Chương 4

  1. Home
  2. Ảnh Vương Trở Về
  3. Chương 4
Prev
Next

Quán cà phê nhỏ bỗng chốc trở nên im lặng đến ngột ngạt. Nhiếp Vân nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên tay, từng mảnh ghép trong đầu cô lập tức xâu chuỗi lại thành một sự thật lạnh người, kẻ nội gián mà cô nghi ngờ trong tổ chức, không ai khác chính là Lâm Thu Hà, người đã trực tiếp giao nhiệm vụ truy bắt Hàn Thiếu Bằng cho cô, cũng là người đã cảnh báo cô về hậu quả nếu điều tra sai hướng.

“Cô chắc chắn đây là trưởng ban chỉ huy của cô?” Hàn Thiếu Bằng hỏi lại, ánh mắt anh nghiêm túc quan sát phản ứng của cô.

“Chắc chắn.” Nhiếp Vân đáp, giọng nói lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày dù trong lòng vẫn còn dư âm của cú sốc vừa rồi. “Tối qua bà ta còn gọi điện cảnh báo tôi về việc liên lạc với anh, cho tôi bảy mươi hai giờ để tự chứng minh mình đúng.”

“Vậy có nghĩa là hồ sơ về tôi bị chỉnh sửa sai lệch chính là do bà ta thực hiện, để biến tôi thành vật tế thần che giấu sự thật rằng chính bà ta mới là kẻ tiếp tay cho Đường Bác Văn.” Hàn Thiếu Bằng nói, giọng điệu vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tìm ra manh mối thực sự, vừa nặng nề vì mức độ nghiêm trọng của phát hiện này.

Nhiếp Vân gật đầu, tiếp tục lật xem các trang tài liệu còn lại trong tập hồ sơ của cha. Càng đọc, bức tranh toàn cảnh về âm mưu càng trở nên rõ ràng hơn. Đường Bác Văn không hành động đơn độc, hắn có sự bảo kê từ một nhân vật cấp cao trong chính tổ chức an ninh quốc tế, người có đủ quyền lực để chỉnh sửa hồ sơ mật, che giấu dấu vết giao dịch tài chính, và quan trọng nhất, có thể điều động lực lượng chính thức để hợp thức hóa mọi hành động phi pháp dưới danh nghĩa nhiệm vụ quốc gia.

“Điều này giải thích vì sao suốt hai năm qua tôi không thể nào lật ngược được tình thế dù đã cố gắng thu thập chứng cứ.” Hàn Thiếu Bằng nói, giọng điệu chất chứa sự cay đắng dồn nén từ lâu. “Mỗi khi tôi tiếp cận gần sự thật, luôn có ai đó biết trước và xóa sạch dấu vết, hoặc chuyển hướng điều tra sang tôi.”

Nhiếp Vân gấp tập hồ sơ lại, ánh mắt cô ánh lên vẻ quyết đoán. “Chúng ta không thể dựa vào kênh chính thức của tổ chức nữa. Nếu báo cáo lên trên, rất có thể thông tin sẽ lại rơi vào tay Lâm Thu Hà trước khi tới được người có thẩm quyền thực sự xử lý.”

“Vậy chúng ta phải làm gì?” Anh hỏi.

“Thu thập đủ bằng chứng không thể chối cãi, sau đó công khai toàn bộ trước công chúng và cơ quan pháp luật độc lập, đồng thời với việc gửi báo cáo trực tiếp lên cấp cao nhất của tổ chức, vượt qua Lâm Thu Hà.” Nhiếp Vân đáp, giọng điệu dứt khoát. “Nhưng trước tiên, chúng ta cần giải quyết vấn đề trước mắt, di chúc thật của cha tôi và quyền kiểm soát tập đoàn Nhiếp thị.”

Cô lấy ra chiếc phong bì niêm phong ghi dòng chữ “Di chúc thật”, cẩn thận mở ra để kiểm tra nội dung bên trong. Đây là bản di chúc được lập cách đây một năm, có công chứng đầy đủ, trong đó cha cô chỉ định Nhiếp Vân là người thừa kế chính thức toàn bộ cổ phần kiểm soát tập đoàn, với điều kiện cô phải quay trở về nhận trách nhiệm trong vòng năm năm kể từ ngày lập di chúc, khác hoàn toàn với bản di chúc giả mà Đường Bác Văn đang sử dụng, trong đó chỉ định Nhiếp Uyển Thanh làm người thừa kế.

“Cha tôi chưa từng thực sự từ bỏ tôi.” Nhiếp Vân nói khẽ, giọng nói mang theo một chút xúc động hiếm hoi lộ ra. “Ông chỉ đang chờ tôi tự mình chứng minh bản thân và quay về.”

Hàn Thiếu Bằng im lặng quan sát cô trong giây lát, có điều gì đó trong ánh mắt anh dịu lại. “Vậy bây giờ chúng ta cần công bố di chúc thật này càng sớm càng tốt, trước khi Đường Bác Văn kịp hoàn tất việc chuyển nhượng cổ phần dựa trên di chúc giả.”

“Không thể vội vàng.” Nhiếp Vân lắc đầu. “Nếu công bố ngay lúc này mà không có đủ bằng chứng về âm mưu của Đường Bác Văn, hắn hoàn toàn có thể phản công bằng cách tuyên bố di chúc này là giả mạo, thậm chí đổ tội cho tôi âm mưu chiếm đoạt tài sản gia tộc. Chúng ta cần thời gian để củng cố thêm chứng cứ, đồng thời tìm cách vô hiệu hóa sự bảo kê của Lâm Thu Hà từ phía tổ chức.”

Đúng lúc đó, điện thoại của Hàn Thiếu Bằng rung lên, một tin nhắn hiện lên màn hình khiến sắc mặt anh lập tức thay đổi. Anh xoay màn hình cho Nhiếp Vân xem, đó là tin nhắn từ một số lạ, nội dung ngắn gọn nhưng đầy uy hiếp.

“Trả lại tài liệu, nếu không em gái của Ảnh Vương sẽ phải trả giá.”

Nhiếp Vân đứng bật dậy, lập tức gọi điện cho Nhiếp Yên, nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng chuông đổ liên hồi không ai bắt máy. Cơn hoảng loạn hiếm hoi len lỏi vào lòng cô, tay cô siết chặt điện thoại, gọi liên tục nhưng vẫn không có kết quả.

“Bình tĩnh.” Hàn Thiếu Bằng đặt tay lên vai cô, giọng nói trầm ổn dù ánh mắt anh cũng không giấu được sự lo lắng. “Nhiếp Yên đang ở đâu vào giờ này?”

“Tôi đã sắp xếp cho em ấy ở tạm tại một khách sạn an toàn dưới sự bảo vệ của hai nhân viên tôi tin tưởng.” Nhiếp Vân đáp, giọng nói gấp gáp. “Chúng ta phải tới đó ngay.”

Hai người vội vã rời khỏi quán cà phê, lao lên chiếc xe của Hàn Thiếu Bằng phóng thẳng về phía khách sạn nơi Nhiếp Yên đang tạm trú. Trên đường đi, Nhiếp Vân liên tục cố gắng liên lạc nhưng điện thoại của cả Nhiếp Yên lẫn hai nhân viên bảo vệ đều không có tín hiệu phản hồi, một sự im lặng bất thường khiến trái tim cô như bị bóp nghẹt.

Khi chiếc xe phanh gấp trước sảnh khách sạn, Nhiếp Vân lao ra khỏi xe trước cả khi xe dừng hẳn, chạy thẳng lên tầng nơi phòng của Nhiếp Yên. Cánh cửa phòng bị mở toang, bên trong trống rỗng, chỉ còn lại chiếc điện thoại của Nhiếp Yên nằm vỡ nát trên sàn nhà cùng vài vệt máu nhỏ loang trên tấm thảm trắng.

Nhiếp Vân đứng chết lặng giữa căn phòng trống, ánh mắt cô dán chặt vào vệt máu trên sàn nhà. Mười năm chinh chiến khắp các chiến trường nguy hiểm nhất thế giới, cô chưa từng để cảm xúc chi phối lý trí, nhưng lúc này, nhìn thấy dấu vết máu của em gái mình, một cơn giận dữ lạnh lẽo tràn ngập toàn bộ cơ thể cô.

“Bình tĩnh lại.” Hàn Thiếu Bằng bước vào sau lưng cô, nhanh chóng quan sát hiện trường với con mắt chuyên nghiệp không kém. “Vết máu này không nhiều, có thể chỉ là vết thương nhẹ do giằng co, không phải vết thương nghiêm trọng. Chúng đang muốn giữ Nhiếp Yên còn sống để làm con tin trao đổi.”

Nhiếp Vân hít một hơi thật sâu, ép bản thân lấy lại sự tỉnh táo cần thiết. Cô quỳ xuống kiểm tra kỹ hiện trường, phát hiện dưới gầm giường một mảnh vải rách nhỏ, có lẽ đã bị xé ra trong lúc Nhiếp Yên vùng vẫy chống cự. Trên mảnh vải còn vương lại một huy hiệu kim loại nhỏ hình con sói, biểu tượng đặc trưng mà cô từng thấy trong hồ sơ tình báo về tổ chức Hắc Diệu.

“Là người của Hắc Diệu.” Cô nói, giọng điệu lạnh băng, đứng dậy với huy hiệu trong tay. “Chúng hành động nhanh hơn tôi tưởng.”

Điện thoại của cô đột nhiên đổ chuông, số hiển thị hoàn toàn xa lạ. Cô nhận cuộc gọi, đặt ở chế độ loa ngoài để Hàn Thiếu Bằng cùng nghe.

“Ảnh Vương, tôi tin cô đã tìm thấy phòng trống rồi.” Một giọng nói trầm khàn vang lên, cố tình biến đổi để tránh bị nhận diện. “Em gái cô vẫn an toàn, tạm thời. Mang toàn bộ tài liệu cô lấy từ két sắt tới kho hàng số bảy tại khu cảng phía đông trước mười hai giờ đêm nay, một mình, nếu không muốn nhận lại thi thể của cô ta.”

“Tôi cần bằng chứng em gái tôi vẫn còn sống.” Nhiếp Vân đáp, giọng điệu không hề run rẩy dù trong lòng đang như lửa đốt.

Vài giây im lặng trôi qua, sau đó một đoạn ghi âm ngắn được phát ra, giọng nói hoảng loạn quen thuộc của Nhiếp Yên vang lên cầu cứu trước khi cuộc gọi đột ngột kết thúc.

Nhiếp Vân nắm chặt điện thoại, ánh mắt cô ánh lên tia sát khí chưa từng thấy. “Chúng muốn tôi tới một mình, đây rõ ràng là cái bẫy để lấy lại tài liệu, đồng thời loại bỏ luôn cả tôi.”

“Cô không thể đi một mình.” Hàn Thiếu Bằng nói, giọng điệu kiên quyết. “Đó chính xác là điều chúng muốn.”

“Tôi biết.” Nhiếp Vân đáp, ánh mắt cô lóe lên một tia toan tính sắc bén. “Nhưng chúng không biết rằng tôi cũng có đồng minh riêng của mình.”

Cô lập tức liên lạc với một số đồng đội cũ đáng tin cậy trong giới đặc vụ tự do, những người không thuộc biên chế chính thức của tổ chức an ninh quốc tế nên không nằm trong tầm kiểm soát của Lâm Thu Hà. Chỉ trong vòng một giờ, một đội hỗ trợ nhỏ gồm ba người đã sẵn sàng phối hợp cùng cô và Hàn Thiếu Bằng.

Đến mười một giờ đêm, Nhiếp Vân xuất hiện một mình trước cổng kho hàng số bảy tại khu cảng phía đông, đúng theo yêu cầu, trong khi Hàn Thiếu Bằng cùng đội hỗ trợ đã âm thầm ém quân từ trước tại các vị trí chiến lược xung quanh khu vực, chờ đợi tín hiệu hành động.

Bên trong kho hàng tối tăm ẩm thấp, Nhiếp Yên bị trói chặt vào một chiếc cột sắt giữa phòng, miệng bị bịt kín, đôi mắt đỏ hoe vì sợ hãi. Đứng cạnh cô là ba tên đàn ông vũ trang đầy đủ, và phía sau chúng, một bóng người quen thuộc bước ra từ trong bóng tối.

“Đường Bác Văn.” Nhiếp Vân gọi tên hắn, giọng điệu lạnh như băng, không hề bất ngờ khi tận mắt chứng kiến kẻ chủ mưu đứng trước mặt.

“Không ngờ con bé phế vật năm xưa giờ lại trở thành cái gai khó chịu đến vậy.” Đường Bác Văn cười nhạt, bước ra ánh sáng lờ mờ của kho hàng, gương mặt hiền từ giả tạo mà ông ta vẫn đeo trước mặt gia tộc suốt mấy chục năm qua giờ đây lộ rõ vẻ tàn nhẫn thật sự. “Tài liệu đâu, mang tới đây rồi ta sẽ thả em gái cô.”

“Thả người trước.” Nhiếp Vân đáp, ánh mắt cô không rời khỏi Nhiếp Yên đang run rẩy phía sau lưng hắn.

“Cô nghĩ mình có tư cách ra điều kiện sao?” Đường Bác Văn cười lạnh, ra hiệu cho một tên thuộc hạ áp sát dao vào cổ Nhiếp Yên khiến cô bé càng thêm hoảng loạn. “Mang tài liệu ra đây ngay, nếu không đừng trách ta tàn nhẫn.”

Nhiếp Vân từ từ đưa chiếc túi đeo chéo ra phía trước, nhưng trong ánh mắt cô lóe lên một tia sáng quyết đoán. Cô biết rõ, ngay khi tài liệu rơi vào tay Đường Bác Văn, cả cô lẫn em gái đều sẽ không còn giá trị lợi dụng, và hắn chắc chắn sẽ ra tay diệt khẩu ngay tại chỗ.

“Được, tôi đưa cho ông.” Cô nói, bước chầm chậm về phía trước, tay vẫn giữ chặt quai túi.

Đúng khoảnh khắc khoảng cách giữa cô và Đường Bác Văn thu hẹp còn chưa đầy ba mét, một tiếng còi báo động rít lên chói tai từ hệ thống loa gắn sẵn trong kho hàng mà đội hỗ trợ của cô đã bí mật cài đặt trước đó, kèm theo ánh đèn pha rực sáng chiếu thẳng vào toàn bộ khu vực khiến tất cả mọi người trong kho đều bị lóa mắt trong tích tắc.

Nhiếp Vân tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn đó, lập tức tung ra một cú đá xoay người chính xác vào tên vừa kề dao bên cổ Nhiếp Yên, đồng thời Hàn Thiếu Bằng cùng đội hỗ trợ ập vào từ các lối cửa khác nhau, nhanh chóng khống chế những tên còn lại trong tiếng súng và tiếng hỗn loạn vang dội khắp kho hàng.

Trận chiến trong kho hàng diễn ra chớp nhoáng nhưng vô cùng ác liệt. Nhiếp Vân với thân thủ được tôi luyện suốt mười năm nhanh chóng hạ gục tên thuộc hạ vừa uy hiếp em gái mình, lập tức lao tới cởi trói cho Nhiếp Yên đang run rẩy vì sợ hãi.

“Chị… chị Vân…” Nhiếp Yên nức nở, ôm chầm lấy chị gái ngay khi được giải thoát, toàn thân vẫn còn run lên bần bật.

“Ổn rồi, chị ở đây rồi.” Nhiếp Vân trấn an em gái, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Đường Bác Văn đang cố gắng lợi dụng đám hỗn loạn để tẩu thoát về phía cửa sau kho hàng.

“Đưa em ấy ra ngoài an toàn.” Cô nói với một thành viên trong đội hỗ trợ vừa chạy tới, sau đó lập tức lao theo hướng Đường Bác Văn đang chạy trốn, bỏ mặc sau lưng tiếng súng và tiếng hô hoán vẫn còn tiếp diễn giữa Hàn Thiếu Bằng cùng đội hỗ trợ với những tên thuộc hạ còn lại.

Đường Bác Văn chạy ra tới bãi đỗ xe phía sau kho hàng, hoảng loạn tìm cách khởi động một chiếc xe hơi đậu sẵn, nhưng Nhiếp Vân đã kịp đuổi tới, một cú nhảy chính xác khiến cô đáp thẳng lên nắp capo xe, ngăn không cho hắn kịp lái đi.

“Hết đường chạy rồi, Đường Bác Văn.” Cô nói, đứng chắn ngay trước đầu xe, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào kẻ đã từng được cả gia tộc tin tưởng suốt mấy chục năm.

Đường Bác Văn đạp cửa xe bước ra, tay cầm khẩu súng ngắn run rẩy chĩa về phía cô, gương mặt hiền từ giả tạo giờ đây biến dạng hoàn toàn vì sự hoảng loạn và tuyệt vọng. “Cô nghĩ chỉ cần giải cứu được em gái là xong sao? Ta còn có Lâm Thu Hà chống lưng, tổ chức của cô cũng không làm gì được ta!”

“Vậy sao ông lại hoảng loạn tới mức phải tự mình chạy trốn như thế này?” Nhiếp Vân hỏi ngược lại, giọng điệu bình thản đến lạ lùng dù đang đối mặt với họng súng chĩa thẳng vào mình.

Đường Bác Văn nghiến răng, ngón tay siết chặt cò súng, nhưng đúng khoảnh khắc đó, một viên đạn từ phía xa bắn trúng chính xác vào cổ tay hắn, khiến khẩu súng văng ra khỏi tay trong tiếng thét đau đớn. Nhiếp Vân quay đầu nhìn về hướng phát súng, thấy Hàn Thiếu Bằng đang đứng đó, khẩu súng trên tay vẫn còn khói súng bốc lên nhẹ, ánh mắt anh sắc bén không chút do dự.

“Tôi đã nói sẽ không để cô đối mặt một mình.” Anh nói, bước tới gần, đá văng khẩu súng của Đường Bác Văn ra xa trước khi hắn kịp phản ứng.

Nhiếp Vân nhanh chóng khống chế Đường Bác Văn, dùng dây trói chuyên dụng luôn mang theo bên người để trói chặt hắn lại, không cho bất kỳ cơ hội phản kháng nào. “Ông sẽ phải trả lời trước pháp luật về mọi tội ác của mình.”

“Cô nghĩ pháp luật có thể làm gì được ta sao?” Đường Bác Văn cười khổ, máu từ cổ tay vẫn tiếp tục chảy xuống nhưng ánh mắt hắn vẫn ánh lên vẻ ngạo mạn cố hữu. “Lâm Thu Hà sẽ tìm cách bảo vệ ta trước khi vụ việc này tới được tay cơ quan pháp luật thật sự công tâm. Các người sẽ không bao giờ có đủ chứng cứ để buộc tội ta.”

“Đó là điều chúng ta sẽ chờ xem.” Nhiếp Vân đáp, không hề nao núng trước lời đe dọa của hắn.

Đội cảnh sát địa phương mà Hàn Thiếu Bằng đã âm thầm liên hệ trước từ một kênh riêng, hoàn toàn độc lập với tổ chức an ninh quốc tế, nhanh chóng có mặt tại hiện trường để bắt giữ Đường Bác Văn cùng những tên thuộc hạ còn sống sót. Nhiếp Vân đưa toàn bộ tập hồ sơ bằng chứng thu thập được cho vị đội trưởng cảnh sát, người mà cô đã kiểm tra kỹ lưỡng lý lịch từ trước để đảm bảo không có liên hệ với bất kỳ ai trong mạng lưới của Đường Bác Văn hay Lâm Thu Hà.

Sau khi mọi việc tại hiện trường được xử lý ổn thỏa, Nhiếp Vân cùng Hàn Thiếu Bằng đưa Nhiếp Yên trở về căn hộ an toàn để nghỉ ngơi. Trên đường đi, cô em gái vẫn chưa hết bàng hoàng, nắm chặt tay chị gái không rời.

“Chị Vân, sau tất cả những chuyện này, chị định làm gì tiếp theo?” Nhiếp Yên hỏi, giọng nói vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt đã dần lấy lại sự tỉnh táo.

“Chị sẽ đòi lại những gì thuộc về gia đình mình.” Nhiếp Vân đáp, giọng điệu kiên định. “Nhưng trước tiên, chị cần đảm bảo an toàn tuyệt đối cho em và cha, sau đó mới tính tới chuyện xử lý Lâm Thu Hà cùng những kẻ còn lại trong mạng lưới Hắc Diệu.”

Sau khi đưa Nhiếp Yên an toàn về nghỉ ngơi dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của đội hỗ trợ, Nhiếp Vân và Hàn Thiếu Bằng ngồi lại với nhau tại ban công căn hộ, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa xa. Không khí giữa hai người lần đầu tiên trở nên nhẹ nhõm hơn sau chuỗi ngày căng thẳng liên tiếp.

“Cảm ơn anh, vì tối nay.” Nhiếp Vân nói, giọng điệu hiếm hoi mang theo chút mềm mại. “Nếu không có anh và đội hỗ trợ, có lẽ tôi đã không thể cứu được em gái mình an toàn.”

“Chúng ta là đồng minh mà.” Hàn Thiếu Bằng đáp, ánh mắt anh nhìn cô với vẻ dịu dàng khác hẳn thái độ lạnh lùng thường thấy trước công chúng. “Hơn nữa, tôi cũng đang chiến đấu vì chính danh dự và tự do của bản thân mình.”

Hai người im lặng một lúc, chỉ có tiếng gió đêm khẽ lay động. Nhiếp Vân quay sang nhìn anh, trong lòng dấy lên một cảm xúc lạ lẫm mà suốt mười năm qua cô chưa từng cho phép bản thân trải nghiệm, một chút tin tưởng, một chút rung động khó gọi tên.

Nhưng ngay khi bầu không khí ấm áp đó vừa nhen nhóm, điện thoại của Nhiếp Vân bất ngờ đổ chuông, số hiển thị chính là Lâm Thu Hà.

“Ảnh Vương, tôi nghe nói cô vừa bắt giữ Đường Bác Văn mà không thông qua tổ chức.” Giọng nói lạnh lùng của Lâm Thu Hà vang lên đầu dây bên kia, không còn chút giả tạo thân thiện nào như những cuộc gọi trước. “Cô nghĩ mình có thể qua mặt tôi dễ dàng như vậy sao?”

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal