Chương 8
Nhiếp Vân buông rơi chiếc điện thoại xuống bàn trong tích tắc, gương mặt cô tái đi vì bàng hoàng nhưng ngay sau đó nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo cần thiết. Đường Khải Minh nhận ra ngay có chuyện nghiêm trọng xảy ra, lập tức đứng dậy chuẩn bị rời khỏi nhà hàng cùng cô.
“Biệt thự bị đột nhập, cha tôi đang bị khống chế.” Cô nói ngắn gọn, giọng điệu đã lấy lại vẻ lạnh lùng quyết đoán của một đặc vụ dày dặn kinh nghiệm. “Chúng đòi tôi ký chuyển nhượng cổ phần để đổi lấy tính mạng của cha.”
Trên đường lao tới biệt thự, Nhiếp Vân liên tục liên lạc với đội an ninh để nắm bắt tình hình, đồng thời gọi điện huy động lực lượng hỗ trợ khẩn cấp. Cô nhanh chóng nhận ra, đây rất có thể là tàn dư cuối cùng của mạng lưới Hắc Diệu tại khu vực, những kẻ vẫn còn trung thành với Lâm Thu Hà và Đường Bác Văn, quyết tâm thực hiện một nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng trước khi toàn bộ tổ chức bị triệt phá hoàn toàn.
“Chúng ta không thể để chúng biết chúng ta đang tới.” Đường Khải Minh nói, phân tích nhanh tình huống. “Nếu đội an ninh chính thức tiếp cận công khai, rất có thể chúng sẽ hoảng loạn và làm hại cha cô ngay lập tức.”
“Tôi đã ra lệnh cho đội an ninh giữ khoảng cách, không hành động cho tới khi tôi tới nơi.” Nhiếp Vân đáp, ánh mắt cô sắc lạnh nhìn thẳng về phía trước. “Tôi sẽ tự mình vào trong đàm phán trước.”
Tới nơi, biệt thự gia tộc chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn le lói từ phòng khách chính nơi nhóm đột nhập đang giam giữ Nhiếp Chấn Hoa. Đội an ninh đã âm thầm bao vây toàn bộ khu vực bên ngoài theo đúng chỉ đạo, chờ đợi tín hiệu hành động từ Nhiếp Vân.
Cô bước vào sảnh chính một mình, tay không vũ khí theo đúng yêu cầu của nhóm đột nhập, ánh mắt cô quét nhanh qua tình hình bên trong. Bốn tên đàn ông vũ trang đứng vây quanh Nhiếp Chấn Hoa đang bị trói trên ghế, tên đứng đầu nhóm mang một vết sẹo dài trên má, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô bước vào.
“Cô tới đúng giờ.” Tên có sẹo nói, giọng điệu đầy đe dọa. “Ký vào giấy tờ chuyển nhượng, chúng tôi sẽ thả cha cô ngay lập tức.”
“Các người là tàn dư của Hắc Diệu phải không?” Nhiếp Vân hỏi, bước chậm rãi về phía trước, ánh mắt cô không rời khỏi cha mình đang ngồi bất động trên ghế, cố gắng đánh giá tình trạng sức khỏe của ông qua ánh mắt trao đổi ngầm.
“Bà chủ của chúng tôi đã dặn dò, nếu không thể giữ được quyền kiểm soát tập đoàn này bằng cách khác, ít nhất cũng phải khiến cô phải trả giá đắt.” Tên có sẹo đáp, ám chỉ rõ ràng đây là mệnh lệnh cuối cùng từ Lâm Thu Hà trước khi bà ta hoàn toàn thất thế trong tay pháp luật.
Nhiếp Vân giả vờ cân nhắc, chậm rãi tiến gần hơn tới bàn nơi giấy tờ chuyển nhượng đã được chuẩn bị sẵn. Trong lúc di chuyển, cô kín đáo quan sát vị trí đứng của từng tên trong nhóm, tính toán khoảng cách và góc độ để lên kế hoạch hành động chính xác nhất.
“Được, tôi sẽ ký.” Cô nói, cầm bút lên, nhưng đúng khoảnh khắc ngòi bút vừa chạm vào giấy, cô bất ngờ hất tung chiếc bàn nhỏ trước mặt vào tên đứng gần nhất, đồng thời phát tín hiệu qua chiếc đồng hồ đeo tay được ngụy trang tinh vi cho đội an ninh bên ngoài.
Cửa sổ và cửa chính đồng loạt bị phá tung, đội an ninh cùng Đường Khải Minh ập vào từ nhiều hướng. Nhiếp Vân tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn, nhanh chóng hạ gục tên vừa bị bàn hất trúng, sau đó lao tới che chắn cho cha mình trước khi những tên còn lại kịp phản ứng.
Trận chiến trong sảnh chính diễn ra nhanh gọn nhờ yếu tố bất ngờ, chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, toàn bộ bốn tên đột nhập đã bị khống chế hoàn toàn. Đường Khải Minh nhanh chóng cởi trói cho Nhiếp Chấn Hoa, kiểm tra tình trạng sức khỏe của ông, may mắn ông chỉ bị hoảng sợ chứ không hề bị thương tích gì nghiêm trọng.
“Con… con vẫn ổn chứ?” Nhiếp Chấn Hoa hỏi ngay khi được giải thoát, ánh mắt ông lo lắng nhìn con gái nhiều hơn là lo cho bản thân mình.
“Con ổn, cha đừng lo.” Nhiếp Vân đáp, ôm lấy cha trong giây lát hiếm hoi thể hiện tình cảm. “Mọi chuyện đã kết thúc rồi.”
Qua thẩm vấn nhanh những tên bị bắt giữ, xác nhận đây đúng là nhóm tàn dư cuối cùng còn sót lại của mạng lưới Hắc Diệu tại khu vực, hành động theo chỉ thị được Lâm Thu Hà bí mật truyền ra từ trong trại giam trước khi lệnh này bị chặn đứng hoàn toàn. Thông tin này ngay lập tức được báo cáo lên hội đồng giám sát, dẫn tới việc siết chặt an ninh giam giữ đối với Lâm Thu Hà, cắt đứt mọi khả năng liên lạc ra bên ngoài của bà ta từ đó về sau.
Đêm đó, sau khi mọi việc được giải quyết ổn thỏa, Nhiếp Vân đứng một mình ngoài ban công biệt thự, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Đường Khải Minh bước tới đứng cạnh cô, cả hai im lặng một lúc lâu trước khi anh khẽ lên tiếng.
“Lúc nãy, trước khi bị gián đoạn, cô định nói gì với tôi?” Anh hỏi, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô dưới ánh trăng.
Nhiếp Vân quay sang nhìn Đường Khải Minh, ánh trăng bàng bạc chiếu xuống gương mặt anh, làm dịu đi những nét căng thẳng vẫn còn vương lại sau trận chiến vừa qua. Cô im lặng một lúc, cân nhắc kỹ lưỡng từng lời trước khi đáp, bởi đây không phải một quyết định cô có thể đưa ra vội vàng như những lần đối mặt hiểm nguy trước đó.
“Suốt mười năm qua, tôi đã quen với việc không tin tưởng ai ngoài chính bản thân mình.” Cô nói, giọng điệu chậm rãi, chân thành hiếm thấy. “Tình cảm, với tôi, luôn là một điểm yếu nguy hiểm cần phải loại bỏ để tồn tại trong thế giới mà tôi đang sống.”
Đường Khải Minh im lặng lắng nghe, không ngắt lời, chỉ kiên nhẫn chờ đợi cô nói hết những gì đang chất chứa trong lòng.
“Nhưng qua những gì chúng ta cùng trải qua, từ lần đầu đối mặt tại lễ đính hôn, cho tới khi cùng nhau giải cứu em gái tôi, đối mặt với Đường Bác Văn và Lâm Thu Hà, tôi nhận ra rằng có những người, dù mang theo bí mật hay quá khứ phức tạp, vẫn xứng đáng để đặt niềm tin.” Cô tiếp tục, ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh không né tránh. “Anh là một trong số đó, Khải Minh.”
Một nụ cười hiếm hoi, chân thành nở trên môi Đường Khải Minh, khác hẳn vẻ lạnh lùng sắc bén mà anh vẫn thường thể hiện trước công chúng. “Vậy có nghĩa là…”
“Có nghĩa là tôi cũng dành cho anh một tình cảm vượt xa mối quan hệ đồng minh thông thường.” Nhiếp Vân đáp, giọng nói cô mang theo sự dịu dàng mà chưa ai từng được chứng kiến suốt mười năm qua. “Nhưng tôi cần anh hiểu rõ một điều, con đường phía trước của tôi vẫn còn rất nhiều gian nan, vai trò Ảnh Vương và trách nhiệm với tập đoàn sẽ luôn chiếm phần lớn thời gian và tâm trí tôi. Tôi không thể hứa hẹn một cuộc sống bình yên giản đơn.”
“Tôi chưa từng mong đợi một cuộc sống bình yên giản đơn.” Đường Khải Minh đáp, bước tới gần hơn, nắm lấy tay cô. “Sau tất cả những gì tôi đã trải qua để tìm lại công lý cho cha mình, điều tôi khao khát không phải sự bình yên tuyệt đối, mà là có một người đồng hành thực sự hiểu và sát cánh cùng tôi trên con đường đó. Và tôi tin cô chính là người đó.”
Hai người đứng lặng lẽ dưới ánh trăng, khoảng cách giữa họ dần thu hẹp lại, kết thúc bằng một cái ôm nhẹ nhàng, ấm áp, đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong mối quan hệ đã trải qua không ít sóng gió và thử thách kể từ ngày đầu gặp gỡ đầy kịch tính tại lễ đính hôn giả tạo.
Những tuần tiếp theo, cuộc sống của Nhiếp Vân dần bước vào giai đoạn ổn định hơn. Tập đoàn Nhiếp thị tiếp tục phát triển vững mạnh dưới sự lãnh đạo minh bạch của cô, thu hút trở lại niềm tin từ các đối tác và nhà đầu tư quốc tế. Đường Khải Minh chính thức khôi phục lại danh tính thật của mình, được minh oan hoàn toàn trước công luận và các cơ quan pháp luật quốc tế, đồng thời được mời hợp tác chính thức với tổ chức an ninh quốc tế trong vai trò cố vấn đặc biệt cho các chiến dịch chống buôn bán vũ khí xuyên quốc gia.
Nhiếp Yên dần lấy lại sự tự tin và niềm vui trong cuộc sống, tiếp tục theo đuổi đam mê thiết kế của mình, đồng thời phát triển mối quan hệ thân thiết với một chàng trai cùng ngành học, hoàn toàn khác biệt với những cuộc hôn nhân sắp đặt đầy toan tính mà cô từng phải đối mặt trước đây.
Riêng phần Nhiếp Uyển Thanh, sau khi thụ án một thời gian ngắn vì tội danh tiếp tay che giấu tội phạm, cô ta được thả tự do trong sự giám sát chặt chẽ. Nhiếp Vân, dù không hoàn toàn tha thứ cho những gì cô em họ đã gây ra, vẫn quyết định cho cô ta một cơ hội làm lại cuộc đời, sắp xếp một công việc đơn giản tại một trong những công ty con của tập đoàn, với điều kiện phải chứng minh sự thành tâm hối cải qua thời gian dài thử thách.
“Tại sao chị lại cho tôi cơ hội này?” Nhiếp Uyển Thanh hỏi trong ngày đầu tiên nhận việc, ánh mắt cô ta không giấu được sự ngỡ ngàng lẫn hổ thẹn.
“Vì tôi hiểu cảm giác bị chính gia tộc này ruồng bỏ và coi thường như thế nào.” Nhiếp Vân đáp, ánh mắt cô nhìn thẳng vào cô em họ, không hề có chút thương hại giả tạo nào, chỉ là sự thấu hiểu chân thực từ chính trải nghiệm bản thân. “Nhưng khác với cô, tôi chọn cách tự mình xây dựng lại giá trị của bản thân thay vì lựa chọn con đường phản bội và hủy hoại người khác để đòi lại công bằng. Đây là cơ hội cuối cùng để cô lựa chọn con đường đúng đắn hơn.”
Nhiếp Uyển Thanh cúi đầu, lần đầu tiên trong đời thể hiện sự hối lỗi chân thành trước chị họ mà cô ta từng coi thường và bắt nạt suốt bao năm.
