22 giờ 14 phút.
Tôi đang ngồi trên giường, tờ đề xuất của Hướng Nam còn chưa kịp cất, thì điện thoại rung.
Tin nhắn từ Giám đốc Trần.
Tôi nhìn tên hiện lên màn hình một lúc.
Tám năm. Ông ta chưa bao giờ chủ động nhắn tin cho tôi sau 6 giờ tối. Với ông ta, nhân viên hết giờ làm là người dưng.
Tôi mở tin nhắn.
“Trần Hi, anh cần nói chuyện với em. Quan trọng.”
Và bên dưới — một file đính kèm.
LyMinh_Bangchung.pdf
Tôi nhìn cái tên file đó rất lâu.
Rồi tải xuống.
——
File có 47 trang.
Trang đầu tiên — ảnh chụp màn hình một cuộc trò chuyện Zalo.
Người gửi: Lý Minh.
Người nhận: Một tên tôi không quen — tra nhanh ra là Giám đốc kinh doanh của đối thủ cạnh tranh trực tiếp.
Nội dung: Số liệu chiến lược quý tới của công ty. Kế hoạch mở rộng thị trường. Danh sách khách hàng tiềm năng đang đàm phán.
Những thứ tôi đã dành ba tháng thu thập và phân tích.
Những thứ Lý Minh đứng tên trong báo cáo.
Những thứ anh ta vừa bán cho bên kia với giá — tôi lật sang trang tiếp theo — hai tỷ đồng.
——
Tôi đặt điện thoại xuống.
Nhìn lên trần nhà.
Hít một hơi thật sâu.
Rồi lại nhặt điện thoại lên, lật tiếp.
Trang 12 — biên lai chuyển khoản.
Trang 23 — ảnh chụp Lý Minh gặp mặt trực tiếp người kia tại một quán cà phê, có dấu thời gian.
Trang 35 — bản ghi âm cuộc gọi. Tôi cắm tai nghe, bấm play.
Giọng Lý Minh vang lên, rõ mồn một.
“Tháng sau họ ra mắt dòng sản phẩm mới, ngân sách marketing dồn hết vào đó. Anh cứ tung chiến dịch trước một tháng là họ trở tay không kịp. Còn danh sách khách hàng anh cần, em gửi qua Zalo cuối tuần này.”
Tôi tắt file ghi âm.
Ngồi yên trong bóng tối.
Không phải vì sốc.
Mà vì một thứ gì đó trong lồng ngực vừa rơi xuống và vỡ ra — không phải đau, chỉ là cái cảm giác của người vừa nhận ra mình đã đúng từ rất lâu, nhưng không ngờ mình lại đúng đến mức này.
——
Điện thoại rung lần nữa.
Lần này là cuộc gọi. Vẫn số của Giám đốc Trần.
Tôi nghe máy.
“Trần Hi.” Giọng ông ta khác hẳn hôm qua — không còn cái vẻ bề trên quen thuộc. Chỉ còn mệt mỏi, và có chút gì đó nghe như hoảng loạn đang được cố nén lại. “Em xem file rồi chứ?”
“Rồi.”
“Anh nhận được tối nay. Người gửi ẩn danh, nhưng anh biết không phải ngẫu nhiên.” Ông ta dừng lại. “Trần Hi, anh cần em quay lại.”
Tôi không nói gì.
“Lý Minh đã bán thông tin nội bộ cho Đông Thành Group. Nếu chuyện này vỡ ra mà không có người xử lý hậu quả—” Giọng ông ta trở nên khẩn thiết hơn. “Em hiểu những dự án đó hơn ai hết. Chỉ có em mới biết cần vá chỗ nào, giữ khách hàng nào, đàm phán lại thế nào.”
“Anh Trần.” Tôi cắt ngang, giọng bình thản.
“Gì em?”
“Anh vừa nói chỉ có em mới làm được.”
“Đúng vậy, em là người—”
“Vậy tại sao tám năm qua anh để Lý Minh đứng tên những thứ em làm?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi tiếp tục, không để ông ta chen vào.
“Anh gọi cho em lúc 10 giờ đêm vì anh cần em. Không phải vì anh nhận ra anh sai.” Tôi đứng dậy, bước ra ban công. “Anh Trần, em không quay lại đâu.”
“Trần Hi, em bình tĩnh nghe anh nói—”
“Em rất bình tĩnh.” Gió đêm thổi vào mặt, lạnh và tỉnh táo. “Nhưng anh nên gọi cho luật sư trước khi gọi cho em. Chuyện của Lý Minh, đó là vấn đề hình sự rồi, không phải chuyện nội bộ nữa.”
“Em—”
“Chúc anh ngủ ngon.”
Tôi cúp máy.
——
Ban công nhỏ, chỉ đủ kê một cái ghế và một chậu hoa tôi mua hồi năm ngoái vì thấy đẹp rồi không biết đặt đâu.
Tôi ngồi xuống, nhìn ra thành phố đêm.
Đèn đường vàng hắt lên những mái nhà, xa xa có tiếng còi xe, tiếng người cười từ quán nhậu đầu ngõ.
Thành phố này không ngủ.
Còn tôi — lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không cảm thấy mình phải chạy theo nó.
Điện thoại rung.
Tôi nhìn xuống, chắc mẩm là Giám đốc Trần gọi lại.
Nhưng không phải.
Một tin nhắn. Không có tên, chỉ có số điện thoại lạ.
“File đó là tôi gửi. Xin lỗi — muộn rồi, tôi biết. Nhưng đây là thứ duy nhất tôi còn có thể làm.”
Tôi đọc tin nhắn hai lần.
Rồi nhìn ra màn đêm, khẽ thở dài.
Lý Minh.
Người cướp công tôi tám năm. Người cuối cùng gọi cho Hà Kiên tiến cử tôi. Người vừa tự tay gửi bằng chứng phản bội của chính mình cho Giám đốc Trần.
Tôi không hiểu anh ta đang nghĩ gì.
Có lẽ chính anh ta cũng không hiểu.
Tôi không trả lời tin nhắn đó.
Chỉ đặt điện thoại xuống, nhìn lên bầu trời đêm không có lấy một ngôi sao.
——
Sáng hôm sau, 8 giờ đúng.
Tôi gọi cho trợ lý của Hà Kiên.
“Anh cho tôi gặp Giám đốc Nguyễn lúc 10 giờ được không?”
“Dạ được chị, anh Kiên đang chờ cuộc gọi của chị đấy ạ.”
Tôi mỉm cười.
“Nói với anh ấy là tôi nhận lời.”
Lúc tôi bước vào thang máy, điện thoại rung lần cuối.
Thông báo từ một trang báo kinh tế.
“BREAKING: Phó Trưởng phòng Chiến lược Tập đoàn Minh Thành bị tạm đình chỉ công tác do nghi vấn tiết lộ bí mật kinh doanh.”
Tôi đọc dòng tít.
Cửa thang máy đóng lại.
Trong gương phản chiếu, tôi thấy mình — áo vest xanh navy, tóc gọn, mắt sáng.
Lần đầu tiên trong tám năm, người trong gương trông giống người tôi từng muốn trở thành.
Thang máy đi lên.
Tôi nhìn thẳng.
Không quay đầu lại nữa.



