Chương 10 (Hoàn)
Ba tuần sau đại hội đồng cổ đông, cơ quan điều tra chính thức khởi tố Tống Minh Khải với các tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả con dấu và tài liệu của cơ quan tổ chức, cùng tội danh liên quan đến cái chết của ông ngoại tôi đang trong quá trình điều tra bổ sung.
Tống Bích Vân, em gái ông ta, cũng bị triệu tập làm việc do liên quan trực tiếp đến các tài khoản nhận dòng tiền bất chính.
Phiên tòa sơ thẩm diễn ra bốn tháng sau đó, thu hút sự chú ý lớn từ giới truyền thông ngành dược và cả công chúng, vì tính chất nghiêm trọng và những tình tiết ly kỳ được phơi bày trong quá trình xét xử.
Tôi có mặt tại tòa trong suốt các phiên xử, ngồi cùng luật sư Thịnh và Thanh Phong, lắng nghe từng lời khai, từng bằng chứng được trình bày trước hội đồng xét xử.
Y tá Hạnh, dù ban đầu run rẩy, nhưng đã khai báo đầy đủ, trung thực, được tòa xem xét là tình tiết giảm nhẹ đáng kể do đã chủ động hợp tác và không có động cơ giết người, chỉ là bị lợi dụng bởi lòng tin đặt sai chỗ và sự thiếu hiểu biết y khoa cần thiết trong tình huống đó.
Lý Diễm cũng ra làm chứng, giọng run nhưng kiên định, kể lại toàn bộ những gì cô đã trải qua trong vai trò một người bị đe dọa, ép buộc tham gia vào một phần của đường dây gian lận mà không hoàn toàn hiểu rõ hậu quả.
Bảo Long, với tư cách vừa là nhân chứng vừa là người có liên quan, cũng phải ra tòa trình bày, chấp nhận một mức án treo cho tội danh vô ý tiếp tay che giấu thông tin, nhờ vào sự hợp tác tích cực và bằng chứng chủ động cung cấp từ rất sớm.
Tống Minh Khải, trước những bằng chứng không thể chối cãi, cuối cùng cũng phải cúi đầu thừa nhận một phần tội trạng, dù vẫn cố gắng phủ nhận trách nhiệm trực tiếp trong cái chết của ông ngoại tôi cho đến phút cuối.
Nhưng đoạn ghi âm giữa ông ta và Bảo Long, cùng tin nhắn “mọi việc sẽ ổn thôi” gửi ngay trước khi ông ngoại tôi qua đời, đã trở thành bằng chứng then chốt khiến hội đồng xét xử không thể bỏ qua mối liên hệ trực tiếp giữa ông ta và cái chết đó.
Bản án cuối cùng, mười tám năm tù giam cho Tống Minh Khải, cùng với việc phải bồi thường toàn bộ thiệt hại tài chính cho Hưng Long và các cổ đông bị ảnh hưởng.
Tống Bích Vân nhận mức án nhẹ hơn, năm năm tù giam, do vai trò chỉ là người hỗ trợ quản lý dòng tiền, không trực tiếp tham gia vào các quyết định gian lận chính.
Khi bản án được tuyên, tôi ngồi lặng người trong phòng xử án, không cảm thấy vui mừng hay hả hê như tôi từng tưởng tượng, chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm sâu sắc, như thể một gánh nặng đè lên vai suốt ba năm qua cuối cùng cũng được trút bỏ.
Ra khỏi phòng xử án, tôi đứng giữa hành lang tòa án, ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa kính lớn, ấm áp trên vai.
– Ông ngoại, cháu đã làm được rồi.
Tôi thì thầm, mắt cay cay.
Thanh Phong đứng cạnh tôi, không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay nắm lấy tay tôi, một cử chỉ đơn giản nhưng đủ khiến tôi cảm thấy vững vàng hơn bao giờ hết.
– Ông ấy chắc chắn đang tự hào về cô, ở một nơi nào đó.
Anh ta nói, giọng trầm ấm.
Tôi gật đầu, siết nhẹ tay anh ta, lần đầu tiên không còn cảm giác ngượng ngùng như trước, mà là một sự tin tưởng và ấm áp thực sự.
Với tư cách cổ đông kiểm soát chính thức, không còn tranh chấp pháp lý nào cản trở, tôi chính thức đảm nhiệm vị trí chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc điều hành Hưng Long, bắt đầu hành trình xây dựng lại công ty từ những đổ vỡ mà Tống Minh Khải để lại.
Những tháng đầu tiên trên cương vị mới không hề dễ dàng.
Tôi cùng đội ngũ quản lý mới, phần lớn là những nhân viên lâu năm từng âm thầm ủng hộ tôi trong suốt giai đoạn khủng hoảng, bắt tay vào rà soát lại toàn bộ hệ thống quản trị, cắt đứt hoàn toàn quan hệ với ba công ty vỏ bọc, đồng thời xây dựng lại quy trình kiểm soát nội bộ chặt chẽ hơn để tránh những sai phạm tương tự có thể tái diễn trong tương lai.
Về phần Lý Diễm, sau khi phiên tòa kết thúc, xét đến việc cô đã chủ động hợp tác, cung cấp bằng chứng quan trọng và không phải là người khởi xướng hay hưởng lợi chính từ đường dây gian lận, tòa án chỉ áp dụng hình thức xử phạt hành chính cùng án treo, không phải chịu án tù giam.
Tôi quyết định không phục hồi chức vụ trưởng phòng nhân sự cho cô, vì dù thông cảm cho hoàn cảnh bị ép buộc, tôi vẫn cần công ty có một khởi đầu hoàn toàn mới, không còn dính dáng đến những vị trí từng liên quan trực tiếp đến bê bối, dù ít hay nhiều.
Nhưng tôi cũng không muốn đẩy cô vào đường cùng.
– Chị Diễm, tôi không thể phục hồi chức vụ cũ cho chị. Nhưng tôi sẵn sàng giới thiệu chị đến một công ty đối tác, làm việc ở vị trí nhân viên thông thường, nơi chị có thể bắt đầu lại từ đầu, xa khỏi mọi ràng buộc với quá khứ ở đây.
Lý Diễm nghe vậy, mắt đỏ hoe, cúi đầu cảm ơn.
– Cảm ơn chị. Như vậy là quá đủ rồi. Em không dám mong được tha thứ hoàn toàn, chỉ cần có cơ hội làm lại, nuôi con gái em nên người, là em đã mãn nguyện lắm rồi.
Đó là điều tôi có thể cho cô ấy, sự tha thứ có điều kiện, một cơ hội mới, nhưng không phải là sự quên lãng hoàn toàn những gì đã xảy ra.
Về phần Bảo Long, sau bản án treo, anh ta chủ động xin gặp tôi, đề nghị được làm việc tại một chi nhánh nhỏ của Hưng Long ở tỉnh xa, bắt đầu lại từ vị trí thấp, không đòi hỏi bất kỳ đặc quyền nào từ quan hệ huyết thống.
– Anh không mong em tin tưởng anh ngay lập tức.
Anh ta nói, ánh mắt chân thành hơn bất cứ lúc nào tôi từng thấy ở anh ta.
– Anh chỉ mong có cơ hội chứng minh, giống như cách em đã chứng minh bản thân suốt bảy năm qua, rằng anh xứng đáng mang họ Nguyễn.
Tôi đồng ý, dù vẫn giữ một khoảng cách thận trọng nhất định, để thời gian và hành động thực tế của anh ta chứng minh, thay vì chỉ dựa vào lời nói.
Công ty dần dần ổn định trở lại. Doanh thu quý đầu tiên dưới sự điều hành của tôi tuy có sụt giảm nhẹ do ảnh hưởng của bê bối, nhưng đến quý thứ hai đã bắt đầu phục hồi, nhờ vào chiến lược minh bạch hóa toàn bộ chuỗi cung ứng mà tôi và đội ngũ mới xây dựng, cùng với việc ra mắt một dòng sản phẩm thảo dược mới, kế thừa trực tiếp từ nghiên cứu tôi đã âm thầm phát triển suốt bảy năm ở vị trí dược sĩ R&D.
Trong một buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới, một phóng viên đặt câu hỏi khiến tôi phải dừng lại suy nghĩ một lúc.
– Chị Vân Hy, sau tất cả những gì đã xảy ra, chị có điều gì muốn nhắn nhủ đến những người từng nghi ngờ, thậm chí công kích chị trong giai đoạn khủng hoảng vừa qua không?
Tôi nhìn xuống hàng ghế phóng viên, rồi mỉm cười nhẹ nhàng.
– Tôi không giữ oán hận với bất kỳ ai từng nghi ngờ tôi. Sự nghi ngờ, đôi khi, chỉ là phản ứng tự nhiên của con người trước những điều họ chưa hiểu rõ. Điều tôi mong muốn, không phải là mọi người phải xin lỗi tôi, mà là mọi người tin tưởng hơn vào những giá trị thực sự, sự minh bạch, sự chính trực, thay vì những lời đồn đại hay vẻ ngoài hào nhoáng.
Câu trả lời đó được truyền thông đưa tin rộng rãi, dần dần khôi phục lại hình ảnh và uy tín của Hưng Long trong mắt công chúng và đối tác.
Buổi tối sau cuộc họp báo, tôi ngồi một mình trong văn phòng, nhìn ra khung cửa sổ lớn, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa.
Cây xương rồng mini năm nào giờ đã lớn hơn nhiều, được đặt trang trọng trên bàn làm việc của tôi, cạnh một khung ảnh nhỏ chụp ông ngoại lúc còn khỏe mạnh, đang cười rạng rỡ trước cửa hiệu thuốc nhỏ đầu tiên của ông.
Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, Thanh Phong bước vào, tay cầm hai ly cà phê nóng.
– Còn làm việc muộn vậy sao?
Anh ta hỏi, đặt một ly cà phê trước mặt tôi.
– Chỉ đang nghĩ về mọi thứ đã qua thôi.
Tôi mỉm cười, nhìn anh ta.
– Cảm ơn anh, vì đã luôn ở bên cạnh suốt hành trình này.
Một năm sau ngày đại hội đồng cổ đông định mệnh, tôi cùng Thanh Phong đến thăm mộ ông ngoại vào một buổi sáng chủ nhật đầy nắng.
Ngôi mộ nằm trên một ngọn đồi nhỏ ngoại thành, xung quanh trồng đầy hoa dại, đúng như tâm nguyện ông ngoại từng dặn lại, không cần bia đá lộng lẫy, chỉ cần một nơi yên tĩnh, có nắng, có gió, và có hoa.
Tôi đặt một bó hoa cúc trắng trước mộ, cùng một chậu xương rồng nhỏ, giống hệt cây xương rồng mini mà tôi từng mang theo trong ngày định mệnh đó, giờ đã được nhân giống thêm nhiều chậu con.
– Ông ngoại, công ty giờ đã ổn định trở lại rồi. Dòng sản phẩm thảo dược mới cũng được đón nhận tốt lắm. Cháu nghĩ ông sẽ tự hào.
Tôi thì thầm, giọng nhẹ nhàng như đang trò chuyện với người vẫn còn hiện diện đâu đó quanh mình.
Thanh Phong đứng bên cạnh, im lặng một lúc, rồi cũng lên tiếng, giọng trầm ấm.
– Ông Bảo, con là Thanh Phong. Ba năm trước, ông giao cho con nhiệm vụ bảo vệ cháu gái ông từ xa. Giờ con muốn báo với ông, con không chỉ hoàn thành nhiệm vụ đó, mà còn muốn xin phép ông, được ở bên cạnh cô ấy lâu dài hơn nữa, không chỉ với tư cách người bảo vệ.
Tôi quay sang nhìn anh ta, bất ngờ trước lời tỏ bày bất chợt ngay trước mộ ông ngoại.
– Anh…
Thanh Phong quay sang tôi, ánh mắt chân thành và có chút bối rối hiếm thấy ở một người luôn điềm tĩnh như anh ta.
– Vân Hy, tôi biết cách tỏ bày này có phần kỳ lạ. Nhưng tôi nghĩ, không có nơi nào phù hợp hơn để nói với cô điều này, ngoài nơi mọi thứ giữa chúng ta bắt đầu, từ lời hứa với ông Bảo.
Anh ta nắm lấy tay tôi, giọng chậm rãi nhưng kiên định.
– Suốt hơn một năm qua, tôi không chỉ đồng hành cùng cô vì lời hứa với ông ngoại cô nữa. Tôi ở bên cô, vì tôi muốn vậy, vì mỗi ngày không gặp cô, tôi đều cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó quan trọng.
Tim tôi đập rộn ràng, gió nhẹ thổi qua đồi hoa dại, mang theo hương thơm dịu nhẹ của cỏ cây.
– Vân Hy, em có muốn, từ giờ trở đi, để anh gọi em bằng một cách khác, không còn là “cô” trang trọng như trước nữa không?
Tôi bật cười, mắt cay cay vì xúc động, gật đầu nhẹ.
– Em muốn vậy, anh Phong.
Lần đầu tiên, tôi gọi anh bằng “anh”, một cách xưng hô ấm áp và gần gũi, thay cho sự trang trọng giữ khoảng cách suốt hơn một năm qua.
Thanh Phong siết chặt tay tôi hơn, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ nở trên môi anh, dưới ánh nắng ấm áp của buổi sáng chủ nhật.
Chúng tôi đứng đó thật lâu, trước mộ ông ngoại, giữa đồi hoa dại rực rỡ, không nói thêm điều gì, chỉ lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau một hành trình dài đầy sóng gió.
Trên đường về, xe chạy ngang qua trụ sở Hưng Long, tấm biển hiệu lớn sáng rực dưới nắng chiều, bên dưới có dòng chữ mới được bổ sung gần đây, theo đề xuất của chính tôi.
“Hưng Long, minh bạch từ gốc rễ.”
Tôi nhìn tấm biển, rồi nhìn sang Thanh Phong đang lái xe bên cạnh, lòng tràn ngập một cảm giác bình yên mà tôi chưa từng có được trong suốt những năm tháng phải giấu mình, phải cẩn trọng với từng bước đi, từng mối quan hệ.
Cây xương rồng mini năm nào, giờ đã trở thành biểu tượng nhỏ trong văn phòng tôi, một lời nhắc nhở giản dị rằng, dù phải trải qua bao nhiêu khô cằn, bao nhiêu thử thách, chỉ cần kiên định với gốc rễ của mình, cuối cùng vẫn sẽ vươn lên đón nhận được nắng mới.
Và tôi biết, hành trình phía trước của Hưng Long, và của cả tôi cùng Thanh Phong, chỉ vừa mới thực sự bắt đầu.
