Chương 23: Hiểu Lầm
Tối đó, tôi trở về phòng, đóng cửa lại, không muốn gặp ai.
Một lúc sau, có tiếng gõ cửa.
Lăng Tử Kình đứng ngoài, vẻ mặt mệt mỏi.
“Chúng ta cần nói chuyện.”
Tôi mở cửa, để anh vào.
“Quyết định hôm nay, tôi xin lỗi. Đó là cách duy nhất để tôi giữ cô lại trong cuộc điều tra, mà không để Tử Phong toàn quyền xử lý.”
“Tôi hiểu.”
“Nhưng tôi cần biết sự thật, Diệc Nhiên.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc.
“Cô có liên hệ gì với Tô thị tập đoàn không?”
Câu hỏi đó, tôi đã chờ đợi từ lâu, nhưng khi nó thực sự được hỏi ra, tôi vẫn không biết nên trả lời thế nào.
“Nếu tôi nói có, anh sẽ làm gì?”
“Tôi sẽ tìm cách bảo vệ cô, nếu cô không làm gì sai trái.”
“Bảo vệ tôi, hay bảo vệ tập đoàn của anh?”
Tôi hỏi lại, giọng có chút gay gắt hơn tôi muốn.
Anh nhìn tôi, có chút bị thương.
“Cả hai, có thể không tách rời được sao?”
“Với tôi, có thể.”
Tôi nói, rồi quyết định, đã đến lúc, ít nhất là một phần sự thật.
“Tôi là Tô Diệc Hi. Con gái của Tô Hoành Vũ, chủ tịch Tô thị tập đoàn, người đã chết trong vụ cháy nhà máy mười hai năm trước.”
Phòng im lặng.
Lăng Tử Kình nhìn tôi, không nói gì trong một lúc lâu.
“Tại sao… tại sao cô lại…”
“Tại sao tôi lại trở thành trợ lý của anh, rồi trở thành vợ anh?”
Tôi cười nhạt, một nụ cười cay đắng.
“Vì tôi cần tìm lại sự thật về vụ cháy đó. Và vì tôi cần lấy lại những gì gia tộc tôi đã mất.”
“Cô… cô lợi dụng tôi.”
Anh nói, giọng trầm xuống, như đang cố kiểm soát một cảm xúc gì đó.
“Từ đầu đến cuối, mọi thứ chỉ là một kế hoạch của cô?”
“Anh nghĩ sao thì nghĩ.”
Tôi nói, dù trong lòng, từng câu nói của anh như những mũi dao.
“Nhưng tôi nghĩ, anh cũng nên tự hỏi, tại sao trong két sắt riêng của anh, lại có một phong bì đề “Hồ sơ Tô gia, lưu giữ riêng”, với những tấm ảnh của cha mẹ tôi, và một dòng chữ nói rằng vụ cháy đó không phải tai nạn.”
Lăng Tử Kình sững người.
“Cô… cô đã vào két sắt của tôi?”
“Đúng. Và tôi tìm thấy bằng chứng cho thấy, gia tộc anh, có liên quan đến cái chết của cha mẹ tôi.”
“Không thể nào.”
Anh lắc đầu, nhưng trong ánh mắt anh, tôi thấy một sự hoảng loạn thật sự.
“Phong bì đó… là của cha tôi để lại. Tôi chưa từng mở ra đọc kỹ.”
“Vậy thì, có lẽ, đã đến lúc anh nên đọc kỹ.”
Tôi nói, giọng lạnh.
“Vì tôi nghĩ, cả hai chúng ta, đều đang bị một người lợi dụng.”