Chương 1

  1. Home
  2. Ba Năm Giấu Mặt
  3. Chương 1
Next

Ba năm.

Ba năm tôi đứng sau quầy lễ tân tầng trệt của tòa nhà Thiên Nguyên, mặc đồng phục xanh nhạt, nở nụ cười đúng quy chuẩn, và ký tên mình vào hàng nghìn bưu kiện gửi cho Lâm Tử Khâm, CEO tầng 28.

Không ai biết tên tôi trên những tờ giấy tờ sở hữu còn quan trọng hơn tên ông ta nhiều lần.

Tôi tên Tống Vy.

Và tòa nhà này là của tôi.

Sáng thứ Hai tuần này, Lâm Tử Khâm bước qua cửa kính lúc 8 giờ 07. Như mọi ngày, hắn không nhìn tôi. Như mọi ngày, trợ lý của hắn, cô Diệp Tiểu Tiểu, đặt một tập tài liệu lên quầy và nói.

– Cô Tống, hôm nay có chuyển phát nào cho anh Khâm không?

– Dạ có, ba kiện. Cô ký nhận giúp tôi nhé.

Cô ta cầm bút, nhìn tôi từ đầu đến chân theo cái cách mà người ta nhìn một chiếc đồ vật.

– Cô làm lễ tân mà không tự mang lên à?

– Tôi phải giữ quầy. Quy định tòa nhà.

Cô ta khẽ cười, không đẹp.

– Thôi được, tôi sẽ kêu bảo vệ.

Tôi không nói gì.

Tôi chưa bao giờ nói gì.

Người ta hay hỏi tôi không chán sao, công việc này. Đứng đây, nhìn người đi lên đi xuống, nhận bưu kiện, mỉm cười, cúi đầu.

Thật ra tôi thích.

Có một thứ triết học kỳ lạ trong việc quan sát mà không bị quan sát lại. Anh ta nói chuyện điện thoại trong thang máy, tiếng vọng ra ngoài, tôi nghe tất cả. Cuộc đàm phán nào thắng, cuộc nào thua, ai phản bội ai trong ba tầng trên cùng của tòa nhà, tôi đều biết trước khi tin tức lan ra hành lang.

Còn hắn… hắn chưa một lần hỏi tên tôi.

Ba năm, hàng nghìn lần qua cửa, hắn chỉ gật đầu hoặc không gật.

Tôi không buồn vì điều đó.

Tôi chỉ nhớ.

Hôm nay có một cuộc họp khác thường.

Một nhóm người lạ đi vào lúc 10 giờ sáng, vest xám, cặp da, mặt lạnh. Họ không đến gặp Lâm Tử Khâm.

Họ hỏi tôi.

Người đàn ông đứng đầu nhóm, tóc muối tiêu, kính gọng vàng, đặt một phong bì dày lên quầy lễ tân.

– Chúng tôi đến từ văn phòng công chứng Hà Thành. Cần gặp đại diện chủ sở hữu tòa nhà Thiên Nguyên để xác nhận một số điều khoản hợp đồng.

Diệp Tiểu Tiểu đang đứng gần đó. Cô ta nghe thấy, và bước lại ngay.

– Ý các anh là gặp anh Lâm? Anh Lâm là CEO của…

– Không.

Người đàn ông kính gọng vàng nhìn thẳng vào tôi.

– Chúng tôi cần gặp cô Tống Vy.

Cả sảnh im.

Tiểu Tiểu đứng như đóng đinh, mắt nhìn tôi, nhìn lại người đàn ông, rồi lại nhìn tôi.

Tôi đặt bút xuống, tháo khẩu trang đeo vì thói quen mùa lạnh, và nói bình thản.

– Tôi là Tống Vy.

Họ cần tôi ký vào một số giấy tờ liên quan đến đợt gia hạn hợp đồng thuê mặt sàn tầng 25 đến 28, bao gồm cả phần diện tích mà công ty của Lâm Tử Khâm đang sử dụng.

Tôi ngồi xuống ghế khách ở góc sảnh.

Lấy bút của mình ra, không phải bút lễ tân.

Ký từng tờ, đúng chỗ, đúng tên.

Tiểu Tiểu vẫn đứng đó, chưa bước đi được.

Lúc tôi đẩy tập hồ sơ trở lại cho người công chứng, cô ta mới thốt ra một câu.

– Cô… cô sở hữu cả tầng 28?

Tôi nhìn cô ta một giây.

– Cả tòa.

Tin lan nhanh hơn tôi tưởng.

Đến 11 giờ 30, điện thoại bàn lễ tân reo, số nội bộ tầng 28.

Tôi nhấc máy, giọng đúng quy chuẩn như mọi ngày.

– Lễ tân tầng trệt, xin nghe.

Bên kia im một nhịp, rồi giọng Lâm Tử Khâm vang lên, lần đầu tiên trong ba năm trực tiếp gọi xuống đây.

– Cô… là Tống Vy?

– Dạ.

– Cô… là chủ tòa nhà?

Tôi nhìn ra cửa kính, nắng tháng Ba đổ dài trên vỉa hè.

– Anh cần hỗ trợ gì không, anh Khâm?

Hắn không trả lời ngay.

Hắn ngập ngừng đúng bốn giây.

Tôi đếm.

Không phải vì thù hằn, mà vì lâu rồi tôi có thói quen đếm những khoảng lặng. Người ta hay để lộ bản thân nhất trong những giây không biết phải nói gì.

– Tôi muốn gặp cô.

– Anh có thể đặt lịch qua thư ký của tôi.

– Cô… có thư ký?

– Tôi có.

Tôi đặt máy xuống.

Thư ký của tôi tên Minh Anh, ngồi ở văn phòng tầng hai, cách quầy lễ tân đúng một cầu thang. Cô ấy biết tôi làm gì ở đây. Không hỏi bao giờ, chỉ lo việc của mình.

Đó là loại người tôi tin.

Ba phút sau, Minh Anh nhắn tin. Anh Lâm xin gặp lúc 2 giờ chiều. Em sắp xếp nhé?

Tôi nhìn đồng hồ.

Rồi nhìn ra sảnh, nơi Tiểu Tiểu vẫn đang đứng, tay cầm điện thoại, chắc chắn đang gõ gì đó vào nhóm chat nội bộ.

Tôi gõ lại. Sắp xếp lúc 4 giờ. Phòng họp B tầng hai.

Không phải tầng 28 của hắn.

Không phải văn phòng của tôi.

Phòng họp trung lập, vừa đủ để hắn hiểu, tôi không đến gặp hắn, hắn đến gặp tôi.

Đúng 4 giờ, Lâm Tử Khâm bước vào.

Vest đen, tóc chỉnh tề, mặt giữ được vẻ bình thản, nhưng mắt thì không.

Mắt hắn nhìn tôi theo cách mà ba năm trước chưa bao giờ nhìn, cố tìm một phiên bản khác của người ngồi trước mặt, cố ghép hình ảnh cô lễ tân quầy trệt với tên trên hàng nghìn tờ giấy tờ pháp lý của tòa nhà này.

Hắn không ghép được.

Tôi không giúp hắn.

Tôi chỉ ngồi yên, tay đặt lên bàn, chờ.

Hắn ngồi xuống đối diện, khẽ dọn giọng.

– Tôi không biết…

– Tôi biết anh không biết.

Câu đó khiến hắn dừng lại.

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng không lên không xuống.

– Anh cần gì, anh Khâm? Hợp đồng gia hạn? Điều khoản giá thuê? Hay anh chỉ muốn xác nhận rằng người ký phiếu thu tiền thuê ba năm nay là cùng một người đang ngồi đây?

Hắn im.

Hắn im đủ lâu để tôi biết câu trả lời là cả ba.

Cuối cùng hắn mở miệng.

– Tại sao cô không nói?

Tôi nghiêng đầu nhẹ.

– Anh có hỏi bao giờ không?

Một câu. Ngắn thôi. Nhưng đủ để hắn hiểu rằng ba năm qua, mỗi lần hắn đi ngang quầy lễ tân mà không nhìn, mỗi lần hắn ký biên lai mà không đọc tên, mỗi lần hắn gọi cô lễ tân ơi thay vì một cái tên, đó là lựa chọn của hắn, không phải sơ sót của tôi.

Hắn nhìn xuống bàn.

Lần đầu tiên tôi thấy Lâm Tử Khâm không biết nhìn đâu.

Tôi đứng dậy, kéo ghế khẽ, giọng vẫn lịch sự như khi tiếp bất kỳ khách thuê nào.

– Hợp đồng gia hạn tôi đã chuẩn bị sẵn, Minh Anh sẽ gửi anh trước 5 giờ. Anh xem xong, ký, trả lại trước thứ Sáu.

Tôi bước ra cửa.

– Tống Vy.

Tôi quay lại, một phần tư người.

– Hồi đó… cô có ghét tôi không?

Tôi nghĩ đến ba năm ngồi quầy lễ tân, đếm những khoảng lặng của người khác, xây từng tầng của tòa nhà này bằng tiền mà không ai hỏi từ đâu ra.

Rồi tôi mỉm cười, lần đầu tiên trong buổi gặp này.

– Ghét ư? Anh Khâm, ghét cần rất nhiều sức. Tôi dùng sức đó vào việc khác rồi.

Tôi đóng cửa lại sau lưng.

Chưa kịp về đến thang máy, điện thoại đã rung lên. Số lạ. Mã vùng Hà Nội. Đúng cái số mà ba năm trước tôi đã xóa khỏi mọi thứ, ngoại trừ một tờ giấy khóa trong ngăn kéo.

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal