Chương 6
Đường băng vắng lặng sau khi đoàn xe áp giải Lâm Thu Hà rời đi, chỉ còn lại Nhiếp Vân và Hàn Thiếu Bằng đứng đối diện nhau dưới ánh nắng sớm mai vừa ló rạng. Câu nói cuối cùng của Lâm Thu Hà vẫn còn văng vẳng trong đầu cô, khiến sự cảnh giác vốn có phần lắng xuống trong những ngày qua bỗng chốc trỗi dậy trở lại.
“Bà ta nói vậy là có ý gì?” Nhiếp Vân hỏi thẳng, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Hàn Thiếu Bằng, không né tránh.
Hàn Thiếu Bằng im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh nhìn ra xa nơi đoàn xe đã khuất bóng, gương mặt lộ rõ sự đấu tranh nội tâm. “Có một chuyện tôi chưa từng kể với cô.” Anh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm xuống. “Danh tính Hàn Thiếu Bằng mà cô biết, thực chất không phải tên thật của tôi.”
Nhiếp Vân nhíu mày, không quá bất ngờ trước tiết lộ này, bởi trong giới hoạt động ngầm, việc sử dụng danh tính giả là chuyện thường tình. “Vậy tên thật của anh là gì?”
“Tôi tên là Đường Khải Minh.” Anh đáp, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, chờ đợi phản ứng.
Nhiếp Vân sững người, cái họ Đường lập tức khiến cô liên tưởng tới Đường Bác Văn. “Anh có liên quan gì tới Đường Bác Văn?”
“Ông ấy là chú ruột của tôi.” Hàn Thiếu Bằng, hay giờ đây là Đường Khải Minh, đáp, giọng nói mang theo sự nặng nề. “Cha tôi, anh trai của Đường Bác Văn, từng là người sáng lập ra cơ quan tình báo độc lập mà tôi phục vụ trước khi bị chính người trong mạng lưới Hắc Diệu ám sát mười lăm năm trước, ngay khi ông sắp lần ra manh mối về tổ chức này. Từ đó tôi đổi danh tính, dành cả cuộc đời mình để lần theo dấu vết và trả thù cho cha.”
Nhiếp Vân im lặng, dần ghép nối lại toàn bộ câu chuyện. “Vậy anh biết Đường Bác Văn là chú ruột của mình ngay từ đầu, nhưng vẫn chấp nhận cưới em gái tôi để tiếp cận điều tra ông ta?”
“Tôi không hề biết chú tôi chính là kẻ đứng sau cái chết của cha mình cho tới gần đây.” Đường Khải Minh đáp, giọng nói mang theo sự đau đớn khó che giấu. “Suốt nhiều năm qua, tôi luôn tin rằng ông ấy cũng đang bí mật giúp tôi điều tra kẻ thù thật sự, cho tới khi tôi phát hiện những dấu hiệu bất thường liên quan tới các giao dịch tài chính của tập đoàn Nhiếp thị, mọi manh mối cuối cùng đều dẫn về chính ông ấy.”
“Vậy vì sao anh không nói với tôi ngay từ đầu?” Nhiếp Vân hỏi, giọng điệu lạnh lùng trở lại, sự nghi ngờ vốn có len lỏi quay trở lại trong lòng cô.
“Vì tôi sợ.” Anh đáp thẳng thắn, không né tránh ánh mắt cô. “Sợ rằng nếu cô biết tôi chính là cháu ruột của kẻ chủ mưu, cô sẽ không bao giờ tin tưởng tôi, và tôi sẽ mất đi cơ hội duy nhất để vạch trần sự thật, trả thù cho cha mình.”
Nhiếp Vân đứng lặng, trong lòng dấy lên sự phức tạp khó tả. Cô hiểu rõ cảm giác phải mang theo một bí mật nặng nề, phải khoác lên mình một thân phận giả để sinh tồn và hoàn thành mục tiêu, bởi chính cô cũng đã sống như vậy suốt mười năm qua. Nhưng đồng thời, việc anh giấu diếm một thông tin quan trọng như vậy cũng khiến cô không khỏi hoài nghi về mức độ tin tưởng có thể đặt vào anh.
“Tôi cần thời gian để suy nghĩ về chuyện này.” Cô nói, giọng điệu trở nên xa cách hơn. “Nhưng trước mắt, chúng ta vẫn cần hoàn thành việc điều tra và xử lý hậu quả của toàn bộ vụ án.”
Đường Khải Minh gật đầu, không cố gắng biện minh thêm, chỉ lặng lẽ theo cô rời khỏi sân bay. Trên đường trở về thành phố, không khí giữa hai người trở nên trầm lắng khác hẳn sự gắn kết đã dần hình thành trong những ngày vừa qua.
Về tới trụ sở hội đồng giám sát, Nhiếp Vân được thông báo phiên điều trần sơ bộ đối với Lâm Thu Hà sẽ diễn ra ngay trong buổi chiều cùng ngày, với sự tham gia của toàn bộ hội đồng giám sát cấp cao cùng đại diện cơ quan pháp luật liên bang. Đây sẽ là cơ hội quan trọng để chính thức trình bày toàn bộ bằng chứng đã thu thập được, đồng thời làm rõ vai trò của tất cả những nhân vật liên quan trong mạng lưới Hắc Diệu.
Trước khi phiên điều trần bắt đầu, Nhiếp Vân được triệu tập riêng vào phòng làm việc của Chủ tịch hội đồng giám sát, một người đàn ông lớn tuổi với ánh mắt nghiêm nghị tên là Vương Chí Cường.
“Cô đã làm rất tốt trong vụ án này, Ảnh Vương.” Ông nói, giọng điệu tán thưởng hiếm hoi. “Nhưng tôi cần hỏi cô một điều quan trọng trước khi phiên điều trần bắt đầu. Người đàn ông tên Hàn Thiếu Bằng đang hợp tác cùng cô, cô có hoàn toàn tin tưởng vào lời khai và động cơ của anh ta không?”
Nhiếp Vân im lặng trong giây lát, cân nhắc kỹ câu trả lời. “Tôi tin vào những bằng chứng anh ấy đã cung cấp, và tin rằng động cơ trả thù cho cha mình là hoàn toàn có thật. Nhưng về việc anh ấy có phù hợp để tiếp tục hợp tác chính thức với tổ chức hay không, tôi nghĩ điều đó cần được xem xét kỹ lưỡng qua quá trình điều tra độc lập.”
Vương Chí Cường gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời thận trọng và khách quan của cô. “Tốt, chúng ta sẽ tiến hành theo đúng quy trình. Giờ thì, hãy chuẩn bị cho phiên điều trần, đây sẽ là bước ngoặt quan trọng không chỉ với vụ án này, mà còn với tương lai của cả tổ chức chúng ta.”
Phòng điều trần của hội đồng giám sát cấp cao được bố trí trang nghiêm, dãy bàn hình bán nguyệt nơi các thành viên hội đồng ngồi đối diện với khu vực trình bày chứng cứ. Nhiếp Vân đứng trước hội đồng, tập hồ sơ dày cộp trên tay, ánh mắt cô bình thản quét qua từng gương mặt nghiêm nghị đang chờ đợi lời trình bày.
“Kính thưa hội đồng, tôi xin trình bày toàn bộ diễn biến vụ án liên quan tới mạng lưới tội phạm Hắc Diệu, cùng vai trò của bà Lâm Thu Hà, nguyên trưởng ban chỉ huy tác chiến, trong việc bảo kê và tiếp tay cho tổ chức này suốt nhiều năm qua.” Cô bắt đầu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, không chút run rẩy dù đang đứng trước những nhân vật quyền lực nhất của tổ chức.
Cô lần lượt trình bày từng bằng chứng, từ các giao dịch tài chính bất minh, hồ sơ bị chỉnh sửa, cho tới lời khai chi tiết của Đường Bác Văn đã được ghi nhận đầy đủ tính pháp lý. Lâm Thu Hà ngồi tại khu vực dành cho bị cáo, gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng ánh mắt bà ta không giấu được sự căng thẳng khi từng mảnh bằng chứng được phơi bày trước hội đồng.
“Bà Lâm Thu Hà, bà có điều gì muốn phản biện trước những bằng chứng này không?” Vương Chí Cường hỏi, giọng điệu nghiêm khắc.
Lâm Thu Hà đứng dậy, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh cuối cùng. “Tôi phủ nhận toàn bộ cáo buộc. Đây rõ ràng là một âm mưu vu khống được dàn dựng bởi Ảnh Vương, người có động cơ cá nhân muốn chiếm đoạt tài sản gia tộc Nhiếp thị, cấu kết cùng một kẻ bị truy nã quốc tế để thực hiện âm mưu này.”
Một vài thành viên hội đồng khẽ xì xào bàn tán trước lời phản biện này. Nhiếp Vân không hề nao núng, bình tĩnh đáp lại. “Nếu hội đồng cần thêm bằng chứng khách quan, tôi có thể mời nhân chứng trực tiếp có mặt tại phiên điều trần hôm nay.”
Cô ra hiệu, cửa phòng điều trần mở ra, một chiếc xe lăn được đẩy vào, trên đó là Nhiếp Chấn Hoa, cha cô, sức khỏe đã hồi phục đáng kể sau nhiều ngày điều trị tích cực, đủ để có mặt trực tiếp làm chứng trước hội đồng.
“Tôi là Nhiếp Chấn Hoa, chủ tịch tập đoàn Nhiếp thị.” Ông nói, giọng nói tuy còn yếu nhưng rành mạch. “Tôi xin xác nhận toàn bộ bằng chứng mà con gái tôi trình bày là hoàn toàn chính xác, dựa trên chính những tài liệu mà tôi đã tự tay thu thập trước khi bị đột quỵ. Tôi cũng xin làm chứng rằng bản di chúc mà Đường Bác Văn từng sử dụng để thao túng quyền thừa kế tập đoàn là giả mạo, bản di chúc thật sự đã được tôi lập cách đây một năm với đầy đủ công chứng hợp pháp.”
Sự xuất hiện bất ngờ của Nhiếp Chấn Hoa khiến Lâm Thu Hà sững sờ trong giây lát, sắc mặt bà ta trắng bệch khi nhận ra kế hoạch phủ nhận mọi cáo buộc của mình đã hoàn toàn sụp đổ trước nhân chứng sống quan trọng nhất.
Tiếp theo, Nhiếp Vân trình chiếu đoạn ghi âm cuộc gọi đe dọa từ những kẻ bắt cóc Nhiếp Yên, cùng với kết quả giám định giọng nói xác nhận có sự trùng khớp cao với một trong những thuộc hạ thân tín của Lâm Thu Hà đã bị bắt giữ trong chiến dịch truy quét sau đó. Từng lớp bằng chứng được xâu chuỗi chặt chẽ, không để lại bất kỳ khoảng trống nào cho sự chối cãi.
Sau hơn ba giờ đồng hồ trình bày và tranh luận căng thẳng, Vương Chí Cường đứng dậy, tuyên bố kết luận sơ bộ của hội đồng giám sát. “Dựa trên toàn bộ bằng chứng được trình bày, hội đồng quyết định tạm đình chỉ mọi chức vụ của bà Lâm Thu Hà, đồng thời chuyển giao toàn bộ hồ sơ vụ án cho cơ quan pháp luật liên bang để tiến hành truy tố chính thức. Phiên điều trần chi tiết tiếp theo sẽ được ấn định trong thời gian sớm nhất.”
Lâm Thu Hà bị áp giải rời khỏi phòng điều trần trong sự im lặng nặng nề của toàn bộ những người có mặt. Trước khi bước ra khỏi cửa, bà ta quay đầu nhìn lại Nhiếp Vân lần cuối, ánh mắt không còn vẻ ngạo mạn như trước, chỉ còn lại sự cay đắng và thù hận sâu sắc.
Sau khi phiên điều trần kết thúc, Nhiếp Vân đẩy xe lăn đưa cha mình ra ngoài hành lang, nơi Nhiếp Yên đã chờ sẵn cùng Đường Khải Minh đứng cách đó không xa, giữ khoảng cách tôn trọng cho gia đình cô đoàn tụ.
“Con đã làm rất tốt, Vân nhi.” Nhiếp Chấn Hoa nói, nắm chặt tay con gái, ánh mắt ông tràn đầy tự hào chưa từng có suốt mười năm qua. “Cha thật sự rất hối hận vì những gì đã đối xử với con năm xưa.”
“Chuyện đã qua rồi, cha.” Nhiếp Vân đáp, giọng nói dịu dàng hiếm hoi. “Quan trọng là bây giờ gia đình mình đã an toàn.”
Nhưng ngay khi cô vừa dứt lời, một tin nhắn khẩn cấp từ đội an ninh phụ trách áp giải Lâm Thu Hà bất ngờ gửi tới điện thoại của cô, nội dung khiến sắc mặt cô lập tức thay đổi.
“Xe áp giải bị chặn tại đường hầm số ba, có nổ súng, Lâm Thu Hà đã trốn thoát.”
Tin tức Lâm Thu Hà trốn thoát ngay giữa quá trình áp giải khiến toàn bộ trụ sở hội đồng giám sát rơi vào tình trạng báo động khẩn cấp. Nhiếp Vân giao lại cha mình cho đội bảo vệ riêng, lập tức cùng Đường Khải Minh lao tới hiện trường vụ việc tại đường hầm số ba, nơi chiếc xe áp giải đang bốc khói nghi ngút giữa những vệt đạn găm chi chít trên thân xe.
“Có bao nhiêu người bị thương?” Nhiếp Vân hỏi ngay khi tới nơi, giọng điệu khẩn trương.
“Hai nhân viên áp giải bị thương nhẹ, đang được đưa đi cấp cứu.” Một thành viên đội an ninh báo cáo. “Theo camera giám sát, một nhóm vũ trang khoảng năm người đã phục kích ngay tại khúc cua khuất tầm nhìn của đường hầm, dùng chất nổ nhỏ phá hủy bánh xe trước khi áp sát giải thoát cho Lâm Thu Hà.”
Nhiếp Vân nhíu mày, phân tích nhanh tình huống. “Đây là một cuộc giải cứu được chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, chứng tỏ Lâm Thu Hà vẫn còn một mạng lưới đồng bọn trung thành sẵn sàng liều mạng vì bà ta, ngay cả khi bà ta đã bị lộ mặt hoàn toàn trước hội đồng giám sát.”
“Chúng ta cần truy tìm bà ta trước khi bà ta kịp trốn ra nước ngoài lần nữa.” Đường Khải Minh nói, ánh mắt anh nghiêm túc quan sát hiện trường. “Lần này bà ta sẽ cẩn trọng hơn nhiều, không dễ dàng để lại sơ hở như lần trước.”
Nhiếp Vân gật đầu, nhanh chóng triển khai lệnh phong tỏa toàn bộ các ngả đường ra khỏi thành phố, đồng thời huy động toàn bộ nguồn lực còn lại của đội đặc nhiệm để rà soát các địa điểm nghi vấn liên quan tới mạng lưới Hắc Diệu mà Đường Bác Văn đã khai báo trước đó.
Suốt hai ngày tiếp theo, cuộc truy lùng diễn ra căng thẳng trên khắp thành phố. Nhiếp Vân gần như không ngủ, liên tục phân tích từng manh mối nhỏ nhất, từ các cuộc gọi điện thoại đáng ngờ cho tới những giao dịch tài chính bất thường mới phát sinh. Cô nhận ra Lâm Thu Hà, dù đang trong thế đường cùng, vẫn cố gắng thực hiện một giao dịch chuyển nhượng tài sản lớn tới một tài khoản mới, có lẽ là bước chuẩn bị cuối cùng trước khi biến mất hoàn toàn.
“Nếu bà ta cần rút một khoản tiền lớn như vậy, chắc chắn sẽ phải thông qua một trong số ít ngân hàng ngầm còn lại chưa bị chúng ta phong tỏa.” Nhiếp Vân nói, mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính, lần theo dấu vết giao dịch. “Và theo dữ liệu thu thập được, chỉ còn duy nhất một địa điểm phù hợp, một xưởng chế biến hải sản bỏ hoang tại khu công nghiệp phía tây, vốn là vỏ bọc lâu năm của mạng lưới Hắc Diệu để luân chuyển tiền mặt.”
Đêm hôm đó, Nhiếp Vân cùng Đường Khải Minh dẫn đầu đội đặc nhiệm bí mật tiếp cận khu xưởng bỏ hoang, chia thành nhiều mũi tấn công để bao vây toàn bộ khu vực trước khi hành động. Qua thiết bị quan sát nhiệt, họ xác nhận có khoảng mười người đang có mặt bên trong xưởng, trong đó có một người phụ nữ phù hợp với đặc điểm của Lâm Thu Hà.
Đúng nửa đêm, tín hiệu tấn công được phát ra. Đội đặc nhiệm đồng loạt ập vào từ nhiều hướng, tiếng súng và tiếng hô hoán vang lên dữ dội trong không gian tĩnh mịch của khu công nghiệp bỏ hoang. Nhiếp Vân dẫn đầu mũi tấn công chính, nhanh chóng khống chế từng tên lính canh trên đường tiến vào khu vực trung tâm xưởng, nơi Lâm Thu Hà được cho là đang trú ẩn.
Khi cô xông vào căn phòng cuối cùng, chỉ thấy một chiếc bàn làm việc tạm bợ với một chiếc laptop đang mở, màn hình hiển thị dòng chữ để lại. “Ảnh Vương, cô đến muộn hơn tôi dự đoán một chút. Nhưng đừng lo, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau, dưới một hình thức mà cô không thể ngờ tới.”
Nhiếp Vân đập tay xuống bàn trong sự tức giận hiếm hoi, nhận ra Lâm Thu Hà đã lường trước được cuộc đột kích và kịp thời tẩu thoát trước khi họ tới nơi, chỉ để lại một cái bẫy thông tin giả nhằm đánh lạc hướng. Đội đặc nhiệm chỉ bắt giữ được vài thuộc hạ cấp thấp, không đủ để lần ra tung tích chính xác của bà ta.
“Chúng ta sẽ tìm ra bà ta.” Đường Khải Minh nói, đặt tay lên vai Nhiếp Vân, cố gắng trấn an cô trong khoảnh khắc thất vọng hiếm hoi này. “Với toàn bộ mạng lưới Hắc Diệu tại khu vực này đã bị triệt phá gần như hoàn toàn, bà ta sẽ ngày càng khó khăn hơn trong việc ẩn náu và duy trì quyền lực.”
Nhiếp Vân hít một hơi thật sâu, lấy lại sự bình tĩnh cần thiết. “Anh nói đúng. Đây chỉ là một trận chiến nhỏ trong toàn bộ cuộc chiến lớn hơn. Chúng ta cần tập trung ổn định lại tập đoàn Nhiếp thị và bảo vệ gia đình tôi trước, việc truy lùng Lâm Thu Hà sẽ tiếp tục song song.”
Trên đường trở về, giữa không gian tĩnh lặng của chiếc xe, Đường Khải Minh bất ngờ lên tiếng, giọng nói mang theo sự chân thành hiếm thấy. “Nhiếp Vân, dù cô có còn nghi ngờ tôi vì bí mật tôi từng giấu diếm hay không, tôi vẫn muốn cô biết rằng, mọi điều tôi làm trong những ngày qua, đều xuất phát từ sự chân thành muốn sát cánh cùng cô, không chỉ vì mục tiêu trả thù của riêng mình.”
Nhiếp Vân quay sang nhìn anh trong ánh đèn đường mờ nhạt hắt qua khung cửa kính, lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng, ánh mắt cô dịu lại đôi chút. “Tôi biết.” Cô khẽ đáp. “Nhưng lòng tin cần thời gian để xây dựng lại, anh Khải Minh.”
