câu chuyện này. Nói thẳng, có thể khiến cô hành động vội vàng, gây nguy hiểm cho chính cô.
Không khí giữa chúng tôi lắng lại một chút, chỉ còn tiếng đèn huỳnh quang kêu lách tách.
– Vân Hy.
Lần đầu tiên anh ta gọi tên tôi không kèm họ, giọng nhẹ hơn hẳn cách anh ta vẫn nói chuyện công việc.
– Từ giờ, bất kể chuyện gì xảy ra, tôi sẽ ở bên cạnh, giúp cô đi hết con đường này. Đó là lời hứa với ông Bảo, và cũng là…
Anh ta ngừng lại, như chợt nhận ra mình sắp nói điều gì đó vượt quá ranh giới công việc.
– Và cũng là gì?
– Không có gì. Muộn rồi, tôi đưa cô về.
Anh ta đứng dậy, thu dọn hồ sơ, tránh ánh mắt tôi.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta, lòng dâng lên một cảm giác lạ, ấm áp xen lẫn tò mò, giữa tất cả những hiểm nguy và mưu mô đang bủa vây quanh mình.
Chúng tôi rời kho hồ sơ, không biết rằng ở tầng trên, một camera an ninh trong hành lang đã âm thầm ghi lại toàn bộ hành trình của chúng tôi vào kho, và người xem lại đoạn ghi hình đó ngay sáng hôm sau, chính là Tống Minh Khải.
