Chương 4
Ban Kiểm soát Tập đoàn Đông Dương Holdings công bố quyết định kiểm toán đột xuất Hồng Đạt vào sáng thứ Tư, đúng như Đỗ Thành Nam đã hứa.
Cả tầng mười bảy náo loạn.
Tôi đứng ở hành lang, thấy Lâm Quốc Phong bước ra từ phòng riêng, mặt tái hơn thường ngày, tay cầm tờ quyết định kiểm toán, gọi trợ lý vào phòng họp gấp. Lần đầu tiên từ khi tôi vào công ty, tôi thấy nụ cười thường trực của hắn biến mất hoàn toàn.
Nhưng hắn không phải người dễ dàng chịu thua.
Chiều hôm đó, hắn triệu tập toàn bộ phòng kiểm toán, tuyên bố sẽ chủ động hợp tác kiểm toán, “để làm rõ những tin đồn thất thiệt gần đây”, nhìn thẳng về phía tôi khi nói câu đó, như một lời cảnh cáo ngầm.
Sau cuộc họp, hắn gọi riêng tôi vào phòng.
“Tô Minh Ân, ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống, giữ khoảng cách vừa đủ, không quá gần bàn hắn.
“Cô giỏi hơn tôi tưởng.” Hắn nói, giọng vẫn nhẹ nhàng như mọi khi, nhưng ánh mắt đã khác. “Tôi từng nghĩ cô chỉ là một kiểm toán viên cẩn thận, không ngờ cô lại có quan hệ tận Tập đoàn mẹ.”
“Tôi chỉ làm đúng việc của một kiểm toán viên nội bộ, thưa anh.”
“Đúng việc.” Hắn cười nhạt. “Cô biết Tô Kiến Minh là ai không?”
Tim tôi đập mạnh một nhịp, nhưng tôi giữ vẻ mặt bình thản.
“Tôi có nghe tên, nhân viên cũ của công ty.”
“Cháu gái ruột của ông ta.” Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, không còn giả vờ nữa. “Cô nghĩ tôi không kiểm tra lý lịch nhân viên trước khi ký duyệt hồ sơ sao?”
Tôi im lặng, để hắn nói tiếp, đúng như cậu dạy, im lặng đôi khi khiến đối phương tự lộ nhiều hơn.
“Tôi biết từ ngày đầu cô vào công ty.” Hắn ngồi xuống, giọng chậm rãi, gần như thương hại. “Tôi để cô ở lại, vì tôi muốn xem cô định làm gì. Và bây giờ tôi thấy rồi, cô định lặp lại con đường của cậu mình.”
“Con đường bị vu oan và sa thải?”
Câu hỏi bật ra khỏi miệng tôi trước khi tôi kịp cân nhắc, nhưng tôi không hối hận.
Lâm Quốc Phong sững lại một giây, rồi cười lớn, tiếng cười không còn chút thân thiện nào.
“Cô nói năng cẩn thận, Tô Minh Ân. Tôi có thể cho cô thấy, con đường của cậu cô còn có thể tệ hơn nhiều so với việc chỉ mất việc.”
Tôi đứng dậy, không để hắn thấy tay mình đang run nhẹ dưới bàn.
“Cảm ơn anh đã dành thời gian, tôi xin phép quay lại làm việc.”
Tôi bước ra khỏi phòng, đi thẳng đến nhà vệ sinh, khóa cửa, đứng tựa lưng vào tường, thở ra một hơi dài.
Lâm Quốc Phong vừa nói ra câu đe dọa trần trụi nhất từ trước đến giờ.
Và tôi biết, hắn không nói suông.
Tôi kể lại nguyên văn cuộc nói chuyện với Lâm Quốc Phong cho Đỗ Thành Nam ngay tối đó, tại một quán ăn nhỏ ngoại thành, nơi anh chọn vì không camera an ninh nào của Hồng Đạt phủ tới.
Anh nghe xong, im lặng rất lâu, tay siết chặt đũa đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
“Hắn đe dọa trực tiếp cậu cô.” Anh nói, giọng nặng nề. “Đây là dấu hiệu hắn đang hoảng loạn. Người bình tĩnh không bao giờ nói thẳng ra như vậy.”
“Ý anh là hắn sắp làm gì đó liều lĩnh?”
“Tôi lo hắn sẽ tìm cách bịt nguồn tin, trước khi đoàn kiểm toán độc lập tiếp cận được.” Anh nhìn tôi thẳng. “Từ mai, cậu cô cần rời khỏi nhà, đến một nơi an toàn hơn, ít nhất cho đến khi kết luận kiểm toán được công bố.”
“Cậu tôi sẽ không đồng ý bỏ nhà đi trốn.”
“Vậy hãy để tôi nói chuyện với ông ấy.”
Tôi ngần ngừ, rồi gật đầu, hiểu rằng lúc này, sự cứng đầu của tôi hay của cậu đều có thể phải trả giá bằng an toàn của người khác.
Cuộc gọi ba bên diễn ra ngay tối đó. Cậu Kiến Minh ban đầu từ chối thẳng thừng, nhưng khi Đỗ Thành Nam nói rõ những gì anh biết về mạng lưới bảo kê đứng sau Lâm Quốc Phong, cậu im lặng, rồi cuối cùng đồng ý chuyển đến một căn hộ do phía Đông Dương Holdings sắp xếp, dưới danh nghĩa “chuyên gia tư vấn bên ngoài đang làm việc cho dự án kiểm toán”.
Tối đó, sau khi cậu đã ổn định chỗ ở mới, Đỗ Thành Nam tiễn tôi về, đứng ngoài cửa chung cư một lúc lâu, không nói gì.
“Cảm ơn anh.” Tôi nói, phá vỡ im lặng. “Vì đã lo cho cậu tôi.”
“Tôi không chỉ lo vì công việc.” Anh nhìn tôi, ánh mắt dưới đèn đường có gì đó khác hẳn vẻ nghiêm nghị thường ngày. “Tô Minh Ân, cô có để ý là bốn năm điều tra một mình, tôi chưa từng thấy ai giống cậu cô, dám giữ lại bằng chứng suốt hai năm mà không nản, cho đến khi cô xuất hiện.”
Tôi cảm thấy má mình nóng lên, vội cúi đầu tránh ánh mắt anh.
“Tôi chỉ làm điều cậu tôi dạy.”
“Không chỉ vậy.” Anh bước lại gần một bước, giọng nhẹ hẳn. “Cô còn dám đối chất thẳng với Lâm Quốc Phong, trong khi biết rõ hắn nguy hiểm. Ít người làm được điều đó, kể cả người có quyền lực hơn cô.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh, không biết nên đáp lại thế nào.
“Anh Nam, tôi nghĩ bây giờ chưa phải lúc để nói những chuyện này.”
“Tôi biết.” Anh gật đầu, lùi lại đúng một bước, trả lại khoảng cách vừa phải. “Nhưng tôi muốn cô biết, dù chuyện gì xảy ra sau vụ kiểm toán này, tôi sẽ không rút lui giữa chừng.”
Anh quay người bước đi, để lại tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau góc phố, trong lòng dấy lên một cảm giác lạ, vừa ấm áp, vừa bất an, như đang đứng giữa hai cơn bão, một cơn từ Lâm Quốc Phong, một cơn từ chính trái tim mình.
Đoàn kiểm toán độc lập của Tập đoàn mẹ vào làm việc tại Hồng Đạt ba ngày sau đó, do chính Đỗ Thành Nam giám sát trực tiếp.
Không khí văn phòng thay đổi rõ rệt. Người ta không còn dám tụ tập bàn tán về tôi ở góc pantry, nhưng thay vào đó là những ánh nhìn dè chừng, không ai biết nên đứng về phía nào.
Chỉ có Hoài Thu vẫn ngồi ăn trưa cùng tôi mỗi ngày, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Cậu biết không,” Hoài Thu vừa ăn vừa nói, giọng thấp, “phòng kế toán đang lục lại toàn bộ hồ sơ dự án năm tỉ đó theo yêu cầu đoàn kiểm toán. Chị Hạnh, trưởng nhóm kế toán, tối qua ở lại văn phòng đến mười một giờ đêm.”
“Có gì bất thường không?”
“Tớ không biết chi tiết, nhưng sáng nay chị Hạnh xin nghỉ phép đột xuất, cả tuần.”
Tôi khựng lại. Chị Hạnh là người ký duyệt phần lớn phiếu chi trong dự án đó, là mắt xích quan trọng có thể xác nhận hoặc phủ nhận toàn bộ chứng cứ tôi đang có.
Tôi báo ngay cho Đỗ Thành Nam.
Anh cho người kiểm tra, phát hiện chị Hạnh đã đặt vé máy bay đi nước ngoài ngay tối hôm trước, vé một chiều.
“Lâm Quốc Phong đang di tản nhân chứng.” Anh nói qua điện thoại, giọng gấp gáp hiếm thấy. “Nếu chị Hạnh rời khỏi Việt Nam trước khi đoàn kiểm toán lấy được lời khai chính thức, chúng ta mất một mắt xích quan trọng.”
“Anh có thể chặn chuyến bay không?”
“Không có căn cứ pháp lý để chặn một công dân xuất cảnh hợp pháp. Nhưng tôi có thể đề nghị cơ quan điều tra kinh tế can thiệp, nếu có đủ dấu hiệu cấu thành tội phạm.” Anh ngừng lại một nhịp. “Cô còn giữ đoạn ghi âm buổi họp tháng Tư, đúng không? Đoạn có nhắc đến chị Hạnh?”
Tôi lục lại trong trí nhớ, đúng là trong đoạn ghi âm cậu Kiến Minh gửi, có một đoạn ngắn nhắc đến việc chị Hạnh được yêu cầu điều chỉnh sổ sách sau khi ký khống phiếu chi.
“Có.”
“Tôi cần đoạn đó ngay bây giờ, để trình cơ quan chức năng làm căn cứ tạm hoãn xuất cảnh.”
Tôi nhìn đồng hồ, sáu giờ chiều, chuyến bay của chị Hạnh cất cánh lúc chín giờ tối.
Ba tiếng đồng hồ, để quyết định có đưa ra mảnh ghép cuối cùng cậu tôi giữ suốt hai năm hay không.
Tôi gọi điện cho cậu, chỉ nói ngắn gọn tình huống, rồi hỏi một câu duy nhất.
“Cậu ơi, con đưa đoạn ghi âm đó ra, được không?”
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi cậu đáp, giọng chắc nịch, không chút do dự.
“Đưa đi con. Cậu giữ nó không phải để cất trong ngăn kéo mãi mãi.”
