Chương 7 (Hoàn)
Phòng họp lớn của tập đoàn Lâm Nguyên chật kín người vào sáng hôm đó, các thành viên hội đồng quản trị, đại diện cổ đông lớn, cùng vài phóng viên tài chính được mời đến để đưa tin về việc rà soát cơ cấu sở hữu.
Diệp Khả ngồi ở hàng ghế đầu, cạnh chú Tư, trong bộ vest xám lịch thiệp, gương mặt bình thản đến mức không ai có thể đoán được bên dưới lớp vỏ đó là gì.
Ông Lâm Chính Đông được đưa vào phòng họp bằng xe lăn, có y tá riêng đi cùng, nhưng ánh mắt ông, dù cơ thể còn yếu, vẫn sắc bén như ngày còn đứng đầu tập đoàn.
Kính Trạch mở đầu buổi họp bằng phần trình bày về những bất thường trong tỷ lệ sở hữu cổ phần tại công ty con bất động sản, chiếu lên màn hình biểu đồ thể hiện rõ sự tăng trưởng đáng ngờ của quỹ đầu tư liên quan đến chú Tư trong suốt tám tháng.
Chú Tư lên tiếng phản bác ngay, giọng đầy vẻ bị xúc phạm.
– Đây là những giao dịch hợp pháp, có đầy đủ chữ ký phê duyệt của chủ tịch tập đoàn. Cậu Kính Trạch, cậu đang cáo buộc cha mình không đủ minh mẫn để tự quyết định việc kinh doanh của mình sao?
Ông Lâm Chính Đông giơ tay ra hiệu muốn nói, giọng ông tuy yếu nhưng vang rõ trong phòng họp im phăng phắc.
– Chú Tư à, chú hỏi tôi có minh mẫn không, vậy để tôi trả lời trực tiếp. Tôi ký văn bản đó trong lúc vừa truyền dịch xong, đầu óc quay cuồng, và tôi được nói rằng đó chỉ là gia hạn hợp đồng thuê văn phòng. Tôi có bằng chứng y tế về tình trạng sức khỏe của mình lúc đó, đã được công chứng đầy đủ.
Cả phòng họp xôn xao. Chú Tư tái mặt, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Luật sư Đặng tiếp lời, trình chiếu báo cáo giám định chữ ký, sau đó là đoạn ghi âm cuộc gọi giữa Diệp Khả và chú Tư, giọng nói trong bản ghi âm vang lên rõ ràng, bàn bạc chi tiết về việc chuyển tài trợ cho công ty phục chế mới, và cách lấy dữ liệu vân tay của tôi từ hệ thống bảo tàng.
Diệp Khả đứng bật dậy, gương mặt lần đầu tiên mất đi vẻ bình thản.
– Đoạn ghi âm này không có giá trị pháp lý, cô ta nói, giọng gấp gáp. Đây là dàn dựng, là âm mưu bôi nhọ tôi.
– Vậy cô giải thích thế nào về khoản chuyển khoản định kỳ hàng tháng từ tài khoản chú Tư sang tài khoản người thân của cô, Kính Trạch nói, giọng lạnh như băng, kéo dài đúng tám tháng, trùng khớp thời điểm cô thuê người dàn dựng ảnh giả gửi cho vợ tôi?
Diệp Khả im bặt.
Ngọc Hà, ngồi ở hàng ghế sau cùng theo sự sắp xếp của luật sư Đặng, đứng dậy, giọng run nhưng rõ ràng.
– Chị Diệp, em xin lỗi vì đã im lặng quá lâu. Nhưng em không thể tiếp tục giấu sự thật được nữa.
Cô ấy trình bày lại toàn bộ những gì đã kể với tôi tại quán cà phê, trước sự chứng kiến của cả hội đồng quản trị.
Diệp Khả đứng chôn chân giữa phòng họp, xung quanh là những ánh mắt vừa sốc vừa phẫn nộ, không còn ai đứng về phía cô ta, kể cả chú Tư, người đang cố lùi ghế ra xa như thể muốn tách mình khỏi mọi liên đới.
Ngay sau đại hội cổ đông, hội đồng quản trị tập đoàn Lâm Nguyên biểu quyết bãi nhiệm chú Tư khỏi mọi chức vụ, đồng thời chuyển toàn bộ hồ sơ, bằng chứng cho cơ quan điều tra để xử lý theo pháp luật về hành vi giả mạo chữ ký, gian lận trong giao dịch cổ phần, và lợi dụng người có sức khỏe suy yếu để trục lợi.
Diệp Khả bị khởi tố với các tội danh liên quan đến giả mạo tài liệu, xâm phạm dữ liệu sinh trắc học trái phép, và cấu kết gây thiệt hại tài sản doanh nghiệp. Cô ta bị bắt tạm giam ngay tại phòng họp, trước ánh mắt của tất cả những người từng tin tưởng mình.
Trước khi bị dẫn đi, cô ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng tính toán như lần gặp ở xưởng, mà mang một sự cay đắng trần trụi.
– Cô nghĩ cô thắng sao, cô Tô? Cô ta nói, giọng khàn đi. Cô chỉ may mắn vì có người chịu đứng về phía cô. Còn tôi, từ nhỏ đến giờ, chưa từng có ai đứng về phía tôi cả.
Tôi nhìn cô ta, không thấy hả hê, chỉ thấy một nỗi buồn phức tạp khó gọi tên.
– Có lẽ đúng là không ai đứng về phía cô, tôi nói chậm rãi. Nhưng điều đó không cho cô quyền phá hủy cuộc sống của người khác để tự cho mình một chỗ đứng.
Cô ta không đáp lại, chỉ cúi đầu, để cảnh sát dẫn đi.
Vụ việc tại bảo tàng cũng được làm sáng tỏ ngay sau đó. Nhân viên IT bị mua chuộc thừa nhận đã sao chép dữ liệu vân tay của tôi để tạo lượt quét giả, theo chỉ đạo từ một trung gian có liên hệ với chú Tư. Ông Trịnh đích thân gửi văn bản xin lỗi chính thức, khôi phục toàn bộ hợp đồng, đồng thời công khai kết luận minh oan trước hội đồng chuyên môn ngành bảo tồn di sản, giúp danh tiếng của tôi không những được khôi phục mà còn được nhiều đồng nghiệp trong ngành biết đến nhiều hơn sau vụ việc.
Ông Lâm Chính Đông, sau đại hội cổ đông, sức khỏe dần hồi phục, dù vẫn cần thêm thời gian trị liệu. Ông đích thân gọi điện xin lỗi tôi, giọng còn run nhưng chân thành.
– Cha xin lỗi cháu, vì đã để một kẻ như vậy len lỏi vào gia đình, gây ra bao nhiêu tổn thương cho cháu. Cha già rồi, nhìn người không còn tinh như trước.
Tôi nói với ông, không phải để an ủi suông, mà vì tôi thật lòng tin vào điều đó.
– Bác không cần tự trách quá nhiều. Người khéo che giấu đến mức làm cả một gia đình tin tưởng suốt sáu năm, không phải ai cũng đủ tỉnh táo để nhận ra ngay từ đầu.
Vài tuần sau khi mọi chuyện lắng xuống, Kính Trạch đến xưởng của tôi vào một buổi chiều, không mang theo hồ sơ, không mang theo bằng chứng nào nữa, chỉ mang theo chính mình.
Chúng tôi ngồi trong xưởng, nhìn chiếc bình Thanh hoa đã hoàn thiện, đường sơn mài đỏ giờ đã khô hẳn, óng ánh dưới ánh đèn vàng, trở thành một phần không thể tách rời của chiếc bình, không che giấu, không xấu hổ vì từng bị vỡ.
– Anh muốn hỏi em một điều, anh nói, giọng cẩn trọng hơn thường lệ. Nhưng anh không muốn em trả lời ngay, chỉ cần em suy nghĩ.
Tôi nhìn anh, chờ đợi.
– Chúng ta có thể bắt đầu lại không? Không phải quay về như cũ, vì anh biết không có gì có thể quay về nguyên vẹn như trước. Mà là bắt đầu lại, từ đầu, chậm rãi, như một mối quan hệ mới, dù giữa hai người từng là vợ chồng.
Tôi im lặng một lúc lâu, nhìn xuống hai bàn tay mình, những vết chai nhỏ nơi đầu ngón tay, dấu vết của một năm tự mình gây dựng lại cuộc sống.
– Anh Trạch, tôi nói, lần đầu tiên trong nhiều tháng gọi tên anh không kèm theo sự dè dặt như trước. Tôi không thể hứa sẽ tha thứ hoàn toàn ngay bây giờ. Có những đêm tôi vẫn còn nhớ cảm giác đứng sau cửa sổ nhìn anh đứng dưới mưa mà không mở cửa. Vết nứt đó, tôi không nghĩ nó biến mất hoàn toàn.
Anh gật đầu, không có vẻ thất vọng, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
– Nhưng, tôi tiếp tục, giọng dịu lại, tôi cũng học được rằng, một món đồ từng vỡ, không có nghĩa là nó không còn giá trị. Đôi khi, chính đường nứt được sửa lại cẩn thận mới làm nó trở nên đặc biệt hơn cả trước khi vỡ.
Tôi ngước lên nhìn anh.
– Tôi đồng ý bắt đầu lại. Chậm rãi. Không hứa hẹn trước điều gì. Nhưng tôi sẵn lòng để anh có cơ hội đó.
Anh Trạch mỉm cười, nụ cười hiếm hoi và chân thật nhất tôi từng thấy ở anh kể từ ngày anh xuất hiện trước cửa xưởng với phong bì mỏng trên tay.
– Vậy là đủ rồi, anh nói. Anh không cần gì hơn thế.
Sáu tháng sau, xưởng phục chế của tôi mở rộng thêm một gian nữa, nhận thêm hai học trò trẻ, và chính thức trở thành đơn vị hợp tác dài hạn với bảo tàng tỉnh, cùng hai bảo tàng khác trong khu vực từng nghe tiếng vụ việc minh oan của tôi mà chủ động tìm đến.
Ông Lâm Chính Đông đã có thể tự đi lại với gậy chống, sức khỏe hồi phục đáng kể, thỉnh thoảng vẫn ghé qua xưởng của tôi vào buổi chiều, ngồi nhìn tôi làm việc, kể chuyện ngày xưa khi tập đoàn còn là một xưởng nhỏ do chính ông gây dựng từ hai bàn tay trắng.
Chú Tư và Diệp Khả đều bị tòa tuyên án, mỗi người theo mức độ liên quan của mình trong vụ án. Ngọc Hà, nhờ hợp tác tích cực với cơ quan điều tra, được xem xét giảm nhẹ trách nhiệm liên đới, và sau đó tôi nhận cô vào làm việc bán thời gian tại xưởng, giúp cô có một khởi đầu mới, tránh xa những gì từng ràng buộc cô với quá khứ.
Còn Kính Trạch và tôi, chúng tôi không vội vã làm lại giấy đăng ký kết hôn ngay như nhiều người tưởng. Anh giữ đúng lời hứa, bắt đầu lại từ đầu, chậm rãi, những buổi hẹn cuối tuần đơn giản, những cuộc gọi điện mỗi tối không còn mang theo áp lực công việc hay bóng dáng của bất kỳ ai khác, chỉ có hai chúng tôi, học lại cách tin tưởng nhau từng chút một.
Một buổi chiều cuối thu, anh đến xưởng, mang theo không phải phong bì tiền hay hồ sơ pháp lý nào nữa, mà là một hộp gỗ nhỏ, bên trong đặt một mảnh gốm vỡ, chính là mảnh gốm từ đêm giông bão năm nào, mảnh duy nhất tôi chưa từng ghép lại vì không tìm được phần còn thiếu.
– Anh tìm được phần còn lại rồi, anh nói, lấy ra một mảnh gốm khác từ túi áo, ghép thử vào, vừa khít.
Tôi nhìn hai mảnh gốm khớp vào nhau trong tay anh, không nói gì, chỉ cảm thấy sống mũi cay cay.
– Anh không tìm cách xóa đi những gì đã vỡ, anh nói tiếp, giọng chậm rãi như đang cân nhắc từng chữ suốt nhiều ngày qua. Anh chỉ muốn, nếu em cho phép, được ở bên cạnh khi em quyết định gắn nó lại, bằng vàng, bằng sơn mài đỏ, hay bằng bất cứ cách nào em chọn.
Tôi cầm lấy hai mảnh gốm từ tay anh, đặt lên bàn làm việc, cạnh lọ sơn mài đỏ tôi vẫn luôn giữ sẵn.
– Vậy thì ở lại đây, tôi nói, giọng nhẹ nhõm lạ thường. Xem tôi làm việc này, từ đầu đến cuối.
Ánh đèn vàng trong xưởng hắt lên hai gương mặt, lên những mảnh gốm vỡ đang chờ được nối lại, lên đường sơn mài đỏ vẫn còn phải chờ thời gian mới khô hoàn toàn.
Ba tỷ, tôi từng từ chối. Nhưng thứ anh thật sự mang đến, không phải tiền bạc, không phải bằng chứng, mà là sự kiên nhẫn ở lại đủ lâu để chứng minh, có những trái tim, dù từng rạn vỡ, vẫn xứng đáng được sửa lại, không phải để trông như chưa từng đau, mà để mang theo vết nứt đó như một phần của câu chuyện, đẹp theo cách riêng của nó.
